Đại Hội Trung Ương
Nhớ Tới Đàn Chiên
Đại hội trung ương tháng Mười năm 2025


12:14

Nhớ Tới Đàn Chiên

Nguyên tắc đếm và ghi nhận lại các công việc. Đó là cách thức của Chúa.

Đấng Ky Tô là Người Chăn Hiền Lành. Mỗi con chiên trong đàn đều quý báu đối với Ngài. Ngài đã nêu gương cho chúng ta trong việc chăn dắt đàn chiên, và bằng cả lời nói lẫn việc làm, Ngài đã dạy chúng ta những phẩm chất của một người chăn chiên hiền lành, bao gồm việc biết tên của từng con chiên, yêu thương chúng, tìm kiếm những con chiên bị thất lạc, chăm sóc nuôi dưỡng, và cuối cùng là dẫn dắt chúng trở về nhà. Ngài mong đợi chúng ta làm điều tương tự như những người chăn chiên dưới quyền của Ngài.

Chúng ta có thể học được nhiều điều về việc phục sự theo cách của Chúa từ vị tiên tri thời xưa—và cũng là người chăn chiên phi thường—Mô Rô Ni. Ông đã sống trong thời kỳ vô cùng khó khăn, khi chưa có những tiện ích như điện thoại di động, máy tính và mạng internet. Nhưng ông vẫn có thể nhớ tới và chăm sóc đàn chiên. Việc này đã được thực hiện như thế nào? Chúng ta có thể thấy phần nào phương pháp của ông trong Mô Rô Ni 6. Trong chương đó, chúng ta đọc rằng các tín hữu “được kể là dân của giáo hội của Đấng Ky Tô; và tên họ được ghi nhận, ngõ hầu họ được nhớ tới và được nuôi dưỡng bằng lời tốt lành của Thượng Đế, để giữ họ đi con đường đúng. … Giáo hội thường nhóm họp, để nhịn ăn và cầu nguyện, và để nói với nhau về sự an lạc của tâm hồn mình” (Mô Rô Ni 6:4–5; sự nhấn mạnh được thêm vào).

Đối với Mô Rô Ni, điều quan trọng nhất chính là con người—từng cái tên một! Ông đã thực hành nguyên tắc “đếm và ghi nhận” để tất cả mọi người đều được nhớ tới. Bất kỳ ai gặp khó khăn hoặc bị lạc lối đều được chú ý, điều này cho phép các Thánh Hữu có thể thảo luận về sự an lạc của họ trong các hội đồng. Giống như người chăn chiên đã để lại chín mươi chín con chiên (mà tôi tin chắc là đang an toàn và được bảo vệ) để đi tìm con chiên bị thất lạc (xin xem Lu Ca 15:4–7), chúng ta cũng được yêu cầu phải chăm sóc đàn chiên của mình—để chú ý, nhớ tới, đi tìm và làm giống như vậy.

Với tư cách là người lãnh đạo phái bộ truyền giáo ở Ấn Độ, tôi nhớ đã hỏi một vị chủ tịch chi nhánh trẻ tuổi về một số mục tiêu của anh ấy trong năm tới: “Anh sẽ chuẩn bị bao nhiêu người nam để tiếp nhận chức tư tế Mên Chi Xê Đéc?” Câu trả lời ngay lập tức của anh ấy là “Bảy người!”

Tôi tự hỏi không biết anh ấy đã tưởng tượng ra con số cụ thể đó từ đâu! Trước khi tôi kịp phản ứng, thì anh ấy đã đưa cho tôi một tờ giấy có ghi các số từ một đến bảy dọc theo mép giấy. Năm dòng đầu tiên đã có tên—là tên của những người thực mà anh và nhóm túc số các anh cả của anh ấy đang lên kế hoạch mời gọi và khuyến khích để họ nhận được phước lành của chức tư tế trong cuộc sống của mình. Tất nhiên, tôi phải hỏi về dòng thứ sáu và thứ bảy đang còn trống. Anh ấy lắc đầu đầy cảm thông và nói: “Thưa Chủ Tịch, chắc chắn chúng tôi sẽ báp têm cho ít nhất hai người nam vào đầu năm để họ có thể nhận được chức tư tế vào cuối năm.” Vị lãnh đạo tuyệt vời này đã hiểu rõ nguyên tắc đếm và ghi nhận.

