Đại Hội Trung Ương
Không Ai Ngồi Một Mình
Đại hội trung ương tháng Mười năm 2025


14:3

Không Ai Ngồi Một Mình

Việc sống theo phúc âm của Chúa Giê Su Ky Tô gồm có việc chừa chỗ cho tất cả mọi người trong Giáo Hội phục hồi của Ngài.

I.

Trong 50 năm, tôi đã nghiên cứu về văn hóa, bao gồm cả văn hóa phúc âm. Tôi xin bắt đầu với bánh quy may mắn.

Tại khu phố Tàu ở San Francisco, bữa tối của gia đình Gong thường kết thúc với một cái bánh quy may mắn và một câu nói khôn ngoan như là “Hành trình vạn dặm bắt đầu bằng một bước chân.”

Thông điệp may mắn trong bánh quy may mắn

Khi còn là một thanh niên, tôi đã làm bánh quy may mắn. Đeo đôi găng tay vải màu trắng, tôi gấp miếng bánh lại và gập đôi chiếc bánh để tạo hình cho những chiếc bánh quy tròn đang còn nóng hổi mới ra khỏi lò.

Làm bánh quy may mắn
Gấp bánh quy may mắn

Điều khiến tôi ngạc nhiên là khi biết rằng bánh quy may mắn ban đầu không phải bắt nguồn từ văn hóa Trung Quốc. Để phân biệt văn hóa bánh quy may mắn của Trung Quốc, Mỹ và châu Âu, tôi đã tìm các loại bánh quy may mắn ở nhiều châu lục—giống như người ta sẽ sử dụng nhiều địa điểm khác nhau để định vị một đám cháy rừng. Các nhà hàng Trung Quốc ở San Francisco, Los Angeles và New York thường phục vụ bánh quy may mắn, nhưng ở Bắc Kinh, London hoặc Sydney thì không. Chỉ có người Mỹ kỷ niệm Ngày Quốc Tế Bánh Quy May Mắn. Chỉ có quảng cáo của người Trung Quốc mới mời chào “Bánh Quy May Mắn Đậm Chất Mỹ.”

Bánh quy may mắn là một ví dụ thú vị, đơn giản. Nhưng cùng một nguyên tắc so sánh các lối thực hành trong những bối cảnh văn hóa khác nhau có thể giúp chúng ta phân biệt văn hóa phúc âm. Và giờ đây, Chúa đang mở ra những cơ hội mới để học hỏi văn hóa phúc âm khi câu chuyện ngụ ngôn trong Sách Mặc Môn và những lời tiên tri trong câu chuyện ngụ ngôn của Kinh Tân Ước được ứng nghiệm.

II.

Ở khắp mọi nơi, mọi người đều đang chuyển chỗ ở. Liên Hiệp Quốc báo cáo có 281 triệu người di cư quốc tế. Con số này nhiều hơn 128 triệu người so với năm 1990 và ước tính cao gấp ba lần năm 1970. Ở khắp mọi nơi, con số những người cải đạo vào Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô đang ở mức kỷ lục. Vào mỗi ngày Sa Bát, các tín hữu và bạn bè từ chính tại quê nhà ở 195 quốc gia và vùng lãnh thổ quy tụ lại trong 31.916 giáo đoàn của Giáo Hội. Chúng ta nói bằng 125 ngôn ngữ.

Gặp gỡ Các Thánh Hữu ở Albania
Gặp gỡ Các Thánh Hữu ở Bắc Macedonia
Gặp gỡ Các Thánh Hữu ở Kosovo
Gặp gỡ Các Thánh Hữu ở Thụy Sĩ
Gặp gỡ Các Thánh Hữu ở Đức
Gặp gỡ Các Thánh Hữu ở Đức

Mới gần đây, ở Albania, Bắc Macedonia, Kosovo, Thụy Sĩ, và Đức, tôi đã chứng kiến các tín hữu mới đã làm ứng nghiệm câu chuyện ngụ ngôn về cây ô liu trong Sách Mặc Môn. Trong Gia Cốp 5, Chúa vườn và các tôi tớ của Ngài mang sức sống cho cả rễ lẫn nhánh cây ô liu bằng cách hái và ghép những cành ô liu từ những nơi khác. Ngày nay, con cái của Thượng Đế quy tụ lại hiệp một trong Chúa Giê Su Ky Tô; Chúa ban cho một phương cách tự nhiên phi thường để mở ra cuộc sống đầy các phước lành khi chúng ta hoàn toàn sống theo phúc âm phục hồi của Ngài.

