Đại Hội Trung Ương
Làm Phần Vụ của Mình bằng Hết Tấm Lòng
Đại hội trung ương tháng Mười năm 2025


15:22

Làm Phần Vụ của Mình bằng Hết Tấm Lòng

Hãy tin cậy Đấng Cứu Rỗi và tham gia một cách cần mẫn và kiên nhẫn, khi làm phần vụ của mình bằng hết tấm lòng.

Năm ngoái, trong một chuyến đi Châu Âu, tôi đã ghé thăm nơi làm việc cũ của tôi, hãng hàng không Lufthansa German Airlines tại sân bay Frankfurt.

Để huấn luyện các phi công, hãng tiến hành một vài chuyến bay giả định đầy phức tạp có thể tái hiện gần như bất kỳ điều kiện bay bình thường lẫn khẩn cấp nào. Trong nhiều năm làm cơ trưởng, cứ sáu tháng một lần, tôi phải vượt qua bài kiểm tra trong buồng lái mô phỏng để giữ cho bằng lái máy bay của mình có hiệu lực. Tôi nhớ rõ những khoảnh khắc đầy căng thẳng và lo âu nhưng cũng nhớ cảm giác đầy hứng khởi sau khi qua được bài kiểm tra. Khi ấy tôi còn trẻ và còn yêu thích thử thách.

Trong chuyến thăm của tôi, một người điều hành của Lufthansa đã hỏi tôi có muốn thử lái mô phỏng chiếc 747 một lần nữa không.

Trước khi tôi thật sự hiểu rõ lời đề nghị đó, tôi đã nghe một tiếng nói—nghe sao giống tiếng nói của chính tôi—vang lên “Vâng, tôi thích lắm.”

Ngay khi nói ra những lời đó, một cơn sóng thần của những suy nghĩ ập vào tâm trí tôi. Đã lâu lắm rồi kể từ lần cuối tôi lái một chiếc 747. Thời ấy tôi còn là một cơ trưởng trẻ trung, đầy tự tin. Còn bây giờ, tôi phải thể hiện sao cho xứng đáng với danh tiếng cựu phi công của mình. Liệu tôi có làm mình bẽ mặt ngay trước những chuyên gia này không?

Nhưng mà, đã quá muộn để thoái lui, nên tôi đành ngồi vào chiếc ghế cơ trưởng, đặt tay lên cần điều khiển quen thuộc và thân thương, và, một lần nữa, cảm thấy phấn khích khi chiếc 747 gầm rú lao dọc đường băng và cất cánh vào bầu trời xanh thẳm.

Tôi rất vui vì chuyến bay thành công tốt đẹp, chiếc máy bay còn nguyên vẹn, và hình ảnh của tôi cũng vậy.

Dù vậy, kinh nghiệm này đã giúp tôi trở nên khiêm nhường. Khi còn ở thời kỳ đỉnh cao, bay lượn dường như đã trở thành bản năng thứ hai của tôi. Còn bây giờ, tôi phải dồn hết sự tập trung để làm những thao tác cơ bản.

Vai Trò Môn Đồ Cần Có Tính Kỷ Luật

Kinh nghiệm trong buồng lái mô phỏng bay là một lời nhắc nhở quan trọng, rằng để giỏi bất kỳ việc gì—cho dù là lái máy bay, chèo thuyền, may vá, hoặc học hỏi—đều cần có tính kỷ luật nhất quán và sự kiên trì rèn luyện.

Anh chị em có lẽ phải mất nhiều năm mới thành thạo một kỹ năng hoặc phát triển một tài năng nào đó. Anh chị em có lẽ phải rất chăm chỉ thì điều đó mới trở thành bản năng thứ hai của mình. Nhưng nếu anh chị em nghĩ vì vậy mà mình có thể dừng luyện tập và học hỏi, thì anh chị em sẽ dần dần mất đi cả những kiến thức và khả năng mà trước đây mình từng phải trả giá đắt mới đạt được.

Điều này áp dụng cho những kỹ năng như học ngôn ngữ, chơi nhạc cụ, và lái máy bay. Và nó cũng áp dụng cho việc trở thành một môn đồ của Đấng Ky Tô.

Nói một cách đơn giản, vai trò môn đồ cần có tính kỷ luật tự giác.

Đó không phải là một nỗ lực hời hợt, và càng không phải tự nhiên mà có.

Đức tin nơi Chúa Giê Su Ky Tô là một ân tứ, nhưng việc tiếp nhận ân tứ đó lại là một lựa chọn có ý thức, đòi hỏi sự cam kết với tất cả “năng lực, tâm trí và sức mạnh” của chúng ta. Nó cần sự rèn luyện từng ngày. Từng giờ. Nó cần sự học hỏi liên tục và một quyết tâm cam kết. Đức tin là lòng trung thành của chúng ta với Đấng Cứu Rỗi, sẽ trở nên vững mạnh hơn khi được thử thách trong sự đối nghịch mà chúng ta gặp trên cuộc sống trần thế. Đức tin trở nên bền bỉ khi tiếp tục được chúng ta nuôi dưỡng, tích cực áp dụng, và không bao giờ từ bỏ.

