Đại Hội Trung Ương
Khích Lệ Lẫn Nhau
Đại hội trung ương tháng Mười năm 2025


11:52

Khích Lệ Lẫn Nhau

Chỉ có Chúa mới biết được trọn vẹn những hạn chế và khả năng của riêng chúng ta, và vì thế, Ngài là Đấng duy nhất hoàn toàn đủ điều kiện để đánh giá năng lực của chúng ta.

Gần đây tôi có đọc về một kinh nghiệm khiến tôi thật sự xúc động. Nó diễn ra tại Giải Vô Địch Điền Kinh Quốc Gia dành cho Nhóm Tuổi Cao Niên của Hoa Kỳ—một cuộc chạy đua dành cho người cao tuổi.

Một trong các tham dự viên ở nội dung chạy 1.500 mét là Orville Rogers 100 tuổi. Tác giả viết:

“Khi phát súng xuất phát vang lên, các vận động viên lao về phía trước, Orville lập tức rớt lại vị trí cuối cùng, ông ở vị trí đó một mình trong suốt cuộc đua, chậm rãi lê bước. [Khi] vận động viên cuối cùng, ngoài Orville ra, cũng đã về đích, thì Orville vẫn còn hai vòng rưỡi nữa. Gần 3.000 khán giả ngồi yên lặng quan sát ông chậm rãi di chuyển quanh đường đua—chỉ một mình ông, lặng lẽ, và cô đơn đến khó chịu.

“[Nhưng] khi ông bắt đầu vòng cuối cùng, khán giả đều đứng lên, vỗ tay khích lệ. Đến khi ông tiến tới đoạn về đích, khán giả bèn hò reo ầm ĩ. Giữa tiếng reo hò khích lệ của hàng ngàn khán giả, Orville dốc hết chút ít sức lực cuối cùng của mình. Khán giả vỡ òa trong niềm vui khi ông bước qua vạch đích và được các đối thủ ôm chúc mừng. Orville khiêm nhường và biết ơn vẫy tay chào khán giả rồi bước ra khỏi đường đua cùng những người bạn mới.”

Đây là cuộc chạy đua thứ năm của Orville, và lần nào ông cũng về đích cuối cùng. Một số người có thể bị cám dỗ mà phán xét Orville, cho rằng ông thậm chí không nên thi đấu ở tuổi này—rằng đường đua không phải là chỗ của ông vì cuộc đua nào ông tham gia cũng kéo dài quá lâu.

Mặc dù ông luôn luôn về cuối, nhưng Orville đã phá năm kỷ lục thế giới ngày hôm đó. Chẳng ai có thể tin được điều đó là khả thi khi chứng kiến ông trên đường đua, nhưng các khán giả cũng như các đối thủ đều không phải là trọng tài. Orville không hề phạm luật, và các trọng tài cũng không hề hạ thấp tiêu chuẩn. Ông đã tham gia cùng một cuộc đua và hoàn thành cùng các điều kiện giống như tất cả các đối thủ khác. Nhưng mức độ khó khăn của ông—trong trường hợp này, người ta đã tính cả độ tuổi và khả năng thể chất hạn chế của ông—xem xét xếp ông vào nhóm tuổi trên 100. Và trong nhóm tuổi đó, ông đã phá năm kỷ lục thế giới.

Cũng giống như Orville đã phải can đảm rất nhiều mỗi lần bước vào đường đua đó, thì một số anh chị em của chúng ta cũng cần phải có lòng can đảm phi thường để bước vào đấu trường của cuộc đời mỗi ngày, biết rằng họ có thể bị phán xét bất công mặc dù họ cố gắng hết sức mình bất chấp mọi khó khăn để noi theo Đấng Cứu Rỗi và tôn trọng giao ước của họ với Ngài.

Dù chúng ta sống ở đâu trên thế giới, bất kể tuổi tác của chúng ta ra sao, thì nhu cầu cơ bản của tất cả con người là cảm thấy được thuộc vào, cảm thấy rằng mình được chào đón và cần đến, và rằng cuộc sống của chúng ta có mục đích và ý nghĩa, bất kể hoàn cảnh hay hạn chế của chúng ta là gì đi nữa.