Trong việc chuẩn bị chúng ta để nhận được vương quốc thượng thiên, Chúa Giê Su kể các câu chuyện ngụ ngôn về bữa tiệc lớn và tiệc cưới. Trong cả hai câu chuyện ngụ ngôn này, các khách được mời đều viện cớ để không đến. Người chủ tiệc ra lệnh cho các tôi tớ của ông phải “hãy đi mau ra ngoài chợ, và các đường phố,” và “hãy ra ngoài đường và dọc hàng rào” để “đem” những kẻ nghèo khó, tàn tật, đui, què vào đây. Xét về mặt thuộc linh thì đó chính là mỗi người chúng ta.

Thánh thư tuyên bố rằng:

“Tất cả các quốc gia sẽ được mời tới dự một bữa ăn tối trong nhà của Chúa.”

“Hãy sửa soạn con đường của Chúa, … để cho vương quốc của Ngài có thể bành trướng trên thế gian, hầu cho dân cư trên trái đất có thể nhận được nó, và hãy chuẩn bị cho ngày sắp tới.”

Ngày nay, những người được mời đến dự bữa ăn tối của Chúa đến từ khắp mọi nơi và từ mọi nền văn hóa. Già trẻ, giàu nghèo, ở địa phương lẫn trên khắp toàn cầu, chúng ta biến các giáo đoàn của Giáo Hội giống như cộng đồng của mình.

Với tư cách là Sứ Đồ trưởng, Phi E Rơ đã thấy thiên thượng mở ra khải tượng về “một bức khăn lớn níu bốn chéo lên … thấy trong đó có … đủ mọi loài.” Phi E Rơ đã dạy rằng: “Quả thật, ta biết Đức Chúa Trời chẳng vị nể ai. … Trong các dân, hễ ai kính sợ [Chúa] và làm sự công bình, thì nấy được đẹp lòng Chúa.”

Người Sa Ma Ri nhân lành

Trong câu chuyện ngụ ngôn về người Sa Ma Ri nhân lành, Chúa Giê Su mời gọi chúng ta đến với nhau và đến với Ngài trong nhà quán của Ngài—Giáo Hội của Ngài. Ngài mời gọi chúng ta trở thành người lân cận tốt lành. Người Sa Ma Ri nhân lành hứa sẽ trở lại và trả công cho sự chăm sóc của những người trong nhà quán của Ngài. Việc sống theo phúc âm của Chúa Giê Su Ky Tô gồm có việc chừa chỗ cho tất cả mọi người trong Giáo Hội phục hồi của Ngài.

Ý nghĩa của câu “có chỗ trong nhà quán” bao gồm cả nghĩa “không ai ngồi một mình.” Khi đến nhà thờ, nếu thấy một người nào đó chỉ có một mình, liệu anh chị em có vui lòng chào hỏi và ngồi cạnh người đó không? Điều này có thể không phải là thói quen của anh chị em. Người đó có thể trông khác hoặc ăn nói khác biệt so với anh chị em. Và dĩ nhiên, nếu là một chiếc bánh quy may mắn thì có thể nói: “Cuộc hành trình của tình bạn và tình yêu thương theo phúc âm bắt đầu bằng một lời chào hỏi đầu tiên và không một ai ngồi một mình.”

“Không ai ngồi một mình” cũng có nghĩa là không ai ngồi một mình về mặt cảm xúc hay thuộc linh. Tôi đi cùng một người cha đau buồn đến thăm con trai của ông. Nhiều năm trước, người con trai này đã rất phấn khởi để trở thành một thầy trợ tế mới. Trong dịp này, gia đình đã mua cho cậu ấy đôi giày mới đầu tiên.