Đấng Ky Tô đã tổ chức Giáo Hội của Ngài theo cách mà khó có thể quên đi một linh hồn nào, vì mỗi linh hồn đều quý báu đối với Ngài. Mỗi cá nhân trong một tiểu giáo khu, bất kể tuổi tác hay giới tính là gì, họ đều có nhiều người trông nom—chính là những người chăn chiên—được giao nhiệm vụ chăm sóc và nhớ tới họ. Ví dụ, một em thiếu niên được trông nom bởi một giám trợ đoàn, các anh em phục sự, những người cố vấn trưởng thành của giới trẻ, các giảng viên khóa học phúc âm dành cho giới trẻ, các chủ tịch đoàn nhóm túc số, và nhiều người khác nữa—tất cả sự phục vụ đều đóng vai trò như những tấm lưới an toàn, được giăng chắc chắn bên dưới thiếu niên đó để đỡ lấy nếu em ấy vấp ngã. Chỉ cần một tấm lưới được đặt đúng vị trí, thì em thiếu niên đó vẫn sẽ được an toàn, được chú ý và được nhớ tới. Thế nhưng, chúng ta thường không thấy tấm lưới nào được giăng đúng vị trí cả. Mọi người thường đi lang thang vào đám sương mù—và không một ai để ý đến. Vậy làm thế nào để chúng ta có thể trở thành người chăn chiên tốt hơn? Chúng ta có thể học cách đếm và ghi nhận.

Giáo Hội cung cấp cho chúng ta các báo cáo và công cụ để làm chính xác điều đó—để nhớ tới đàn chiên. Báo Cáo Hằng Quý là một ví dụ điển hình. Báo cáo này cho phép chúng ta đếm và ghi nhận cho mỗi tín hữu nhiều lần, đồng thời nhận ra những người vắng mặt hoặc cần chúng ta giúp đỡ và yêu thương. Bản Liệt Kê Hành Động và Danh Sách Phỏng Vấn xác định những người cần chúng ta chú ý đến ngay bây giờ, cũng như bản báo cáo Tình Trạng Giấy Giới Thiệu Đi Đền Thờ và những báo cáo khác. Những công cụ đếm và ghi nhận này giúp chúng ta tập trung vào con người. Tín hữu nào đang cần một sự kêu gọi, cần tiếp nhận một chức tư tế cao hơn hoặc đang cần giúp đỡ để mang tên những người thân vào đền thờ? Ai là người chúng ta có thể giúp đỡ để chuẩn bị cho công việc truyền giáo toàn thời gian? Tín hữu nào đã vắng mặt trong tháng này? Những công cụ này giúp chúng ta nhớ tới mọi người.

Tôi từng biết một gia đình đến từ Hoa Kỳ được chỉ định phục vụ tại Châu Phi. Vào ngày Chủ Nhật đầu tiên, họ bước vào tòa nhà duy nhất của Giáo Hội trên cả nước và được chào đón nồng nhiệt. Đến cuối buổi sáng hôm đó, người vợ của người đàn ông này đã được kêu gọi làm Chủ Tịch Hội Phụ Nữ, còn ông ấy được kêu gọi làm người lãnh đạo Hội Thiếu Niên! Ông đã hỏi vị chủ tịch chi nhánh—trông có vẻ khá mệt mỏi—rằng có bao nhiêu em thiếu niên ở đây. Vị lãnh đạo trung tín, thuộc thế hệ đầu tiên này đã chỉ tay về phía cuối phòng Tiệc Thánh và nói: “Chỉ có hai em ở đằng kia thôi.” Hiển nhiên, người đàn ông này tỏ vẻ hoài nghi nên đã mang danh sách của chi nhánh về nhà, và nhanh chóng nhận thấy rằng thực ra có đến 20 em thiếu niên ở trong danh sách. Ông quay trở lại gặp vị chủ tịch chi nhánh và xin kêu gọi hai thiếu niên năng động, biết song ngữ để phục vụ với tư cách là các cố vấn của mình, sau đó ông ngồi xuống với họ cùng với hai em thiếu niên để xem xét lại những cái tên.