Ở vòng cuối cùng của cuộc đua đó, đám đông đã nhiệt liệt reo hò khích lệ Orville, tiếp thêm sức cho ông ấy. Không quan trọng khi ông là người cuối cùng về đích. Đối với các tham dự viên và khán giả, điều này còn có ý nghĩa nhiều hơn là một cuộc thi đấu. Trong nhiều phương diện, đây là một minh chứng đẹp đẽ về tình yêu thương của Đấng Cứu Rỗi được thể hiện bằng hành động. Khi Orville về tới đích, mọi người đều cùng vui mừng.

Giống như Giải Vô Địch Dành cho Nhóm Tuổi Cao Niên, các giáo đoàn và gia đình có thể là nơi tụ họp để chúng ta khích lệ lẫn nhau—các cộng đồng gồm những người lập giao ước được thúc đẩy bởi tình yêu thương của Đấng Ky Tô cho từng người một—giúp đỡ nhau vượt qua bất kỳ thử thách nào mình đang đối phó, trao cho nhau sức mạnh và sự động viên mà không phán xét lẫn nhau. Chúng ta cần đến nhau. Sức mạnh thiêng liêng đến từ sự đoàn kết, và đó là lý do Sa Tan cố ý chia rẽ chúng ta.

Rủi thay, đối với một số người trong chúng ta, việc tham dự nhà thờ đôi khi có thể khó khăn vì nhiều lý do khác nhau. Có thể là ai đó đang chật vật với những thắc mắc về đức tin hoặc ai đó mắc chứng lo âu xã hội hoặc trầm cảm. Có thể là một ai đó đến từ một quốc gia khác, hoặc thuộc chủng tộc hay có gốc gác khác, hoặc ai đó có kinh nghiệm sống hoặc cách nhìn nhận sự việc khác biệt, khiến họ cảm thấy mình không phù hợp với khuôn mẫu chung. Đó thậm chí có thể là các bậc cha mẹ đang thiếu ngủ và căng thẳng cảm xúc vì phải chăm con nhỏ, hoặc một ai đó độc thân trong một giáo đoàn toàn những người đã có gia đình. Cũng có thể là một ai đó đang lấy hết can đảm để trở lại sau nhiều năm kém tích cực hoặc ai đó có cảm giác dai dẳng là họ không đủ tiêu chuẩn và họ sẽ không bao giờ thuộc vào.

Chủ Tịch Russell M. Nelson đã nói: “Nếu một cặp vợ chồng trong tiểu giáo khu của anh chị em ly hôn, hoặc một người truyền giáo trẻ tuổi trở về nhà sớm, hay một thiếu niên nghi ngờ về chứng ngôn của mình, thì họ không cần đến lời phê phán của anh chị em. Họ cần cảm nhận tình yêu thương thanh khiết của Chúa Giê Su Ky Tô mà được phản ánh qua lời nói và hành động của chúng ta.”

Kinh nghiệm của chúng ta ở nhà thờ là nhằm mang đến những mối liên kết quan trọng với Chúa và với nhau mà vô cùng cần thiết cho sự an lạc thuộc linh và cảm xúc của chúng ta. Ẩn sâu trong các giao ước chúng ta lập với Thượng Đế, bắt đầu với phép báp têm, là trách nhiệm của chúng ta để yêu thương và chăm sóc lẫn nhau với tư cách là các thành viên trong gia đình, các chi thể trong thân của Đấng Ky Tô, chứ không phải chỉ để đánh dấu là đã hoàn thành trong bảng liệt kê những việc chúng ta được trông mong phải làm.

Tình yêu thương và sự chăm sóc giống như Đấng Ky Tô thì cao cả hơn và thánh thiện hơn. Tình thương yêu thanh khiết của Đấng Ky Tô là lòng bác ái. Như Chủ Tịch Nelson đã dạy: “Lòng bác ái thúc đẩy chúng ta ‘mang gánh nặng lẫn cho nhau’ [Mô Si A 18:8] thay vì chất đống gánh nặng cho nhau.”