Nhưng ở nhà thờ, các thầy trợ tế đã cười nhạo cậu ấy. Đôi giày của cậu ấy rất mới, nhưng không hợp thời. Xấu hổ và bị tổn thương, thầy trợ tế trẻ tuổi này đã nói rằng em ấy sẽ không bao giờ đi nhà thờ nữa. Lòng tôi đau xót cho cậu ấy và gia đình của cậu.

Trên những con đường đầy bụi đất đến thành Giê Ri Cô, mỗi người chúng ta đã bị cười nhạo, bị xấu hổ và bị tổn thương, hoặc có thể bị khinh miệt hay lạm dụng. Và với các mức độ chủ ý khác nhau, mỗi người chúng ta cũng đã xem thường, không nhìn thấy hoặc không nghe thấy, hoặc có thể cố ý làm tổn thương người khác. Chính vì chúng ta đã bị tổn thương và làm tổn thương người khác nên Chúa Giê Su Ky Tô đã mang tất cả chúng ta đến nhà quán của Ngài. Trong Giáo Hội của Ngài, qua các giáo lễ và giao ước của Ngài, chúng ta đến với nhau và đến cùng Chúa Giê Su Ky Tô. Chúng ta yêu thương và được yêu thương, phục vụ và được phục vụ, tha thứ và được tha thứ. Xin hãy nhớ rằng, “thế gian không có nỗi thống khổ nào mà thiên thượng không thể chữa lành”; gánh nặng thế gian được làm cho vơi đi—niềm vui của Đấng Cứu Rỗi là có thật.

Trong 1 Nê Phi 19, chúng ta đọc được rằng: “Phải, chính Thượng Đế của Y Sơ Ra Ên cũng từng bị [họ] chà đạp dưới chân họ; … họ xem Ngài là hư không. … Vậy nên, họ quất Ngài bằng roi, Ngài hứng chịu cho họ quất; họ đánh đập Ngài, Ngài hứng chịu cho họ đánh đập. Phải, họ khạc nhổ vào Ngài, Ngài cũng hứng chịu cho họ khạc nhổ.”

Một người bạn của tôi, Giáo Sư Terry Warner nói rằng việc phán xét, quất roi, đánh đập, và khạc nhổ không phải là những sự kiện chỉ thỉnh thoảng xảy ra trong cuộc sống trần thế của Đấng Ky Tô. Cách chúng ta đối xử với nhau—đặc biệt là đối với những người đói khát, những người bị bỏ rơi một mình—là cách mà chúng ta đối xử với Ngài.

Trong Giáo Hội phục hồi của Ngài, tất cả chúng ta đều sẽ tốt hơn khi không ai ngồi một mình. Chúng ta không chỉ dừng lại ở việc bao dung hoặc khoan dung. Mà chúng ta hãy thật lòng chào đón, nhìn nhận, phục sự, yêu thương. Cầu xin cho mỗi người bạn, mỗi anh chị em, đều không phải là kẻ ở trọ hay người ngoài mà là một người con trong nhà.

Chị phụ nữ lẻ loi ở nhà thờ

Ngày nay, nhiều người cảm thấy cô đơn và bị cô lập. Phương tiện truyền thông xã hội và trí tuệ nhân tạo có thể khiến chúng ta khao khát sự gần gũi và tiếp xúc giữa con người với nhau. Chúng ta muốn nghe tiếng nói của nhau. Chúng ta muốn được thuộc về và có sự tử tế chân thành.

Ngồi cùng bạn bè ở nhà thờ

Có nhiều lý do mà chúng ta có thể cảm thấy mình không hòa nhập được ở nhà thờ—nói theo nghĩa bóng, là chúng ta ngồi một mình. Chúng ta có thể lo lắng về giọng nói, trang phục, hoàn cảnh gia đình của chúng ta. Có lẽ chúng ta cảm thấy không xứng đáng, chúng ta có mùi khói thuốc, chúng ta khao khát có được sự trong sạch về mặt đạo đức, chúng ta đã chia tay với một người nào đó và cảm thấy tổn thương và xấu hổ, chúng ta quan tâm đến chính sách này hay chính sách kia của Giáo Hội. Chúng ta có thể là người độc thân, ly dị, góa bụa. Con cái chúng ta ồn ào; chúng ta không có con cái. Chúng ta không phục vụ truyền giáo hay đã phục vụ truyền giáo nhưng trở về nhà sớm. Bản liệt kê này vẫn còn dài.