Rồi những người trẻ tuổi siêng năng này bắt tay vào công việc. Trong vài tháng tiếp, họ đã tìm được tất cả thiếu niên có tên trong danh sách. Từng cái tên một, những con chiên thất lạc đã được bạn bè đồng trang lứa chào đón trở về và được nuôi dưỡng cả về phần thuộc linh lẫn phần thể chất! Chỉ trong vòng một năm, vào bất kỳ ngày Chủ Nhật nào, trung bình có đến 21 em thiếu niên hiện diện. Tạ ơn Chúa vì có những chàng trai trẻ đã đếm và ghi nhận.

Một người bạn thân của tôi, khi còn là sinh viên mới tốt nghiệp, anh ấy đã cùng gia đình chuyển đến một thành phố lớn ở Mỹ để tiếp tục việc học của mình. Anh ấy ngay lập tức được kêu gọi để chủ tọa nhóm túc số các anh cả. Vì có chút lo lắng về cuộc phỏng vấn đầu tiên của mình với chủ tịch giáo khu, nên anh đã quyết tâm chuẩn bị kỹ lưỡng. Anh ấy nói với vị chủ tịch giáo khu rằng anh có ba mục tiêu cho năm tới: (1) 90 phần trăm cho việc phục sự, (2) một bài học phúc âm sâu sắc mỗi tuần và (3) một sinh hoạt cho nhóm túc số được lên kế hoạch chu đáo mỗi tháng.

Vị chủ tịch giáo khu đầy thông thái này đã mỉm cười với người bạn của tôi rồi hỏi: “Anh có thể kể tên một thành viên kém tích cực trong nhóm túc số mà anh có thể giúp đưa đến đền thờ cùng với gia đình anh ấy trong năm nay không?” Câu hỏi đó đã khiến bạn tôi ngạc nhiên. Anh ấy suy nghĩ cẩn thận rồi đưa ra một cái tên. “Hãy viết tên đó xuống,” vị chủ tịch giáo khu nói. Sau đó, vị lãnh đạo dày dạn kinh nghiệm này đã lặp lại câu hỏi đó thêm ba lần nữa—và cuộc phỏng vấn kết thúc. Người thanh niên trẻ này bước ra khỏi buổi phỏng vấn với một trong những bài học lớn nhất của mình về vai trò lãnh đạo và phục sự. Anh ấy đã bước vào cuộc phỏng vấn đó với các chương trình, bài học và sinh hoạt. Nhưng khi bước ra, anh ấy mang theo những cái tên! Bốn cái tên đó sau này đã trở thành trọng tâm chính trong giáo vụ của anh cùng với nhóm túc số của mình.

Với tư cách là người lãnh đạo phái bộ truyền giáo, tôi đã đến thăm một trong những chi nhánh của mình vào một sáng Chủ Nhật. Tôi để ý thấy vị chủ tịch chi nhánh liên tục lấy một tấm thẻ bằng giấy từ trong túi ra và viết điều gì lên đó. Tôi quyết định hỏi ông ấy về điều đó sau lời cầu nguyện kết thúc. Khi buổi nhóm họp kết thúc, và trước khi tôi kịp hỏi về tấm thẻ, thì người lãnh đạo truyền giáo của chi nhánh đã chạy vội lên bục để nhận tờ giấy. Tôi nhanh chóng đi theo vị lãnh đạo đầy nhiệt huyết này đến buổi họp điều phối truyền giáo hằng tuần của chi nhánh. Trước khi họ bắt đầu cuộc họp, anh ấy đã lấy tờ giấy ra khỏi túi. Trên đó ghi đầy tên của các tín hữu đã vắng mặt trong buổi lễ Tiệc Thánh. Chỉ trong vài phút, mỗi thành viên trong hội đồng đã chọn ra một hoặc hai cái tên, cam kết sẽ đến thăm họ ngay trong ngày hôm đó để đảm bảo rằng họ vẫn ổn và cho họ biết rằng họ đã được nhớ tới. Đó mới thực sự là đếm và ghi nhận.