Ngược lại, nếu không sử dụng đức tin và sức mạnh thuyết phục của nó bằng cách hành động theo đức tin ấy, thì chúng ta sẽ dần trở nên kém chắc chắn hơn về những điều chúng ta từng xem là thiêng liêng, kém tin tưởng vào những điều chúng ta từng biết là chân chính.

Những cám dỗ chưa từng lôi kéo được chúng ta giờ đây lại bắt đầu bớt vẻ xấu xí và trông hấp dẫn hơn.

Ngọn lửa của chứng ngôn hôm qua chỉ có thể sưởi ấm chúng ta một thời gian. Nó cần được tiếp nguyên liệu liên tục để vẫn có thể cháy sáng.

Trong Kinh Tân Ước, Đấng Cứu Rỗi đã dạy một câu chuyện ngụ ngôn về người chủ đưa cho mỗi tôi tớ của mình một khoản tín thác thiêng liêng—những đồng ta lâng. Những người tôi tớ cần mẫn sử dụng số ta lâng của họ thì làm gia tăng chúng. Còn người tôi tớ chỉ chôn giấu đồng ta lâng của mình thì cuối cùng mất luôn nó.

Bài học là gì? Thượng Đế ban cho chúng ta các ân tứ—về sự hiểu biết, khả năng, cơ hội—và Ngài muốn chúng ta sử dụng và làm chúng gia tăng để chúng có thể ban phước cho chúng ta và những con cái khác của Ngài. Điều đó không xảy ra nếu chúng ta cất những ân tứ đó lên kệ, giống như một chiếc cúp cho chúng ta thỉnh thoảng chiêm ngưỡng. Các ân tứ của chúng ta chỉ phát triển và sinh sôi khi chúng ta sử dụng chúng.

Anh Chị Em Được Ban Ân Tứ

Anh chị em có thể nói, “Nhưng Anh Cả Uchtdorf này, tôi chẳng có ân tứ nào cả—ít ra thì chẳng có cái nào có giá trị cả.” Có lẽ anh chị em đang nhìn vào những người đang mang các ân tứ sao mà hiển nhiên và ấn tượng rồi lại so sánh và cảm thấy bản thân quá tầm thường. Có lẽ anh chị em nghĩ rằng trong tiền dương thế, vào ngày diễn ra bữa tiệc lớn nơi ban phát ân tứ và tài năng, đĩa của mình có vẻ thật ít ỏi—nhất là khi so với những chiếc đĩa đầy ắp, tràn trề của người khác.

Ôi, tôi ước gì mình có thể ôm lấy anh chị em và giúp anh chị em hiểu được lẽ thật lớn lao này: Bản thân anh chị em đã là một sự sáng đầy ơn phước, một người con linh hồn của Thượng Đế vạn năng! Và trong anh chị em ẩn chứa một tiềm năng vượt xa khả năng tưởng tượng của chính mình.

Như những thi sĩ đã ghi lại, anh chị em đến thế gian này “và mang theo sự vinh quang từ thiên thượng”!

Câu chuyện về gốc tích của anh chị em rất thiêng liêng, và vận mệnh của anh chị em cũng vậy. Anh chị em đã rời thiên thượng để đến đây, nhưng thiên thượng chưa từng rời bỏ anh chị em!

Anh chị em không hề tầm thường.

Anh chị em đã được Thượng Đế ban cho ân tứ!

Trong Giáo Lý và Giao Ước, Thượng Đế đã tuyên phán:

“Có nhiều ân tứ, và mỗi người được Thánh Linh của Thượng Đế ban cho một ân tứ.

“Người này được ban ân tứ này, và người kia được ban ân tứ kia, để nhờ đó tất cả mọi người đều có thể được lợi ích.”

Một số ân tứ của chúng ta được kể ra trong thánh thư. Nhiều ân tứ khác thì không được ghi lại.

Như tiên tri Mô Rô Ni đã nói: “Chớ chối bỏ các ân tứ của Thượng Đế, vì có rất nhiều, và đều từ một Thượng Đế mà đến.” Các ân tứ này chứng tỏ rằng có “nhiều cách thức khác nhau, nhưng chỉ có một Thượng Đế, là Đấng làm mọi việc trong mọi người.”