Mô Si A 18:21 mời gọi chúng ta đồng tâm đoàn kết trong tình yêu thương. Tôi mời gọi tất cả chúng ta hãy giảm bớt sự lo lắng, ít phán xét hơn, bớt đòi hỏi người khác hơn—và, khi cần thiết, hãy bớt khắt khe đối với bản thân mình. Chúng ta không tạo dựng được Si Ôn trong một ngày. Nhưng mỗi lời “chào,” từng cử chỉ ấm áp, sẽ mang Si Ôn đến gần hơn. Chúng ta hãy tin cậy Chúa nhiều hơn và hân hoan chọn vâng theo tất cả các lệnh truyền của Ngài.

III.

Theo giáo lý, trong gia đình tràn đầy đức tin và tình bằng hữu của Các Thánh Hữu, thì không ai ngồi một mình bởi vì sự thuộc vào theo giao ước trong Chúa Giê Su Ky Tô.

Tiên Tri Joseph Smith đã dạy rằng: “Chúng ta cần phải thấy, tham gia và giúp xúc tiến vinh quang Ngày Sau, ‘gian kỳ của thời kỳ trọn vẹn … ,’ khi Các Thánh Hữu của Thượng Đế sẽ được quy tụ lại từ mọi quốc gia, sắc tộc, dân tộc.”

Thượng Đế “không làm việc gì trừ phi có lợi ích cho thế gian; … để lôi kéo tất cả loài người đến với Ngài. …

“… Ngài đã kêu gọi mọi người hãy đến cùng Ngài và thụ hưởng lòng nhân từ của Ngài; … tất cả mọi người, … đều như nhau trước mặt Thượng Đế.”

Sự cải đạo nơi Chúa Giê Su Ky Tô đòi hỏi chúng ta phải cởi bỏ con người thiên nhiên và văn hóa của thế gian. Như Chủ Tịch Dallin H. Oaks đã dạy, chúng ta phải từ bỏ bất cứ truyền thống và lối thực hành văn hóa nào mà trái với các giáo lệnh của Thượng Đế và trở thành Thánh Hữu Ngày Sau. Ông giải thích: “Có một văn hóa phúc âm duy nhất, các giá trị và kỳ vọng cùng lối thực hành chung cho tất cả các tín hữu của Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô.” Văn hóa phúc âm gồm có sự trinh khiết, tham dự nhà thờ hằng tuần, tránh thức uống có cồn, thuốc lá, trà và cà phê. Văn hóa này bao gồm cả sự trung thực và liêm chính, hiểu rằng chúng ta tiến tới trong các chức vụ chứ không phải việc được giao cho chức vụ cao hơn hay chuyển xuống vị trí thấp hơn trong Giáo Hội.

Tôi học hỏi từ các tín hữu trung tín và bạn bè ở mọi đất nước và văn hóa. Việc nghiên cứu thánh thư bằng nhiều ngôn ngữ và các quan điểm văn hóa củng cố thêm sự hiểu về biết phúc âm. Những cách thể hiện khác nhau về các thuộc tính giống như Đấng Ky Tô làm gia tăng tình yêu thương và sự hiểu biết của tôi về Đấng Cứu Rỗi. Tất cả chúng ta đều được ban phước khi chúng ta xác định bản sắc văn hóa của chúng ta, như Chủ Tịch Russell M. Nelson đã dạy, là con cái của Thượng Đế, con cái giao ước, và môn đồ của Chúa Giê Su Ky Tô.

Sự bình an của Chúa Giê Su Ky Tô là dành cho cá nhân chúng ta. Gần đây, có một thiếu niên đã nghiêm túc hỏi tôi: “Thưa Anh Cả Gong, tôi vẫn có thể được lên thiên thượng chứ?” Anh ấy tự hỏi liệu anh ấy có thể nào được tha thứ không. Tôi hỏi tên của anh ấy, chăm chú lắng nghe, mời anh ấy nói chuyện với vị giám trợ của anh ấy, rồi trao cho anh ấy một cái ôm thật chặt. Anh ấy đã rời đi với niềm hy vọng nơi Chúa Giê Su Ky Tô.

