Mang Lấy Danh của Chúa Giê Su Ky Tô
Chúng ta càng đồng nhất và tưởng nhớ về Chúa Giê Su Ky Tô, thì chúng ta càng muốn trở nên giống như Ngài.
Năm 2018, tại Trường Đại Học Utah, một chức danh giáo sư đặc biệt đã được thành lập mang tên “Giáo Sư Chủ Tịch Bác Sĩ Russell M. Nelson và Dantzel W. Nelson trong ngành Phẫu Thuật Tim Ngực”—Từ Cardiothoracic trong tiếng Anh, cardio, nghĩa là “tim”, và thoracic, nghĩa là “ngực.” Chức danh này nhằm vinh danh công việc quan trọng của Chủ Tịch Nelson với tư cách là một bác sĩ phẫu thuật tim và sự hỗ trợ mà ông nhận được từ người vợ quá cố của mình, Dantzel. Chức danh giáo sư này được tài trợ bởi một quỹ được thiết lập để duy trì lâu dài trong tương lai. Người được chọn vào vị trí giáo sư danh giá này sẽ nhận được sự công nhận, hỗ trợ về lương bổng, và kinh phí nghiên cứu.
Vị bác sĩ phẫu thuật đầu tiên được chọn để đảm nhận chức danh giáo sư này là Bác Sĩ Craig H. Selzman, một bác sĩ phẫu thuật tim tài giỏi, không phải là tín hữu của Giáo Hội chúng ta. Tại buổi lễ trao chức danh này cho Bác Sĩ Selzman, có sự hiện diện của nhiều khách mời quan trọng, bao gồm Chủ Tịch Nelson và vợ ông, Chị Wendy W. Nelson. Trong buổi họp, Chủ Tịch Nelson khiêm tốn chia sẻ về sự nghiệp phẫu thuật tiên phong của mình.
Bác Sĩ Selzman sau đó chia sẻ về việc được bổ nhiệm vào chức danh giáo sư này có ý nghĩa như thế nào đối với ông. Ông kể lại rằng bốn ngày trước, sau một ngày dài trong phòng mổ, ông phát hiện một trong các bệnh nhân của mình cần phải tiếp tục được phẫu thuật. Ông cảm thấy mệt mỏi và thất vọng, vì biết rằng mình sẽ phải trải qua thêm một đêm nữa tại bệnh viện.
Tối hôm đó, Bác Sĩ Selzman đã có một cuộc độc thoại mà đã làm thay đổi cuộc đời ông. Trong lúc đó, ông nghĩ: “Vào thứ Sáu, mình sẽ được bổ nhiệm vào chức danh giáo sư được lấy theo tên của Bác Sĩ Nelson. Bác Sĩ Nelson luôn được biết đến là người biết tự kiềm chế cảm xúc, đối đãi với mọi người bằng sự tôn trọng, và không bao giờ mất bình tĩnh. Giờ đây khi tên của mình sẽ được gắn liền với tên của ông ấy, mình cần phải cố gắng trở nên giống như ông ấy hơn.” Bác Sĩ Selzman vốn đã là một bác sĩ phẫu thuật rất tận tâm. Nhưng ông muốn trở nên giỏi hơn nữa.
Trước đây, đội ngũ phẫu thuật của Bác Sĩ Selzman có lẽ đã từng nhìn ra nét mệt mỏi và thất vọng của ông, vì ông để lộ điều đó qua cách cư xử và giọng nói của mình. Nhưng trong phòng mổ đêm hôm ấy, Bác Sĩ Selzman đã chủ động một cách tận tâm để đặc biệt động viên tinh thần và cảm thông cho đội ngũ của mình. Ông cảm nhận rằng điều đó đã tạo nên sự khác biệt và quyết tâm tiếp tục cố gắng để trở nên giống Bác Sĩ Nelson hơn.