Đấng Cứu Rỗi đã phán: “Nếu các ngươi yêu nhau, thì ấy là tại điều đó mà thiên hạ sẽ nhận biết các ngươi là môn đồ ta.” Và Chủ Tịch Nelson cũng nói thêm: “Lòng bác ái là đặc điểm chính của một tín đồ chân chính của Chúa Giê Su Ky Tô.” “Sứ điệp của Đấng Cứu Rỗi rất rõ ràng: Các môn đồ chân chính của Ngài xây dựng, nâng đỡ, khuyến khích, thuyết phục và truyền cảm hứng. … Cách chúng ta nói chuyện với người khác và về họ … là thực sự quan trọng.”

Lời giảng dạy của Đấng Cứu Rỗi về điều này thì rất đơn giản. Điều này được đúc kết trong Luật Khuôn Vàng Thước Ngọc: Hễ điều chi mà các ngươi muốn người ta làm cho mình, thì cũng hãy làm điều đó cho họ. Hãy đặt mình vào vị trí của người đó và đối xử với họ theo cách mà anh chị em muốn được đối xử nếu anh chị em ở trong hoàn cảnh của họ.

Chúng ta nên cư xử theo cách của Đấng Ky Tô với tất cả mọi người bất kể phạm vi gia đình và tín ngưỡng của mình. Bao gồm các chị em và anh em của chúng ta thuộc các tín ngưỡng khác hay không theo tín ngưỡng nào. Bao gồm các anh em và chị em của chúng ta từ các quốc gia và nền văn hóa khác, cũng như những người có lập trường chính trị khác nhau. Chúng ta đều thuộc vào gia đình của Thượng Đế, và Ngài yêu thương tất cả con cái của Ngài. Ngài mong muốn các con cái của Ngài yêu mến Ngàicũng yêu mến lẫn nhau.

Cuộc sống của Đấng Cứu Rỗi là tấm gương về tình yêu thương, sự quy tụ, và nâng đỡ ngay cả đối với những người bị xã hội đánh giá là bị ruồng bỏ và ô uế. Ngài là tấm gương mà chúng ta được truyền lệnh phải noi theo. Chúng ta ở đây để phát triển các thuộc tính giống như Đấng Ky Tô và cuối cùng trở nên giống như Đấng Cứu Rỗi của mình. Giáo Hội của Ngài không phải là giáo hội của những việc cần làm; đó là giáo hội của sự trở thành—trở thành giống như Ngài và yêu thương giống như Ngài yêu thương. Ngài muốn chúng ta trở thành dân Si Ôn.

Khi tôi gần 30 tuổi, tôi đã rơi vào một thời kỳ trầm cảm nặng, và trong thời gian đó, thể như sự thật về Thượng Đế hằng hữu bỗng nhiên biến mất. Tôi không hiểu được hết cảm giác đó ngoài việc nói là tôi cảm thấy hoàn toàn lạc lối. Từ khi còn bé, tôi luôn luôn biết rằng Cha Thiên Thượng của tôi luôn ở đó và tôi có thể trò chuyện với Ngài. Nhưng trong thời gian đó, tôi không còn biết là một Thượng Đế hay không nữa. Tôi chưa bao giờ trải qua bất cứ điều gì giống như thế trước đây trong đời mình, và thể như toàn bộ nền tảng của tôi đang sụp đổ vậy.

Kết quả là tôi thấy việc tham dự nhà thờ thật là khó. Tôi đã đi nhà thờ, nhưng một phần là vì tôi sợ bị gán cho là “kém tích cực” hay là “kém trung tín,” tôi sợ là mối quan hệ của tôi với ai đó chỉ xuất phát từ chỉ định mà họ được giao. Điều tôi thực sự cần vào lúc đó là cảm nhận được tình yêu thương chân thật, sự thấu hiểu, và hỗ trợ từ mọi người xung quanh, chứ không phải xét đoán.