Tôi đã đề cập đến người thiếu niên đó trong một bối cảnh khác. Về sau, tôi nhận được một lá thư không đề tên bắt đầu bằng: “Thưa Anh Cả Gong, vợ chồng tôi đã nuôi dạy chín đứa con … và đã đi phục vụ truyền giáo được hai lần.” Nhưng “tôi luôn cảm thấy mình sẽ không được phép vào thượng thiên giới … bởi vì tội lỗi của tôi khi còn trẻ rất nặng!”

Bức thư được viết tiếp: “Thưa Anh Cả Gong, khi anh kể về thiếu niên có được hy vọng về việc được tha thứ, tôi đã tràn ngập niềm vui, và bắt đầu nhận ra rằng có lẽ tôi [có thể được tha thứ].” Kết thư: “Giờ đây, tôi thậm chí còn thích bản thân mình nữa!”

Sự thuộc vào theo giao ước trở nên sâu sắc hơn khi chúng ta đến với nhau và đến với Chúa trong nhà quán của Ngài. Chúa ban phước cho tất cả chúng ta khi không ai ngồi một mình. Và ai biết được? Có lẽ người mà chúng ta ngồi cạnh có thể trở thành người bạn thân nhất của chúng ta như thông điệp trong chiếc bánh quy may mắn thì sao. Cầu xin cho chúng ta tìm kiếm và chừa chỗ cho Ngài, chừa chỗ cho nhau trong bữa ăn tối của Chiên Con, tôi khiêm nhường cầu nguyện trong thánh danh của Chúa Giê Su Ky Tô, A Men.

Ghi Chú

  1. Xin xem “Fortune Cookies Didn’t Come from China,” Royal Examiner, ngày 26 tháng Mười Hai năm 2021, royalexaminer.com/fortune-cookies-didn’t-come-from-china; “National Fortune Cookie Day,” Days of the Year, daysoftheyear.com/days/fortune-cookie-day.

  2. Quá trình phân tích và đối chiếu giữa các nền văn hóa cũng có thể giúp phân biệt những gì có thể được xem là văn hóa phúc âm, văn hóa quốc gia địa phương và văn hóa hiện đại mang tính toàn cầu.

  3. International Organization for Migration, World Migration Report 2024, trang 21, publications.iom.int/books/world-migration-report-2024. “Vào năm 2022, có 117 triệu người phải di dời trên toàn thế giới, trong đó có 71,2 triệu người phải di dời trong nội địa” (World Migration Report 2024, trang xii).

  4. Xin xem Gia Cốp 5.

  5. Mỗi ngôn ngữ và văn hóa đều có những từ ngữ và thuật ngữ miêu tả những điều dịu dàng trong tâm hồn. Cuộc sống đầy các phước lành khi chúng ta sống theo phúc âm phục hồi của Ngài, sẽ được mở rộng khi chúng ta học hỏi lẫn nhau. Mới gần đây, Các Chị Annalie (quê gốc ở Munich) và Suzy Myers, Anh Cả Erich và Chị Christiane Kopischke, cùng Anh Cả Jörg và Chị Julia Klebingat đã chia sẻ những từ tiếng Đức độc đáo mà chạm đến tâm hồn. Những cảm nhận mà các từ này mô tả vượt xa khỏi hình thức bên ngoài. Chúng còn hơn cả thói quen hay bổn phận. Những cảm nhận này nói về tâm hồn, về các mối quan hệ ấm áp, gần gũi, về niềm vui thuộc linh trong tâm hồn thiêng liêng của chúng ta. Những từ đặc biệt này trong tiếng Đức gồm có Gemütlichkeitgemütlich; Heimat, Heimweh, Geborgenheit, Zuflucht, Herzensangelegenheit, Herzensmensch, Schummerstunde (một thuật ngữ hiếm thấy và đầy chất thơ từ miền bắc).