Năm năm sau, Chủ Tịch Nelson đã hiến tặng các tài liệu chuyên môn của mình cho trường Đại Học Utah. Các vị lãnh đạo từ trường đại học đã đến để chính thức cảm ơn Chủ Tịch Nelson. Trong sự kiện này, Bác Sĩ Selzman tiếp tục có bài phát biểu. Nhắc đến ba chữ cái viết tắt tên của Chủ Tịch Nelson là ‘RMN’, ông nói: “Hiện nay, tinh thần đạo đức mang tên ‘RMN’ đang lan tỏa khắp Khoa Phẫu Thuật Tim Ngực tại Trường Đại Học Utah.”
Trong các tình huống căng thẳng, Bác Sĩ Selzman giải thích: “Tôi làm điều mà hiện nay chúng tôi dạy cho các bác sĩ nội trú của mình—tập trung, vượt qua căng thẳng, và làm hết sức có thể. Tinh thần đạo đức này sống trong chúng tôi mỗi ngày. Chúng tôi trao ghim cài áo cho mọi thành viên của khoa và cho từng bác sĩ nội trú mới. Ở phía dưới của chiếc ghim có khắc ba chữ cái ‘RMN.’ Tinh thần đạo đức mang tên RMN là nền tảng trong chương trình đào tạo của chúng tôi; chúng tôi truyền dạy tinh thần đạo đức này cho tất cả mọi người.” Bác Sĩ Selzman đã cải thiện thái độ và hoài bão trước đây của mình một cách có chủ ý vì tên ông giờ đây được gắn liền với tên của Chủ Tịch Nelson.
Những điều xảy ra với Bác Sĩ Selzman đã khiến tôi tự hỏi: “Tôi đã thay đổi ra sao kể từ khi gắn tên mình với danh của Chúa Giê Su Ky Tô? Tôi có tiếp nhận một tinh thần đạo đức giống như Đấng Ky Tô sau khi đã làm vậy không? Tôi có thật sự cố gắng để trở nên tốt hơn và giống như Ngài hơn không?”
Qua kinh nghiệm của Bác Sĩ Selzman, chúng ta có thể thấy ít nhất năm điểm tương đồng với quá trình chúng ta mang lấy danh của Chúa Giê Su Ky Tô. Dù quá trình ấy khởi đầu bằng phép báp têm, nhưng nó chưa hoàn tất cho đến khi chúng ta trở nên thanh sạch và thánh khiết hơn, và trở nên giống như Ngài hơn.
Điểm tương đồng thứ nhất là sự đồng nhất. Việc Bác Sĩ Selzman được bổ nhiệm vào chức danh giáo sư Nelson đã gắn liền tên ông với Chủ Tịch Nelson, và Bác Sĩ Selzman bắt đầu tự đồng nhất mình với Chủ Tịch Nelson. Khi mang lấy danh của Chúa Giê Su Ky Tô, chúng ta gắn liền tên của mình với danh Ngài. Chúng ta tự đồng nhất mình với Ngài. Chúng ta vui mừng khi được mọi người biết đến là Ky Tô Hữu. Chúng ta công nhận Đấng Cứu Rỗi và mạnh dạn đứng lên để được tính vào dân của Ngài.
Gắn liền với sự đồng nhất là một điểm tương đồng khác—sự tưởng nhớ. Khi Bác Sĩ Selzman bước vào văn phòng của ông, ánh mắt ông hướng về tấm huy chương mà ông nhận được khi được bổ nhiệm vào chức danh giáo sư Nelson. Tấm huy chương này nhắc nhở ông hằng ngày về tinh thần RMN. Đối với chúng ta, việc dự phần Tiệc Thánh mỗi tuần giúp chúng ta tưởng nhớ Chúa Giê Su Ky Tô trong suốt cả tuần. Khi dự phần Tiệc Thánh, chúng ta tưởng nhớ cái giá Ngài đã trả để cứu chuộc chúng ta. Chúng ta tái lập giao ước để tưởng nhớ Ngài, công nhận sự vĩ đại của Ngài, và biết ơn lòng nhân từ của Ngài. Chúng ta liên tục công nhận rằng chỉ có thể nhờ vào và qua ân điển của Ngài mà chúng ta mới được cứu khỏi cái chết thể xác và thuộc linh.