Một số những định kiến mà tôi sợ là người khác có thể đã đưa ra về tôi, lại chính là điều mà bản thân tôi đã đưa ra về người khác khi họ không tham dự nhà thờ thường xuyên. Kinh nghiệm cá nhân đau đớn đó đã dạy cho tôi một vài bài học bổ ích về lý do tại sao chúng ta được truyền lệnh không được xét đoán người khác một cách bất công.

Có ai trong chúng ta đang âm thầm chịu đựng, lo sợ người khác phát hiện ra những khó khăn thầm kín trong lòng mình vì không biết họ sẽ phản ứng ra sao?

Chỉ có Chúa mới biết được trọn vẹn mức độ khó khăn mà mỗi người chúng ta đang gặp phải trong đường đua của cuộc đời—những gánh nặng, khó khăn, và chướng ngại vật chúng ta đang đối mặt mà người khác có thể thường không thấy. Chỉ có Ngài mới hiểu được trọn vẹn những cú sốc cuộc đời và chấn động tâm lý mà một số người trong chúng ta có thể đã trải qua trước đây nhưng vẫn ảnh hưởng đến chúng ta bây giờ.

Có nhiều khi chúng ta thậm chí còn xét đoán bản thân mình một cách khắc nghiệt, cho rằng mình có lẽ nên làm tốt hơn nữa trên đường đua. Chỉ có Chúa mới biết được trọn vẹn những hạn chế và khả năng của riêng chúng ta, và vì thế, Ngài là Đấng duy nhất hoàn toàn đủ điều kiện để đánh giá năng lực của chúng ta.

Thưa anh chị em, chúng ta hãy giống như các khán giả trong câu chuyện đó và khích lệ lẫn nhau trong hành trình làm môn đồ của mình bất kể hoàn cảnh của chúng ta ra sao! Điều đó không đòi hỏi chúng ta phải vi phạm luật lệ hay hạ thấp tiêu chuẩn. Thực ra đó là giáo lệnh lớn thứ hai—hãy yêu thương người lân cận như chính mình. Và như Đấng Cứu Rỗi đã phán: “Hễ các ngươi đã làm việc đó cho một người trong những người rất hèn mọn này … ấy là đã làm cho chính mình ta vậy,” cho mục đích tốt hay xấu. Ngài cũng phán cùng chúng ta: “Hãy hiệp làm một; và nếu các ngươi không hiệp làm một thì các ngươi không phải là của ta.”

Sẽ có lúc trong cuộc sống của mỗi người chúng ta, chúng ta sẽ là người cần được giúp đỡ và khích lệ. Chúng ta hãy cam kết ngay bây giờ là sẽ luôn luôn làm như vậy lẫn cho nhau. Khi làm như vậy, chúng ta sẽ xây dựng tình đoàn kết chặt chẽ hơn và tạo ra một môi trường mà qua đó Đấng Cứu Rỗi có thể thực hiện công việc thiêng liêng của Ngài là chữa lành và biến đổi mỗi người chúng ta.

Đối với mỗi anh chị em mà có thể cảm thấy như mình đang tụt lại quá xa phía sau trên đường đua của cuộc đời này, trên cuộc hành trình trần thế này, thì hãy tiếp tục. Chỉ có Đấng Cứu Rỗi mới có thể phán xét một cách toàn diện vị trí anh chị em nên ở vào lúc này, và Ngài có lòng trắc ẩn và công bình. Ngài là Đấng Phán Xét Vĩ Đại trong đường đua của cuộc đời, và là Đấng duy nhất hiểu được trọn vẹn mức độ khó khăn của đường đua mà anh chị em đang chạy hay đang đi bộ hay đang lê bước. Ngài sẽ ghi nhận những hạn chế, khả năng, kinh nghiệm sống của anh chị em, và những gánh nặng thầm kín anh chị em đang mang, cũng như những ước muốn trong lòng anh chị em. Biết đâu anh chị em cũng có thể phá kỷ lục thế giới theo ý nghĩa tượng trưng nữa đấy. Xin đừng mất hy vọng. Xin hãy tiếp tục! Xin hãy ở lại! Anh chị em thật sự thuộc vào! Chúa cần anh chị em, và chúng tôi cần anh chị em!

