Phúc Âm của Chúa Giê Su Ky Tô đặt Gia Đình làm Trọng Tâm
Giáo lý và niềm tin của chúng ta về gia đình vĩnh cửu củng cố và gắn kết chúng ta.
Thưa các anh chị em yêu quý của tôi, cảm ơn về những lời cầu nguyện của các anh chị em thay cho tôi. Tôi đã cảm nhận được những lời ấy.
I.
Giáo lý của Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô đặt trọng tâm vào gia đình. Đền thờ là điều thiết yếu đối với giáo lý của chúng ta về gia đình. Các giáo lễ đã nhận được ở nơi đó cho phép chúng ta cùng gia đình vĩnh cửu trở lại nơi hiện diện của Cha Thiên Thượng.
Tính đến đại hội trung ương tháng Tư năm 2025, Chủ Tịch Russell M. Nelson đã loan báo về công trình xây cất 200 ngôi đền thờ mới. Ông rất thích loan báo về những ngôi đền thờ mới vào lúc kết thúc mỗi đại hội trung ương và tất cả chúng ta cũng đều hân hoan với ông. Tuy nhiên, giờ đây với số lượng lớn các đền thờ hiện đang trong giai đoạn đầu của tiến trình hoạch định và xây cất, là điều thích hợp để chúng tôi chậm lại trong việc công bố các ngôi đền thờ mới. Do đó, với sự chấp thuận của Nhóm Túc Số Mười Hai, chúng tôi sẽ không loan báo bất cứ ngôi đền thờ mới nào tại đại hội này. Giờ đây, chúng ta sẽ tiếp tục cung ứng các giáo lễ của đền thờ cho các tín hữu của Giáo Hội trên khắp thế giới, kể cả việc loan báo khi nào và nơi nào xây cất các đền thờ mới.
Phần bài nói chuyện mà tôi vừa đưa ra được viết sau khi Chủ Tịch Russell M. Nelson yêu dấu của chúng ta qua đời. Những gì tiếp theo đây đã được viết và chấp thuận vài tuần trước đó, nhưng vẫn thể hiện những lời giảng dạy của tôi được Chúa soi dẫn.
II.
Bản tuyên ngôn về gia đình đã được công bố cách đây đúng 30 năm, tuyên bố rằng “Gia đình là do Thượng Đế quy định” và “là trọng tâm kế hoạch của Đấng Sáng Tạo dành cho số mệnh vĩnh cửu của con cái Ngài.″ Bản tuyên ngôn cũng tuyên bố “rằng lệnh truyền của Thượng Đế cho con cái của Ngài là phải sinh sôi nẩy nở và làm cho đầy dẫy trái đất, thì vẫn còn hiệu lực.” Và “chúng tôi tuyên bố thêm rằng Thượng Đế đã truyền lệnh rằng những khả năng thiêng liêng về sự sinh sản chỉ có thể được sử dụng giữa người nam và người nữ đã cưới hỏi hợp pháp là chồng và vợ mà thôi.” Như Chủ Tịch Nelson-lúc bấy giờ là Anh Cả Russell M. Nelson đã giảng dạy các sinh viên tại Đại Học BYU, gia đình là “điểm mấu chốt trong kế hoạch của Chúa. … Thật ra, mục đích của kế hoạch này là để tôn cao gia đình.”
Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô đôi khi được biết đến là một Giáo Hội đặt gia đình làm trọng tâm. Quả đúng như vậy! Mối quan hệ của chúng ta với Thượng Đế và mục đích cuộc sống trần thế của chúng ta được giải thích trên nền tảng gia đình. Phúc âm của Chúa Giê Su Ky Tô chính là kế hoạch được Cha Thiên Thượng vạch ra vì lợi ích của các con cái linh hồn của Ngài. Chúng ta có thể thật sự nói rằng, kế hoạch phúc âm được giảng dạy lần đầu trong hội đồng gia đình vĩnh cửu, đã được thực hiện thông qua các gia đình trần thế của chúng ta, và mục đích cuối cùng của nó là tôn vinh con cái của Thượng Đế trong các gia đình vĩnh cửu.
III.
