Đại Hội Trung Ương
Gương Mặt Tươi Cười và Tấm Lòng Biết Ơn
Đại hội trung ương tháng Mười năm 2025


10:53

Gương Mặt Tươi Cười và Tấm Lòng Biết Ơn

Sự tài giỏi của Các Thánh Hữu của chúng ta ở Châu Phi càng trở nên rõ ràng hơn khi họ phải đối mặt với những thách thức trong cuộc sống và những đòi hỏi của một Giáo Hội đang tăng trưởng.

Vừa hơn một năm trước, tôi được giải nhiệm khỏi sự chỉ định trong Chủ Tịch Đoàn Nhóm Túc Số Thầy Bảy Mươi, sau một sự thay đổi được thông báo trong đại hội trung ương. Bởi vì tên của tôi được đọc gần tên của Các Vị Thẩm Quyền Trung Ương danh dự, nên nhiều người cho rằng tôi cũng đã kết thúc nhiệm kỳ phục vụ của mình. Sau đại hội, tôi nhận được rất nhiều tin nhắn biết ơn và lời chúc mừng cho giai đoạn kế tiếp của cuộc đời mình. Một số người thậm chí còn đề nghị mua lại ngôi nhà của tôi ở North Salt Lake. Tôi thấy vui vì được nhớ đến và cũng vui vì biết rằng chúng tôi sẽ không gặp khó khăn trong việc bán đi ngôi nhà đó khi tôi kết thúc. Nhưng tôi chưa phục vụ xong.

Sự chỉ định mới đưa Monica và tôi đến Châu Phi xinh đẹp, là nơi Giáo Hội đang phát triển mạnh mẽ. Thật là một phước lành cho chúng tôi khi được phục vụ giữa Các Tín Hữu trung tín thuộc Giáo Vùng Nam Châu Phi và chứng kiến tình thương yêu mà Chúa dành cho họ. Chúng tôi cũng được truyền cảm hứng khi thấy các thế hệ gia đình thuộc mọi tầng lớp, kể cả nhiều tín hữu thành công và được giáo dục tốt, luôn cống hiến thời gian và ân tứ của họ để phục vụ người khác.

Cùng lúc đó, theo số liệu thống kê dân số trong vùng, nhiều người có nguồn lực khiêm tốn đã gia nhập Giáo Hội và biến đổi cuộc sống của họ nhờ vào các phước lành đến từ việc đóng tiền thập phân trung tín và các cơ hội giáo dục do Giáo Hội mang lại. Các chương trình như Succeed in School, EnglishConnect, BYU–Pathway Worldwide, và Quỹ Giáo Dục Luân Lưu ban phước cho nhiều mảnh đời, đặc biệt là những người thuộc thế hệ trẻ đang vươn lên.

Chủ Tịch James E. Faust từng trích dẫn: “Người ta nói rằng giáo hội này không cần phải thu hút những người tài giỏi nhưng lại hay làm cho những người tầm thường trở nên tài giỏi.”

Sự tài giỏi của Các Thánh Hữu của chúng ta ở Châu Phi càng trở nên rõ ràng hơn khi họ phải đối mặt với những thách thức trong cuộc sống và những đòi hỏi của một Giáo Hội đang tăng trưởng. Họ luôn luôn giải quyết những vấn đề đó với một thái độ tích cực. Họ thấm nhuần lời dạy nổi tiếng của Chủ Tịch Russell M. Nelson.

“Niềm vui mà chúng ta cảm thấy không tùy thuộc vào hoàn cảnh sống của chúng ta mà mọi điều đều tùy thuộc vào điểm tập trung trong cuộc sống của chúng ta.

“Khi điểm tập trung trong cuộc sống của chúng ta là vào kế hoạch cứu rỗi của Thượng Đế … và Chúa Giê Su Ky Tô và phúc âm của Ngài, thì chúng ta có thể cảm thấy niềm vui bất kể điều gì đang xảy ra—hoặc không xảy ra—trong cuộc sống của mình.”

Họ tìm thấy niềm vui bất chấp những thử thách của mình. Họ học được rằng mối quan hệ của chúng ta với Đấng Cứu Rỗi cho phép chúng ta giải quyết những khó khăn với gương mặt tươi cười và tấm lòng biết ơn.

Các Thánh Hữu Châu Phi

Tôi xin chia sẻ một số kinh nghiệm mà mình đã có với Các Thánh Hữu trung tín này, để minh họa cho nguyên tắc này, bắt đầu với Mozambique.