Bất kể anh chị em đang ở đâu trên thế giới, dù có xa xôi đến đâu, xin hãy luôn nhớ rằng Cha Thiên Thượng và Đấng Cứu Rỗi biết anh chị em một cách trọn vẹn và hoàn toàn yêu thương anh chị em. Hai Ngài không bao giờ lãng quên anh chị em. Hai Ngài muốn mang anh chị em trở về nhà.

Hãy luôn hướng tới Đấng Cứu Rỗi. Ngài là thanh sắt của anh chị em. Hãy luôn giữ vững mối quan hệ với Ngài. Tôi làm chứng rằng Ngài hằng sống và rằng anh chị em có thể tin cậy Ngài. Tôi cũng làm chứng rằng Ngài đang khích lệ anh chị em.

Cầu xin tất cả chúng ta đều noi theo tấm gương của Đấng Cứu Rỗi và khích lệ lẫn nhau là lời cầu nguyện của tôi trong tôn danh của Chúa Giê Su Ky Tô, A Men.

Ghi Chú

  1. Jeffrey C. Strong, thư riêng; được sử dụng với sự cho phép.

  2. Một trong những ưu tiên của chủ tịch đoàn chúng tôi là để các chị em của chúng ta cảm thấy được thuộc vào ở nhà thờ, đặc biệt là trong Hội Phụ Nữ. Tôi đã có nhiều dịp được đọc những bức thư và nghe những kinh nghiệm khiến tôi rất buồn.

  3. Xin xem 1 Cô Rinh Tô 12:26.

  4. Xin xem Henry B. Eyring, “Chúng Ta Đồng Tâm Đoàn Kết,” Liahona, tháng Mười Một năm 2008, trang 68–71; xin xem thêm Ulisses Soares, “Thảy Đều Làm Một trong Đấng Ky Tô,” Liahona, tháng Mười Một năm 2018, trang 37–39; “One in Christ Thảy Đều Làm Một trong Đấng Ky Tô” (video), Gospel Library.

  5. Xin xem 3 Nê Phi 11:29.

  6. Russell M. Nelson, “Cần Người Giải Hòa,” Liahona, tháng Năm năm 2023, trang 100. Cũng trong bài nói chuyện đó, ông nói rằng “lần nào cũng vậy—sự tranh chấp xua đuổi Thánh Linh” (trang 100). Tôi xin nói thêm rằng những suy nghĩ phán xét về người khác cũng có thể xua đuổi Thánh Linh. Khi chúng ta xem thường người khác với những ý nghĩ chỉ trích, đó là bằng chứng của tính kiêu ngạo, và Chủ Tịch Henry B. Eyring đã nói rằng “Tính kiêu ngạo là kẻ đại thù của tình đoàn kết” (“Chúng Ta Đồng Tâm Đoàn Kết,” trang 70).

  7. Xin xem J. Anette Dennis, trong “Come and Take Your Place as Covenant Women” (bài nói chuyện do Chủ Tịch Hội Phụ Nữ Trung Ương đưa ra tại Đại Hội Hội Phụ Nữ ở trường Brigham Young University, ngày 1 tháng Năm năm 2024), Gospel Library; xin xem thêm Mô Si A 18:8–10.

  8. Xin xem 1 Cô Rinh Tô 12:14–26.

  9. Xin xem Mô Rô Ni 7:47.

  10. Russell M. Nelson, “Cần Người Giải Hòa,” trang 101, sự nhấn mạnh được thêm vào.

  11. Giăng 13:35; sự nhấn mạnh được thêm vào.

  12. Russell M. Nelson, “Cần Người Giải Hòa,” trang 100, 99.

  13. Xin xem Ma Thi Ơ 7:12.

  14. Khi chúng ta noi theo Đấng Cứu Rỗi và mong muốn trở nên giống như Ngài, chúng ta sẽ cố gắng nhìn nhận mọi người như cách Ngài nhìn nhận họ, và khi chúng ta tiếp tục cầu nguyện để có được ân tứ về lòng bác ái, thì một cảm giác chân thành về tình yêu thương và sự quan tâm cuối cùng cũng có thể nảy sinh trong lòng chúng ta. Chúng ta sẽ phát triển một ước muốn để “xây dựng, nâng đỡ, khuyến khích, thuyết phục và truyền cảm hứng” những người khác, không phải chỉ vì bổn phận mà là vì chúng ta đang dần dần trở nên giống như Đấng Cứu Rỗi hơn (Russell M. Nelson, “Cần Người Giải Hòa,” trang 100). Việc phục sự người khác giống như Đấng Ky Tô sẽ trở thành bản chất của chúng ta, chứ không phải những gì chúng ta làm.