Tôi nhớ lại một giáo hạt, cách ngôi đền thờ gần nhất nhiều giờ đi máy bay, nơi mà việc duy trì một giấy giới thiệu đi đền thờ hiện hành luôn là ưu tiên hàng đầu, dù có lẽ hiếm khi dùng đến. Vào Chủ Nhật đầu tiên của mỗi tháng, các vị lãnh đạo sử dụng công cụ đếm của mình để ghi nhận số lượng tín hữu đã được làm lễ thiên ân. Nếu họ thấy rằng một giấy giới thiệu sắp hết hạn, thì người thư ký chấp hành sẽ sắp xếp một cuộc phỏng vấn xin gia hạn. Những người có giấy giới thiệu hết hạn sẽ được khuyên nhủ, sau đó tìm cách để hỗ trợ họ quay trở lại con đường giao ước. Tôi hỏi có bao nhiêu tín hữu đã được làm lễ thiên ân có giấy giới thiệu đi đền thờ còn hiện hành. Câu trả lời thật đáng kinh ngạc là 98,6 phần trăm. Khi được hỏi về sáu người mà giấy giới thiệu đi đền thờ đã hết hạn, thì các vị lãnh đạo đã có thể xác định tên từng người và nói cho tôi nghe về những nỗ lực đang được thực hiện để đưa họ quay trở lại!

Một vài năm trước, gia đình tôi chuyển về lại Hoa Kỳ. Chúng tôi rất vui mừng được tham dự Giáo Hội ở đây sau 26 năm tuyệt vời ở những đơn vị nhỏ hơn và biệt lập hơn. Tôi được kêu gọi làm người truyền giáo trong tiểu giáo khu. Chúng tôi có một người lãnh đạo truyền giáo tuyệt vời và đang làm những việc thú vị cũng như giảng dạy cho những người tuyệt vời. Tôi xin được tham dự một cuộc họp hội đồng tiểu giáo khu để quan sát cũng như nhờ họ giúp đỡ những người bạn mà chúng tôi đang giảng dạy. Tôi rất ngạc nhiên khi tất cả những gì được thảo luận chỉ là sinh hoạt sắp tới của tiểu giáo khu. Sau đó, tôi đến gặp người lãnh đạo truyền giáo của tiểu giáo khu và bày tỏ ý kiến rằng anh ấy đã không có cơ hội quay lại thảo luận và báo cáo về những người mà chúng tôi giảng dạy. Phản ứng của anh ấy là gì? “Ồ, tôi chưa bao giờ được báo cáo.”

Tôi so sánh buổi họp này với cuộc họp hội đồng chi nhánh ở Lahore, Pakistan, mà tôi đã tham dự chỉ vài tuần trước đó. Nhóm nhỏ này ngồi quanh một chiếc bàn nhỏ, và tất cả những gì họ nói đến chỉ xoay quanh con người. Là những cái tên. Mỗi vị lãnh đạo đã báo cáo về công việc quản lý của mình và về những cá nhân và gia đình mà họ quan tâm. Mọi người đều có cơ hội chia sẻ ý kiến về những cách tốt nhất để ban phước cho những người được nhắc đến. Các kế hoạch đã được lập và những sự phân công đã được giao. Thật là một bài học tuyệt vời về việc đếm và ghi nhận theo tên từ những anh chị em thuộc thế hệ đầu tiên của chúng ta.

Trong Giáo Hội của Chúa Giê Su Ky Tô, chúng ta đã được các vị tiên tri trong quá khứ lẫn hiện tại chỉ dẫn—cũng như được Đấng Cứu Rỗi của chúng ta đặt ra khuôn mẫu—về cách phục sự. Chúng ta ghi lại tên, chúng ta nhớ tới họ, và cùng nhau thảo luận về sự an lạc của các tâm hồn. Những vị lãnh đạo nào làm điều này sẽ không bao giờ hết chủ đề thảo luận trong các cuộc họp hội đồng của họ! Nguyên tắc đếm và ghi nhận lại các công việc. Đó là cách thức của Chúa. Chúng ta có thể làm tốt hơn. Đối với Thượng Đế, là Đấng đã tạo ra vũ trụ và cai trị muôn loài, thì công việc này—công việc và vinh quang của Ngài—là vô cùng cá nhân. Và đối với chúng ta cũng nên như vậy, vì chúng ta là những công cụ trong tay Ngài, trong công việc cứu rỗi và tôn cao kỳ diệu của Ngài. Những phép lạ sẽ xảy ra trong cuộc sống của những con người thực sự. Trong tôn danh của Chúa Giê Su Ky Tô, A Men.