Sự tưởng nhớ có nghĩa là chúng ta làm theo lời khuyên được đưa ra bởi tiên tri An Ma trong Sách Mặc Môn. Chúng ta “làm mọi việc [của mình] trong Chúa, và bất cứ nơi nào [chúng ta đi, chúng ta] hãy đi trong Chúa; … [chúng ta] đưa ý nghĩ [của mình] hướng về Chúa; … [và chúng ta] đặt mọi sự thương mến trong [lòng mình] vào Chúa mãi mãi.” Ngay cả khi đang bận rộn với những việc khác, chúng ta vẫn tưởng nhớ về Ngài, giống như cách chúng ta luôn nhớ tên của chính mình, bất kể chúng ta đang tập trung vào điều gì khác.
Một kết quả nảy sinh từ việc tưởng nhớ những điều Đấng Cứu Rỗi đã làm cho chúng ta chính là điểm tương đồng thứ ba—sự phấn đấu noi theo. Bác Sĩ Selzman bắt đầu phấn đấu noi theo Chủ Tịch Nelson và tinh thần RMN. Tôi tin rằng tinh thần của Chủ Tịch Nelson đơn giản chỉ là sự biểu hiện của vai trò môn đồ trọn đời của Chúa Giê Su Ky Tô. Đối với chúng ta, chúng ta càng đồng nhất với Chúa Giê Su Ky Tô và tưởng nhớ về Ngài, thì chúng ta càng muốn trở nên giống như Ngài. Là những môn đồ của Ngài, chúng ta thay đổi để trở nên tốt hơn khi tập trung vào Ngài, hơn là khi tập trung vào chính mình. Chúng ta nỗ lực để trở nên giống như Ngài và được ban phước với các thuộc tính của Ngài. Chúng ta tha thiết cầu nguyện để được tràn đầy lòng bác ái, là tình yêu thương thanh khiết của Đấng Ky Tô.
Như Chủ Tịch Nelson đã dạy vào tháng Tư: “Khi lòng bác ái trở thành một phần bản tính của mình, thì chúng ta sẽ không còn bị thúc đẩy để xem thường người khác. Chúng ta sẽ ngừng phê phán người khác. Chúng ta sẽ có lòng bác ái đối với mọi tầng lớp xã hội. Lòng bác ái dành cho tất cả mọi người … là thiết yếu cho sự tiến triển của chúng ta. Lòng bác ái là nền tảng của một đặc tính thiêng liêng giống như Thượng Đế.” Ngoài lòng bác ái, chúng ta tìm kiếm, “trau dồi … và phát triển” các ân tứ thuộc linh từ Đấng Cứu Rỗi, bao gồm tính chính trực, lòng kiên nhẫn, và sự cần mẫn.
Việc phấn đấu noi theo Chúa Giê Su Ky Tô dẫn chúng ta đến điểm tương đồng thứ tư—sự hòa hợp với các mục đích của Ngài. Chúng ta góp sức vào công việc của Ngài. Là một bác sĩ phẫu thuật, Bác Sĩ Nelson được biết đến là một người thầy, một người chữa lành, và một nhà nghiên cứu. Chiếc ghim cài áo được dùng trong phân khoa của Bác Sĩ Selzman nhấn mạnh đến những nỗ lực này, với ba từ: giảng dạy, chữa lành, và khám phá. Đối với chúng ta, việc mang lấy danh của Chúa Giê Su Ky Tô bao gồm việc sẵn lòng, có chủ ý, và hăng hái hòa hợp các mục tiêu của chúng ta với mục đích của Ngài. Chúng ta góp sức vào công việc của Ngài khi chúng ta “yêu thương, chia sẻ, và mời gọi.” Chúng ta góp sức vào công việc của Ngài khi phục sự người khác, đặc biệt là những người dễ bị tổn thương và những người bị tổn thương, tan vỡ, hoặc bị đè nén bởi những trải nghiệm trần thế của họ.