Có thể đúng là các ân tứ thuộc linh của chúng ta không nổi bật, nhưng không có nghĩa là chúng kém quan trọng. Tôi xin chia sẻ với anh chị em một số ân tứ thuộc linh mà tôi đã nhận thấy ở rất nhiều tín hữu khắp nơi trên thế giới. Hãy suy ngẫm xem anh chị em có được ban cho một hay nhiều ân tứ như:

  • Có lòng cảm thông.

  • Biết lưu tâm đến những người không được ai nhìn đến.

  • Tìm thấy lý do để mừng vui.

  • Làm một người giải hòa.

  • Nhận ra những phép lạ nhỏ bé.

  • Đưa ra những lời khen chân thành.

  • Tha thứ.

  • Hối cải.

  • Chịu đựng.

  • Có khả năng giải thích một cách đơn giản.

  • Kết nối với trẻ em.

  • Tán trợ các vị lãnh đạo Giáo Hội.

  • Giúp người khác biết rằng họ được thuộc về.

Anh chị em có lẽ không thấy những ân tứ này được phô bày trong chương trình biểu diễn tài năng của tiểu giáo khu. Nhưng tôi hy vọng anh chị em có thể thấy đó là những ân tứ quý báu đối với công việc của Chúa và cách anh chị em có thể chạm đến, ban phước, hay thậm chí cứu được một người con của Thượng Đế nhờ các ân tứ của mình. Hãy nhớ: “Chính do những chuyện nhỏ nhặt tầm thường mà những chuyện lớn mới thành được.”

Vậy nên, chúng ta hãy làm phần nhỏ nhặt của mình.

Làm Phần Nhỏ Nhặt của Anh Chị Em

Anh chị em và bạn bè thân mến, tôi cầu xin rằng Thánh Linh sẽ giúp anh chị em nhận ra các ân tứ và tài năng mà Thượng Đế đã ban cho anh chị em. Và rồi, mong cho chúng ta, giống như những tôi tớ trung tín trong câu chuyện ngụ ngôn của Chúa, sẽ phát triển và gia tăng các ân tứ đó.

Rồi sẽ đến cái ngày mà chúng ta đứng trước Cha Thiên Thượng đầy lòng thương xót để giải trình trách nhiệm của mình. Ngài sẽ muốn biết chúng ta đã làm gì với các ân tứ Ngài ban cho chúng ta—cụ thể là cách chúng ta sử dụng chúng để ban phước cho con cái của Ngài. Thượng Đế biết chúng ta thật sự là ai, biết chúng ta được định sẵn để trở thành người như thế nào, và vì thế Ngài có những kỳ vọng cao dành cho chúng ta.

Nhưng Ngài không bắt chúng ta phải nhảy cao, bay xa như siêu anh hùng để đến được đó. Trong thế giới Ngài tạo ra, sự tăng trưởng đến một cách từ từ, đầy kiên nhẫn—nhưng cũng rất bền bỉ và không ngừng nghỉ.

Hãy nhớ, chính Chúa Giê Su Ky Tô đã thực hiện phần việc siêu phàm khi Ngài chiến thắng cái chết và tội lỗi.

Phần việc của chúng ta là noi theo Đấng Ky Tô. Phần việc của chúng ta là quay lưng bước ra khỏi tội lỗi, hướng đến Đấng Cứu Rỗi, và đi trong đường lối Ngài, từng bước một. Khi chúng ta làm vậy một cách cần mẫn và thành tín, thì cuối cùng chúng ta sẽ tháo được gông cùm của những thiếu sót và sai lầm, rồi dần trở nên thanh khiết, cho đến ngày trọn vẹn khi chúng ta được toàn thiện trong Đấng Ky Tô.

Các phước lành đang nằm trong tầm tay. Những lời hứa đang sẵn sàng. Cánh cửa đang rộng mở. Chính chúng ta phải chọn để bước vào và bắt đầu.

Sự bắt đầu đó có thể nhỏ thôi. Nhưng không sao cả.

Khi đức tin yếu kém, hãy bắt đầu với hy vọng nơi Chúa Giê Su Ky Tô và quyền năng của Ngài để gột rửa và thanh tẩy.

Cha Thiên Thượng kêu gọi chúng ta đón nhận thử thách của đức tin và môn đồ, không phải như những khách du lịch hời hợt, mà như những tín hữu toàn tâm, quay lưng rời bỏ Ba Bi Lôn và hết lòng, hết ý tiến đến Si Ôn.

Chúng ta biết rằng chúng ta không vào được thượng thiên giới chỉ với những nỗ lực của bản thân. Nhưng những nỗ lực đó có thể giúp chúng ta trung thành và cam kết với Chúa Giê Su Ky Tô, và Ngài có thể đưa chúng ta vào thượng thiên giới.