Bất chấp bối cảnh giáo lý đó, sự chống đối vẫn diễn ra. Tại Hoa Kỳ, chúng ta đang đối diện với tình trạng ngày càng có ít người muốn kết hôn và sinh con. Trong gần một trăm năm qua, tỷ lệ các gia đình có chủ hộ là những cặp vợ chồng đã kết hôn đang suy giảm, và tỷ lệ sinh con cũng vậy. Tỷ lệ kết hôn và sinh con của các tín hữu trong Giáo Hội của chúng ta có phần khả quan hơn, tuy nhiên cũng đã suy giảm đáng kể. Điều tối quan trọng là các Thánh Hữu Ngày Sau không được đánh mất sự hiểu biết của họ về mục đích của hôn nhân và giá trị của con cái. Đó chính là tương lai mà chúng ta nỗ lực xây dựng. Chủ Tịch Nelson đã dạy chúng ta rằng “Sự tôn cao là công việc của gia đình. Chỉ qua các giáo lễ cứu rỗi của phúc âm của Chúa Giê Su Ky Tô mà gia đình mới có thể được tôn cao.”
Sự suy giảm về tỉ lệ kết hôn và sinh con trên toàn quốc có thể hiểu được vì những nguyên nhân lịch sử, tuy nhiên giá trị và lối thực hành của các Thánh Hữu Ngày Sau cần được nâng cao chứ không nên xuôi theo những xu hướng đó.
Trong thời niên thiếu của tôi cách đây 80 năm, tôi đã sống ở nông trại cùng với ông bà ngoại, trong một môi trường mà hầu hết các hoạt động trong ngày đều hướng về gia đình. Lúc đó không có máy truyền hình hay các thiết bị điện tử làm xao nhãng các hoạt động của gia đình. Ngược lại, trong xã hội đô thị hóa ngày nay, ít người được trải nghiệm những sinh hoạt tập trung vào gia đình. Nếp sống đô thị và các phương tiện giao thông hiện đại, các hoạt động giải trí có tổ chức, cùng với truyền thông tốc độ cao đã khiến giới trẻ dễ dàng coi nhà mình chỉ như một ký túc xá, nơi để ngủ và thỉnh thoảng ăn bữa cơm nhưng lại quá ít sự hướng dẫn của cha mẹ trong các sinh hoạt hằng ngày của họ.
Ảnh hưởng của cha mẹ cũng đã bị suy giảm bởi cách mà hầu hết các tín hữu trong Giáo Hội ngày nay mưu sinh. Trong quá khứ, một trong những ảnh hưởng to lớn giúp gắn kết gia đình chính là việc cùng nhau nỗ lực theo đuổi một mục tiêu chung—chẳng hạn như khai hoang đất đai hoặc cùng lao nhọc kiếm sống. Gia đình từng là một đơn vị được tổ chức và điều hành như một cơ sở sản xuất kinh tế. Ngày nay, hầu hết các gia đình là những đơn vị tiêu thụ kinh tế, điều mà không đòi hỏi mức độ tổ chức và hợp tác cao trong gia đình.
IV.
Khi ảnh hưởng của cha mẹ dần dần suy giảm, Các Thánh Hữu Ngày Sau vẫn có trách nhiệm được Thượng Đế giao phó để dạy dỗ con cái mình chuẩn bị cho số mệnh vĩnh cửu của gia đình (xin xem Giáo Lý và Giao Ước 68:25). Nhiều người trong chúng ta phải thực hiện trách nhiệm này ngay cả khi gia đình mình không còn theo khuôn mẫu truyền thống. Ly hôn, cái chết và chia ly là những thực tế hiện hữu. Chính tôi cũng từng trải qua điều đó khi lớn lên trong gia đình mình.
Cha tôi đã qua đời khi tôi lên bảy tuổi, vì vậy tôi cùng em trai và em gái của mình đã được nuôi dưỡng bởi người mẹ góa của chúng tôi. Trong những tình cảnh khó khăn nhất, bà vẫn kiên trì bước tiếp. Mẹ tôi đã cô đơn và đau khổ, nhưng với sự giúp đỡ của Chúa, việc giảng dạy về giáo lý của Giáo Hội phục hồi một cách đầy mạnh mẽ của bà đã dẫn dắt chúng tôi. Bà đã cầu xin khẩn thiết biết dường nào cho sự giúp đỡ từ thiên thượng trong việc nuôi dạy con cái, và bà đã được ban phước! Chúng tôi lớn lên trong một mái nhà hạnh phúc, nơi mà người cha đã khuất vẫn luôn hiện hữu trong cuộc sống của chúng tôi. Mẹ tôi đã dạy rằng, nhờ vào hôn nhân trong đền thờ của cha mẹ tôi, mà chúng tôi luôn có một người cha và bà luôn có một người chồng, và chúng tôi sẽ luôn là một gia đình. Rằng cha của chúng tôi chỉ vắng mặt tạm thời, bởi vì Chúa đã kêu gọi ông thực hiện một công việc khác.