Vậy nên chúng ta mang lấy danh của Chúa Giê Su Ky Tô một cách trọn vẹn hơn thông qua sự đồng nhất, sự tưởng nhớ, sự phấn đấu noi theo, và sự hòa hợp. Thực hành bốn điều này dẫn chúng ta đến điểm tương đồng thứ năm—sự ban cho quyền năng. Chúng ta tiếp nhận quyền năng và phước lành của Thượng Đế trong cuộc sống của mình. Chức danh giáo sư Nelson mang đến cho Bác Sĩ Selzman sự công nhận và các nguồn tài trợ mà ông đang sử dụng để thay đổi văn hóa trong khoa của mình. Ông áp dụng “sự ban cho quyền năng” này để giúp đỡ người khác. Tương tự như vậy, khi chúng ta mang lấy danh của Đấng Cứu Rỗi, Cha Thiên Thượng ban phước cho chúng ta với quyền năng của Ngài để giúp chúng ta hoàn thành sứ mệnh của mình trong cuộc sống trần thế này.
Khi lập thêm giao ước với Thượng Đế, chúng ta mang lấy danh của Chúa Giê Su Ky Tô một cách trọn vẹn hơn. Nhờ đó, Thượng Đế ban phước cho chúng ta với nhiều quyền năng của Ngài hơn. Như Chủ Tịch Nelson đã dạy: “Mỗi người nào lập giao ước trong các hồ báp têm và trong các đền thờ—và tuân giữ các giao ước đó—đều được gia tăng khả năng tiếp cận quyền năng của Chúa Giê Su Ky Tô. … Phần thưởng cho việc tuân giữ các giao ước với Thượng Đế là quyền năng từ trời … quyền năng củng cố chúng ta để chống lại những thử thách, cám dỗ và nỗi đau lòng một cách hiệu quả hơn.”
Chúng ta trở nên nhạy bén hơn về mặt thuộc linh. Chúng ta có thêm can đảm để đối diện với những hoàn cảnh tưởng chừng như không thể vượt qua. Chúng ta được thêm sức mạnh trong quyết tâm để noi theo Chúa Giê Su Ky Tô. Chúng ta nhanh chóng hối cải và trở về cùng Ngài hơn khi chúng ta phạm tội. Chúng ta trở nên giỏi hơn trong việc chia sẻ phúc âm với quyền năng và thẩm quyền của Ngài. Chúng ta giúp đỡ những người hoạn nạn, đồng thời bớt phán xét, ít xét đoán hơn nhiều. Chúng ta duy trì được sự xá miễn các tội lỗi của chúng ta. Chúng ta có nhiều bình an hơn, và chúng ta vui mừng hơn vì chúng ta luôn có thể hân hoan. Vinh quang của Ngài sẽ bao phủ chúng ta, và các thiên sứ của Ngài sẽ coi sóc chúng ta.
Đấng Cứu Rỗi mời gọi chúng ta: “Đến với Đức Chúa Cha trong danh ta, và nhận được sự trọn vẹn của Ngài vào đúng lúc.” Tôi khuyến khích anh chị em làm điều này. Hãy đến cùng Cha Thiên Thượng của chúng ta. Hãy tình nguyện mang lấy danh của Chúa Giê Su Ky Tô. Hãy đồng nhất với Ngài. Hãy luôn luôn tưởng nhớ tới Ngài. Hãy cố gắng trở nên giống như Ngài. Góp sức vào công việc của Ngài. Hãy tiếp nhận quyền năng và phước lành của Ngài trong cuộc sống của anh chị em. Hãy khắc ghi danh Ngài trong lòng anh chị em, một cách sẵn lòng và có chủ ý. Điều này ban cho anh chị em “tư cách” đứng trước mặt Thượng Đế và giúp cho anh chị em xứng đáng được Đấng Cứu Rỗi biện hộ thay cho mình. Anh chị em sẽ trở thành người thừa hưởng được tôn cao trong vương quốc của Cha Thiên Thượng, là người đồng thừa tự với Con Đầu Lòng của Ngài, Đấng Cứu Rỗi và Đấng Cứu Chuộc yêu dấu của chúng ta.
Ngài hằng sống. Tôi biết chắc chắn điều đó. Ngài yêu thương anh chị em. Ngài đã phó mạng sống của Ngài cho anh chị em. Ngài khẩn nài anh chị em hãy đến cùng Đức Chúa Cha thông qua Ngài. Trong tôn danh của Chúa Giê Su Ky Tô, A Men.