Nhờ có Đấng Cứu Rỗi kính mến, chúng ta sẽ không thể nào thất bại. Nếu biết đặt niềm hy vọng và đức tin nơi Ngài, thì chiến thắng của chúng ta là điều chắc chắn. Ngài hứa giúp chúng ta có được sức mạnh, quyền năng, và ân điển dồi dào của Ngài. Từng bước một, từng chút một, chúng ta sẽ ngày càng tiến triển và đến gần hơn ngày vinh hiển trọn vẹn đó, khi chúng ta được sống cùng Ngài và những người thân yêu trong vinh quang vĩnh cửu.

Để đến được nơi đó, chúng ta phải làm phần vụ của mình mỗi ngày, từ hôm nay. Chúng ta biết ơn những bước đi của hôm qua, nhưng sẽ không dừng chân ở đó. Chúng ta biết rằng còn một đoạn đường dài phải đi nhưng sẽ không vì thế mà nản lòng.

Đó là bản chất thật sự của chúng ta—các môn đồ của Chúa Giê Su Ky Tô.

Tôi khẩn nài và ban phước cho mọi tín hữu của Giáo Hội, và tất cả những ai mong muốn được là một phần của Giáo Hội, hãy tin cậy Đấng Cứu Rỗi và tham gia, một cách cần mẫn và kiên nhẫn, khi làm phần vụ của mình bằng hết tấm lòng—để cho niềm vui của anh chị em sẽ được trọn vẹn và rồi, đến một ngày, anh chị em sẽ nhận được tất cả những gì Đức Chúa Cha có. Tôi làm chứng về điều này trong tôn danh của Chúa Giê Su Ky Tô, A Men.

Ghi Chú

  1. Các cơ trưởng được yêu cầu phải thực hiện một chuyến bay trong buồng lái mô phỏng mỗi 6 tháng để duy trì các kỹ năng và gia hạn giấy phép của họ. Chương trình huấn luyện nghiêm ngặt này là một yêu cầu bắt buộc được định ra bởi các cơ quan quản lý hàng không như FAA (Cục Hàng Không Liên Bang Hoa Kỳ).

  2. Xin xem 1 Cô Rinh Tô 12:9.

  3. Mô Rô Ni 10:32.

  4. “Cũng như cơ bắp của chúng ta không thể phát triển hoặc duy trì nếu không chống lại lực hấp dẫn, sự trưởng thành trong cuộc sống trần thế đòi hỏi chúng ta phải căng mình chống lại cám dỗ của Sa Tan và những sự đối nghịch khác trên trần thế” (Dallin H. Oaks, “Những Sự Giúp Đỡ Thiêng Liêng cho Cuộc Sống Trần Thế,” Liahona, tháng Năm năm 2025, trang 104).

  5. Xin xem An Ma 32:37–43.

  6. Xin xem Ma Thi Ơ 25:14–30. Trong giai đoạn ban đầu của Sự Phục Hồi, Chúa đã nói đến câu chuyện ngụ ngôn này khi Ngài khiển trách những người giấu đi các ân tứ mà Ngài đã ban cho họ. Ngài thậm chí còn cảnh cáo họ rằng nếu họ tiếp tục chôn giấu tài năng của mình thì “ngay cả điều họ có cũng sẽ bị lấy đi” (Giáo Lý và Giao Ước 60:2–3).

  7. Đôi khi, chúng ta quá nhấn mạnh vào tầm quan trọng của các ân tứ và tài năng, mà xem nhẹ những nỗ lực bền bỉ. Một trong các tác giả thành công nhất của thời chúng ta đã viết: “Dĩ nhiên chúng ta cần có một chút tài năng, nhưng tài năng thật ra là một thứ hàng hóa rẻ mạt, rẻ hơn cả muối ăn. Điều phân biệt một người tài năng với một người thành công chính là lao động và học tập chăm chỉ; một quá trình mài giũa liên tục” (Stephen King, Danse Macabre [năm 2011], trang 88).

  8. “Ode: Intimations of Immortality from Recollections of Early Childhood,” The Poetical Works of William Wordsworth (năm 1835), trang 249.

  9. Giáo Lý và Giao Ước 46:11–12.

  10. Mô Rô Ni 10:8.

  11. Nhiều năm trước, Anh Cả Marvin J. Ashton thuộc Nhóm Túc Số Mười Hai Vị Sứ Đồ đã đưa ra một sứ điệp quan trọng về một số ân tứ kém hiển nhiên (xin xem “There Are Many Gifts,” Ensign, tháng Mười Một năm 1987, trang 20–23).

  12. An Ma 37:6.

  13. Xin xem Cô Lô Se 3:23; Giáo Lý và Giao Ước 64:34.

  14. Xin xem Giáo Lý và Giao Ước 50:24.

  15. Xin xem Sách Hướng Dẫn Thánh Thư, “Quyền Tự Quyết.”

  16. Xin xem Giáo Lý và Giao Ước 84:38.