  6. Lu Ca 14:21, 23. Tương tự như vậy, trong truyện ngụ ngôn về tiệc cưới, khi những người khách được mời không đến, nhà vua chỉ thị cho các tôi tớ của mình đi tập hợp [họ] lại “hễ gặp người nào” trên “khắp các ngã tư” (Ma Thi Ơ 22:9).

  7. Giáo Lý và Giao Ước 58:9; xin xem thêm Giáo Lý và Giao Ước 58:6–8, 10–12.

  8. Giáo Lý và Giao Ước 65:3, 5; xin xem thêm Giáo Lý và Giao Ước 33:17.

  9. Công Vụ Các Sứ Đồ 10:11–12, 34–35; xin xem thêm Công Vụ Các Sứ Đồ 10:9–10, 13–18, 24–33, 44–48; 11:1–18; 15:6–11.

  10. Hình ảnh chúng ta đến với nhau và với Ngài trong nhà quán của Ngài được thể hiện trong 3 Nê Phi 18:32. “Không một ai ngồi một mình” ở những nơi thờ phượng của chúng ta, và chúng ta không ngừng phục vụ cho nhau một cách nồng nhiệt, thật sự có thể là phương cách mà qua đó chúng ta và họ “sẽ trở lại và hối cải, và đến cùng [Ngài] với một tấm lòng cương quyết, và [Ngài] sẽ chữa lành cho họ; và [chúng ta] sẽ là phương tiện để đem lại sự cứu rỗi cho họ.”

  11. Giáo Lý và Giao Ước 104:15, 17 nhắc nhở chúng ta: “Tất cả mọi vật đều là của [Chúa]” và “trái đất tràn đầy, và nó đầy đủ và còn dư nữa.” Do đó, người nghèo và người giàu đều giúp đỡ lẫn nhau để tất cả đều được nâng lên trong sự khiêm nhường. Tương tự như vậy, Vua Bên Gia Min hỏi: “Chẳng phải chúng ta toàn là những kẻ hành khất cả hay sao?” Do đó, người giàu và người nghèo đều có nghĩa vụ phải “san sẻ bớt những của cải mình có cho người khác” (Mô Si A 4:19, 21; xin xem thêm Mô Si A 4:25–27).

  12. Trong “Come, Ye Disconsolate” (Hymns, số 115), Thomas Moore viết: “Hãy đến bên nắp thi ân, khuỵu gối trong sự nhiệt thành. Hãy mang tới Ngài tấm lòng đau thương; hãy cho Ngài biết nỗi thống khổ của mình. Không có nỗi thống khổ nào trên trần gian mà thiên thượng không thể chữa lành được.”

  13. 1 Nê Phi 19:7, 9. Trong Bài Giảng trên Núi, Chúa phán: “Ai vả ngươi má bên nầy, hãy đưa luôn má bên kia cho họ; còn nếu ai dựt áo ngoài của ngươi, thì cũng đừng ngăn họ lấy luôn áo trong” (Lu Ca 6:29).

  14. Xin xem Ma Thi Ơ 25:35–40.

  15. “Không còn là kẻ lạ hay khách qua đường, mà như con cái ở trong nhà” (“My Shepherd Will Supply My Need,” Hymns—For Home and Church, Gospel Library).

  16. Phúc âm của Chúa Giê Su Ky Tô vượt qua thời gian và văn hóa. Đó là chứng ngôn phi thường đối với tôi rằng Sách Mặc Môn giảng dạy trọn vẹn phúc âm của Chúa Giê Su Ky Tô trong bối cảnh của nền văn hóa cổ xưa ở Châu Mỹ.

  17. Như đã được Tiên Tri Joseph Smith và các cố vấn của ông trong Đệ Nhất Chủ Tịch Đoàn giảng dạy trong Những Lời Giảng Dạy của Các Vị Chủ Tịch Giáo Hội: Joseph Smith (năm 2007), trang 551; xin xem thêm Ê Phê Sô 1:10.