Mozambique

Một vài tháng trước đây, tôi chủ tọa một đại hội giáo khu cho một giáo khu mới thành lập được một năm mà đã có 10 tiểu giáo khu. Có hơn 2.000 người ngồi kín một giáo đường nhỏ và 3 chiếc lều được dựng bên ngoài. Vị chủ tịch giáo khu chỉ mới 31 tuổi, vợ của anh 26 tuổi, và họ có hai con nhỏ. Anh ấy lãnh đạo giáo khu đang phát triển với nhiều thử thách mà không một lời than vãn, chỉ có gương mặt cười và tấm lòng biết ơn.

Trong một buổi phỏng vấn với vị tộc trưởng, tôi biết được rằng vợ của ông mắc bệnh nặng, và ông chật vật để chăm sóc cho bà ấy. Sau khi bàn bạc về vấn đề này với vị chủ tịch giáo khu, chúng tôi ban cho người vợ một phước lành chức tư tế. Tôi hỏi vị tộc trưởng là trung bình ông ấy ban bao nhiêu phước lành tộc trưởng.

“Tám đến mười,” ông đáp.

Tôi hỏi “Mỗi tháng à?”

Ông trả lời “Mỗi tuần!” Tôi khuyên ông rằng nhiều phước lành như thế mỗi cuối tuần là không khôn ngoan cho lắm.

Ông nói “Thưa Anh Cả Godoy, họ cứ đến mỗi tuần, cả tín hữu mới lẫn rất nhiều các em giới trẻ.” Một lần nữa, không một lời than vãn, chỉ có gương mặt tươi cười và tấm lòng biết ơn.

Sau phiên họp đại hội giáo khu vào tối thứ Bảy, trên đường về khách sạn, tôi để ý thấy người ta mua thức ăn bên đường vào lúc tối muộn. Tôi hỏi người tài xế về lý do họ mua đồ ăn khi trời đã tối thay vì vào ban ngày. Ông ấy đáp rằng họ phải làm việc cả ngày mới thì có tiền để mua đồ ăn sau đó.

“Ồ, vậy là họ làm việc hôm nay để có cái ăn cho ngày mai,” tôi nói.

Nhưng ông ấy đã đính chính lời tôi: “Không đâu, họ làm việc cả ngày để có cái ăn cho tối nay.” Tôi đã hy vọng rằng các tín hữu của chúng ta ở trong hoàn cảnh tốt hơn, nhưng ông ấy khẳng định rằng vùng đó của đất nước có rất nhiều người đang phải đối mặt với những khó khăn tương tự. Vào sáng hôm sau, trong phiên họp ngày Chủ Nhật, cùng với nhận thức mới về tình cảnh của các tín hữu, tôi thậm chí còn xúc động hơn trước những gương mặt tươi cười và tấm lòng biết ơn của họ.

Zambia

Trên đường đến buổi họp ngày Chủ Nhật, vị chủ tịch giáo khu và tôi thấy hai vợ chồng đang đi trên đường với một em bé sơ sinh và hai đứa con nhỏ. Chúng tôi dừng lại và ngỏ ý muốn cho họ đi nhờ xe. Họ rất ngạc nhiên và mừng rỡ. Khi tôi hỏi họ còn phải đi bộ bao xa để đến giáo đường, người cha đáp rằng có lẽ họ còn phải đi 45 phút cho đến một tiếng nữa, tùy vào tốc độ của bọn trẻ. Họ đi và về như vậy vào mỗi ngày Chủ Nhật, không một lời than vãn, chỉ có gương mặt tươi cười và tấm lòng biết ơn.

Malawi

Vào một Chủ Nhật trước khi diễn ra đại hội giáo khu, tôi đến thăm hai chi nhánh đang tạm nhóm họp tại các trường công lập. Tôi sửng sốt trước tình trạng đơn sơ và thiếu thốn của hai ngôi trường, thậm chí còn không có cả một số tiện nghi cơ bản. Khi gặp gỡ với một vài tín hữu ở đó, tôi đã chuẩn bị tâm lý để đưa ra lời xin lỗi về tình trạng nhà hội không phù hợp cho họ sử dụng, nhưng họ vẫn vui vẻ vì có một nơi gần hơn để nhóm họp và không phải đi bộ xa nữa. Một lần nữa, không một lời than vãn, chỉ có gương mặt tươi cười và tấm lòng biết ơn.

Zimbabwe

Sau một buổi huấn luyện dành cho các vị lãnh đạo vào thứ Bảy, vị chủ tịch giáo khu đưa tôi đến buổi lễ Chủ Nhật được tổ chức trong một căn nhà thuê. Có 240 người tham dự. Rồi vị giám trợ giới thiệu 10 tín hữu mới chịu phép báp têm trong tuần đó. Giáo đoàn ngồi kín hai căn phòng nhỏ, một số tín hữu còn phải ngồi bên ngoài căn nhà, theo dõi buổi lễ qua các ô cửa sổ hoặc cánh cửa để mở. Một lần nữa, không một lời than vãn, chỉ có gương mặt tươi cười và tấm lòng biết ơn.