Tôi biết rằng nhiều gia đình khác không hạnh phúc như vậy, nhưng mỗi người mẹ đơn thân đều có thể giảng dạy về tình yêu thương của Cha Thiên Thượng và những phước lành sau cùng của hôn nhân đền thờ. Anh chị em cũng có thể làm như vậy! Kế hoạch của Cha Thiên Thượng đảm bảo khả năng này khả thi cho tất cả mọi người. Chúng ta đều biết ơn về hôn nhân đền thờ và những phước lành tương lai của việc được gắn bó để trở thành một gia đình vĩnh cửu. Giống như mẹ tôi, chúng ta thích trích dẫn lời của Lê Hi hứa với con trai Gia Cốp của ông, rằng Thượng Đế “sẽ biệt riêng sự đau khổ của con thành lợi ích cho con” (2 Nê Phi 2:2). Lời hứa đó áp dụng cho mọi gia đình Thánh Hữu Ngày Sau, dù trọn vẹn hay chưa trọn vẹn. Chúng ta là một Giáo Hội của gia đình.
Giáo lý và niềm tin của chúng ta về gia đình vĩnh cửu củng cố và gắn kết chúng ta. Tôi sẽ không bao giờ quên lời hứa của ông ngoại Harris của tôi, khi chúng tôi còn là những đứa trẻ sống tại nông trại của ông gần Payson, Utah. Ông đã báo tin đau lòng rằng cha tôi vừa qua đời ở Denver, Colorado, một nơi xa xôi. Tôi chạy vào phòng ngủ, quỳ xuống bên giường, khóc hết nước mắt. Ông ngoại theo tôi vào phòng, quỳ xuống bên cạnh tôi và nói, “ông sẽ là cha của cháu.” Lời hứa đầy xúc động đó là một ví dụ mạnh mẽ về điều mà ông bà có thể làm để lấp vào những khoảng trống khi gia đình mất đi hoặc thiếu vắng một thành viên.
Cha mẹ đơn thân hoặc đã kết hôn—và những người khác như ông bà, những người mà lấp đầy vai trò đó vì con cháu họ—chính là những người thầy giỏi nhất. Cách giảng dạy hiệu quả nhất của họ chính là làm gương. Môi trường gia đình chính là nơi lý tưởng để thực hành và học hỏi những giá trị vĩnh cửu, chẳng hạn như tầm quan trọng của hôn nhân và con cái, mục đích của cuộc sống, và nguồn gốc thật sự của niềm vui. Đó cũng là nơi tốt nhất để học những bài học thiết yếu khác của cuộc sống, ví dụ như sự tử tế, sự tha thứ, tính tự chủ, cùng giá trị của giáo dục và lao động chân chính.
Dĩ nhiên, nhiều tín hữu của Giáo Hội có những người thân yêu trong gia đình không đón nhận các giá trị và kỳ vọng của phúc âm. Những người thân này cần tình yêu và sự kiên nhẫn của chúng ta. Khi đối xử với nhau, chúng ta cần nhớ rằng sự toàn hảo mà mình tìm kiếm không bị giới hạn trong những hoàn cảnh đầy căng thẳng của cuộc sống trần thế. Lời dạy tuyệt vời trong Giáo Lý và Giao Ước 138:57–59 cam đoan với chúng ta rằng, sự hối cải và tăng trưởng thuộc linh có thể tiếp diễn trong thế giới linh hồn, sau cuộc sống trần thế. Quan trọng hơn nữa, khi gia đình hiệp một để củng cố lẫn nhau, chúng ta cần nhớ rằng, mọi tội lỗi và những thiếu sót không thể tránh khỏi mà tất cả chúng ta phải trải qua trong cuộc sống trần thế có thể được tha thứ thông qua việc hối cải nhờ vào Sự Chuộc Tội đầy vinh quang của chúa Giê Su Ky Tô.