    Ngày nay, các tín hữu của Giáo Hội sống trong nhiều điều kiện chính trị, xã hội và kinh tế khác nhau. Các tiểu giáo khu và chi nhánh của chúng ta cũng khác nhau về quy mô và các nguồn nhân lực lãnh đạo. Các nguyên tắc của “tính đồng nhất và sự thích nghi” có thể giúp củng cố gia đình và Giáo Hội phục hồi của Ngài theo những cách thức trong phúc âm ở bất cứ nơi nào chúng ta sống (xin xem Sách Hướng Dẫn 2: Điều Hành Giáo Hội [năm 2010], phần 17.0).

  18. 2 Nê Phi 26:24, 33, sự nhấn mạnh được thêm vào; xin xem thêm 2 Nê Phi 29; An Ma 29:8. Giáo Lý và Giao Ước 90:11 hứa rằng “mọi người sẽ được nghe phúc âm trọn vẹn bằng ngôn ngữ của mình, và bằng tiếng của mình.” Lời hứa này được làm tròn khi chúng ta mang ngôn ngữ và ngôn ngữ văn hóa phúc âm lại với nhau trong gia đình của mình và trong Nhà Thờ.

  19. Xin xem Dallin H. Oaks, “Repentance and Change”, Liahona, tháng Mười Một năm 2003, trang 37–40.

  20. Dallin H. Oaks, “Repentance and Change”, trang 39.

  21. Xin xem Dallin H. Oaks, “Repentance and Change,” trang 38–39.

  22. Xin xem Những Tín Điều 1:13. Khi các nhánh và rễ hiệp lại với nhau thành một trong Chúa Giê Su Ky Tô, chúng ta sẽ tìm thấy được nhiều điều hơn là “đạo đức, đáng yêu chuộng, hay có tiếng tốt hay đáng khen.” Chúng ta sẽ thấy điều đầu tiên là cuối cùng và điều cuối cùng sẽ là điều đầu tiên. Chúng ta hân hoan khi người học giảng dạy và người giảng dạy học hỏi. Tất cả mọi người đều hiểu, đều được gây dựng, và hân hoan với nhau (xin xem Giáo Lý và Giao Ước 50:22).

  23. Xin xem Russell M. Nelson, “Những Lựa Chọn cho Thời Vĩnh Cửu” (buổi họp đặc biệt devotional toàn cầu dành cho các thành niên trẻ tuổi, ngày 15 tháng Năm năm 2022), Thư Viện Phúc Âm.

  24. Jedediah M. Grant, người đã phục vụ trong Đệ Nhất Chủ Tịch Đoàn cùng với Brigham Young, đã kể lại một khải tượng về thế giới linh hồn, nơi đó có vô số loài hoa xinh đẹp cùng nhau phát triển mạnh mẽ, có lẽ đó là phép so sánh ẩn dụ cho tình đoàn kết và cái đẹp trong sự đa dạng. Ông nói: “Tôi đã thấy những khu vườn tươi tốt trên trái đất này nhưng tôi chưa bao giờ thấy bất cứ khu vườn nào đủ để so sánh với những khu vườn ở đó. Tôi thấy vô vàn loài hoa, và một số loài hoa có từ năm mươi đến một trăm bông hoa mang màu sắc khác nhau nở rộ trên cùng một cuống.” Ông đã cảm nhận được “vẻ đẹp và vinh quang của thế giới linh hồn nơi mà những linh hồn ngay chính quy tụ lại với nhau” (“Remarks, at the Funeral of President Jedediah M. Grant, by President Heber C. Kimball,” Deseret News, ngày 10 tháng Mười Hai năm 1856, trang 317).

    Chủ Tịch David O. McKay cũng ghi lại một giấc mơ hoặc khải tượng về thành phố vĩnh cửu của Thượng Đế, nơi mà ông nhìn thấy những hàng cây xanh mướt, quả ngọt, bụi cây xanh ngát và muôn hoa nở rộ. “Tôi dường như nhận thấy những hàng cây trĩu quả căng mọng, xen giữa những bụi cây với những tán lá nhuốm màu rực rỡ, và những bông hoa nở rộ khắp nơi” (Teachings of Presidents of the Church: David O. McKay [năm 2003], trang 1).