Lesotho

Tôi đã đến thăm đất nước nhỏ bé nhưng xinh đẹp này, còn được biết đến là “vương quốc núi”, để thấy một giáo hạt của Giáo Hội đang chuẩn bị trở thành một giáo khu. Sau các buổi họp vào thứ Bảy, tôi đã tham dự buổi lễ Chủ Nhật của một trong các chi nhánh tại một căn nhà thuê. Căn phòng làm lễ Tiệc Thánh chật kín người, có người còn đứng ngoài cửa để tham dự. Tôi nói với chủ tịch chi nhánh rằng anh ấy cần một căn nhà lớn hơn. Trước sự ngạc nhiên của tôi, anh ấy cho tôi biết rằng đây chỉ là một nửa số tín hữu của anh. Nửa còn lại sẽ tham dự buổi lễ Tiệc Thánh thứ hai sau giờ thứ hai. Một lần nữa, không một lời than vãn, chỉ có gương mặt tươi cười và tấm lòng biết ơn.

Tôi đã quay trở lại Lesotho sau khi hay tin một tai nạn giao thông gây thương vong cho nhiều em giới trẻ, như đã được Anh Cả D. Todd Christofferson nói đến. Khi đến thăm các gia đình và các lãnh đạo, tôi đã nghĩ mình sẽ nhìn thấy một bầu không khí thê lương. Nhưng thay vì thế, tôi lại được gặp những Thánh Hữu mạnh mẽ và kiên cường, là những người đón nhận thử thách một cách đầy lạc quan và tích cực.

Mpho Aniciah Nku

Mpho Aniciah Nku, 14 tuổi, một nạn nhân sống sót sau vụ tai nạn trong tấm ảnh này, đã mô tả điều đó rất hay bằng lời của chính em: “Hãy tin cậy Chúa Giê Su và luôn luôn hướng về Ngài, bởi vì qua Ngài, chúng ta sẽ tìm được bình an, và Ngài sẽ giúp chúng ta trong quá trình chữa lành.”

Đó chỉ là một vài ví dụ giúp chúng ta thấy được thái độ tích cực của họ, nhờ vào việc họ đặt trọng tâm cuộc sống của mình vào phúc âm của Chúa Giê Su Ky Tô. Họ biết nơi để tìm thấy sự giúp đỡ và niềm hy vọng.

Quyền Năng Chữa Lành của Đấng Cứu Rỗi

Tại sao Đấng Cứu Rỗi có thể giúp đỡ họ và chúng ta trong bất kỳ hoàn cảnh nào của cuộc sống? Câu trả lời có thể được tìm thấy trong thánh thư:

“Và Ngài sẽ đi ra ngoài đời để chịu đựng mọi sự đau đớn, thống khổ, cùng mọi cám dỗ. …

“… Và Ngài sẽ nhận lấy những sự yếu đuối của họ để cho lòng Ngài tràn đầy sự thương xót, … để Ngài có thể … biết được cách giúp đỡ dân Ngài theo những sự yếu đuối của họ.”

Như Anh Cả David A. Bednar đã dạy, không có vết thương, nỗi đau đớn, hay sự yếu đuối nào chúng ta trải qua mà Đấng Cứu Rỗi không biết. “Trong một giây phút yếu đuối, các anh chị em và tôi đều có thể kêu lên: ‘Không một ai hiểu [điều tôi đang trải qua] cả.’ Không một người nào có thể biết được. Nhưng Vị Nam Tử của Thượng Đế biết và hiểu một cách trọn vẹn.” Tại sao? Bởi vì “Ngài đã cảm nhận và mang lấy gánh nặng của chúng ta ngay trước cả chúng ta.”

Tôi xin kết thúc với chứng ngôn của tôi về những lời của Đấng Ky Tô được tìm thấy trong Ma Thi Ơ 11:

“Hỡi những kẻ mệt mỏi và gánh nặng, hãy đến cùng ta, ta sẽ cho các ngươi được yên nghỉ.

“Ta có lòng nhu mì, khiêm nhường; nên hãy gánh lấy ách của ta, và học theo ta; thì linh hồn các ngươi sẽ được yên nghỉ.

“Vì ách ta dễ chịu và gánh ta nhẹ nhàng.”

Cũng giống với Các Thánh Hữu ở Châu Phi, tôi biết lời hứa này có thật. Lời hứa này đã trở thành sự thật ở đó, và nó cũng như vậy ở khắp mọi nơi. Tôi làm chứng điều này trong tôn danh của Chúa Giê Su Ky Tô, A Men.