  15. Xin xem Mô Si A 23:15.

  16. Xin xem, ví dụ, Ma Thi Ơ 9:10–13; Mác 1:40–42; Lu Ca 8:43–48; 14:13–14; Giăng 4:7–26; 5:2–9; 8:3–11.

  17. Xin xem 3 Nê Phi 27:27; xin xem thêm Robert C. Gay, “Mang Lấy Danh của Chúa Giê Su Ky Tô,” Liahona, tháng Mười Một năm 2018, trang 97–100.

  18. “Giải pháp duy nhất cho những khác biệt mà chia cắt chúng ta là để cho tất cả chúng ta tuân theo những lời giảng dạy của Đấng Cứu Rỗi và thậm chí dần dần trở nên giống như Ngài” (Dallin H. Oaks, trong Joel Randall, “Following Christ Is ‘a Continuous Commitment and Way of Life,’ Chủ Tịch Oaks Giảng Dạy Các Thánh Hữu từ Bỉ,” Church News, ngày 14 tháng Bảy năm 2025, thechurchnews.com).

  19. Xin xem Dallin H. Oaks, “Thử Thách để Trở Thành,” Liahona, tháng Một năm 2001, trang 40–43.

  20. Xin xem Giăng 13:34.

  21. “Lời kêu gọi mạnh mẽ tới các tín hữu của Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô là cố gắng trở thành dân Si Ôn, là những người một lòng một dạ và sống trong sự ngay chính” (Quentin L. Cook, “Đồng Tâm trong Sự Ngay Chính và Đoàn Kết,” Liahona, tháng Mười Một năm 2020, trang 21).

  22. Xin xem J. Anette Dennis, “Why I Choose to Stay” (bài nói chuyện đưa ra tại Đại Hội Phụ Nữ ở trường Brigham Young University, ngày 2 tháng Năm năm 2024), Gospel Library.

  23. Xin xem Bản Dịch Joseph Smith, Ma Thi Ơ 7:1–2; An Ma 41:14.

  24. Xin xem J. Anette Dennis, “Ách của Ngài Là Dễ Chịu và Gánh của Ngài Là Nhẹ Nhàng,” Liahona, tháng Mười Một năm 2022, trang 80–81.

  25. Xin xem An Ma 7:11–12.

  26. Xin xem Ma Thi Ơ 22:36–40.

  27. Ma Thi Ơ 25:40.

  28. Giáo Lý và Giao Ước 38:27.

  29. Xin xem Thi Thiên 145:8–9; Ê Phê Sô 2:4–5.

  30. Xin xem Tamara W. Runia, “Sự Hối Cải của Anh Chị Em Không Tạo Gánh Nặng cho Chúa Giê Su Ky Tô mà Làm Cho Ngài Vui Mừng,” Liahona, tháng Năm năm 2025, trang 91.

  31. Xin xem Giáo Lý và Giao Ước 137:9.

  32. Xin xem Rô Ma 8:38–39.

  33. Xin xem Patrick Kearon, “Mục Đích của Thượng Đế Là Mang Anh Chị Em Trở Về Nhà,” Liahona, tháng Năm năm 2024, trang 87–89.

  34. Xin xem Giăng 1, tiêu đề chương câu 1; 1 Nê Phi 11:24–25.

  35. Xin xem Jeffrey R. Holland, “Ngày Mai Đức Giê Hô Va Sẽ Làm Những Việc Lạ Lùng Giữa Các Ngươi,” Liahona, tháng Năm năm 2016, trang 127.