V.
Đấng Cứu Rỗi, Chúa Giê Su Ky Tô, là tấm gương mẫu mực tuyệt đối của chúng ta. Chúng ta sẽ được ban phước nếu hướng cuộc sống của mình theo mẫu mực của lời giảng dạy và sự hy sinh của Ngài. Noi theo Đấng Ky Tô và dấn thân trong sự phục vụ lẫn nhau là biện pháp tốt nhất để khắc phục tính ích kỷ và chủ nghĩa cá nhân mà dường như khá phổ biến ngày nay.
Cha mẹ cũng có bổn phận để giảng dạy con cái mình những kiến thức thực tiễn khác ngoài các nguyên tắc phúc âm. Các gia đình sẽ hiệp một khi cùng nhau làm những điều có ý nghĩa. Mối quan hệ gia đình sẽ được vun đắp khi cùng nhau làm vườn. Tình gia đình sẽ được thắt chặt khi cùng nhau trải nghiệm niềm vui. Các hoạt động cắm trại, thể thao và giải trí khác đặc biệt có giá trị trong việc kết nối gia đình. Gia đình nên tổ chức các buổi họp mặt để tưởng nhớ tổ tiên, những sinh hoạt này sẽ đưa mọi người đến đền thờ.
Cha mẹ nên dạy con cái những kỹ năng sống cơ bản, bao gồm cách làm vườn và làm việc nhà. Học ngoại ngữ là cách chuẩn bị hữu hiệu cho công việc truyền giáo lẫn cuộc sống hiện đại. Người thầy dạy những kỹ năng này có thể là cha mẹ hoặc ông bà hoặc những thành viên khác trong đại gia đình. Gia đình sẽ phát triển mạnh mẽ khi cùng nhau học hỏi và hội ý trong mọi vấn đề quan trọng đối với gia đình cũng như với từng thành viên.
Một số người có thể nói, “Chúng tôi không có thời gian cho những việc đó.” Để tìm ra thời gian làm những điều thật sự đáng giá, nhiều cha mẹ nhận ra rằng khi họ tắt hết các thiết bị điện tử, thì họ sẽ mở ra các hoạt động ý nghĩa cho gia đình mình. Và các bậc cha mẹ ơi, hãy nhớ rằng, điều bọn trẻ thật sự cần cho bữa tối chính là thời gian của các anh chị em.
Những phước lành lớn lao sẽ đến khi cả gia đình cầu nguyện cùng nhau, cùng quỳ xuống mỗi tối và mỗi sáng để dâng lời cảm tạ những phước lành và cầu nguyện cho những mối quan tâm chung. Gia đình cũng sẽ được ban phước khi cùng nhau thờ phượng tại các buổi lễ của Giáo Hội cũng như cùng tham dự các buổi họp đặc biệt devotional khác. Sự gắn kết của gia đình cũng sẽ được củng cố qua các câu chuyện gia đình, qua việc tạo nên những truyền thống gia đình, và chia sẻ những trải nghiệm thiêng liêng. Chủ Tịch Spencer W. Kimball đã nhắc nhở chúng ta rằng “những câu chuyện truyền cảm hứng từ cuộc sống của chính chúng ta và những tổ tiên đã qua đời … chính là những công cụ giảng dạy mạnh mẽ nhất.” Đó thường là những nguồn cảm hứng tuyệt vời nhất cho chúng ta và con cháu mình.
Tôi làm chứng rằng Chúa Giê Su Ky Tô chính là Con Trai Độc Sinh của Thượng Đế, Đức Chúa Cha Vĩnh Cửu. Ngài mời gọi chúng ta bước theo con đường giao ước mà sẽ dẫn đến một cuộc đoàn tụ gia đình thiên thượng. Các quyền năng gắn bó của chức tư tế, được hướng dẫn bởi các chìa khóa đã được phục hồi trong Đền Thờ Kirtland, sẽ kết hợp các gia đình lại với nhau đến suốt thời vĩnh cửu (xin xem Giáo Lý và Giao Ước 110:13-16). Hiện nay, các quyền năng này đang được thi hành tại ngày càng nhiều các đền thờ của Chúa trên khắp thế giới. Phúc âm là chân chính. Chúng ta hãy là một phần trong đó. Tôi cầu nguyện trong tôn danh của Chúa Giê Su Ky Tô, A Men.