Ân Tứ Vĩnh Cửu về Chứng Ngôn
Mỗi người con trai hay con gái của Thượng Đế đều có thể đạt được sự hiểu biết sâu sắc hơn, vững mạnh hơn, và chắc chắn hơn cho chính bản thân mình.
Anh chị em thân mến, gần đây tôi đã suy ngẫm về ba lẽ thật đầy quyền năng từ Sự Phục Hồi. Ba lẽ thật này đã ban rất nhiều phước lành cho cuộc sống của tôi. Hôm nay, tôi muốn chia sẻ với anh chị em về cách mà ba lẽ thật này đã dẫn dắt tôi trong cuộc hành trình hướng đến một chứng ngôn vững chắc về phúc âm của Chúa Giê Su Ky Tô.
1. Thượng Đế là Cha Thiên Thượng Nhân Từ của Chúng Ta
Ngài là Đấng toàn tri và là Đấng toàn năng. Qua Ánh Sáng của Đấng Ky Tô và sự phù trợ của Đức Thánh Linh, ảnh hưởng của Ngài có ở khắp mọi nơi. Đó là bản tính của Ngài vốn dĩ luôn muốn ban phước cho chúng ta.
Ngài thấy được quá khứ, hiện tại, và cả số mệnh vĩnh cửu của chúng ta. Không có điều gì có thể che giấu khỏi Ngài.
Lời mời của Chủ Tịch Russell M. Nelson để “nghĩ tới những điều vĩnh cửu của thượng thiên” khuyến khích chúng ta noi theo tầm nhìn và bản tính của Cha Thiên Thượng.
Bởi vì các thuộc tính thiêng liêng của Ngài, nên Cha Thiên Thượng ban cho chúng ta mọi ân tứ tốt lành, mỗi ân tứ đều mang quan điểm vĩnh cửu và tầm nhìn của Ngài.
2. Quyền Tự Quyết Là Ân Tứ để Lựa Chọn và Hành Động cho Bản Thân Mình
Đó cũng là trách nhiệm để chọn điều đúng.
Chúa Giê Su Ky Tô đã trả cái giá đắt nhất cho đặc ân đó bằng huyết quý báu của Ngài.
Đôi khi chúng ta có thể tin rằng quyền tự quyết có nghĩa là được làm bất cứ điều gì chúng ta muốn. Nhưng thực tế về cái giá đã được trả khiến cho quyền tự quyết là một ân tứ thiêng liêng.
Chúng ta là tác nhân, và tác nhân chịu trách nhiệm về một điều gì đó. Trong trường hợp này, chúng ta chịu trách nhiệm về những lựa chọn của mình dựa trên sự hiểu biết mà chúng ta có và các ân tứ chúng ta được ban cho. Chúng ta không thể lựa chọn mà không chịu trách nhiệm về hậu quả.
Tại sao chúng ta có quyền tự quyết?
Để chọn điều tốt lành.
Để chọn Đấng Ky Tô.
3. Chứng Ngôn của Chúng Ta Đến Qua Quyền Năng của Đức Thánh Linh
Lời chứng từ Đức Thánh Linh lớn hơn cả những gì mắt thấy. Ngài là nhân chứng ưu việt về Đức Chúa Cha và Vị Nam Tử. Chủ Tịch Nelson đã dạy: “Trong những ngày tới, chúng ta sẽ không thể nào tồn tại được về mặt thuộc linh nếu không có ảnh hưởng dìu dắt, hướng dẫn, và an ủi liên tục của Đức Thánh Linh.”
Thưa anh chị em, đây là lý do tại sao ngày nay chúng ta cần có quyền năng của Đức Thánh Linh.
Qua Đức Thánh Linh, chứng ngôn có thể đến theo nhiều cách. Giống như một bóng đèn trong căn phòng tối tăm, nó có thể bất ngờ bật sáng. Nó có thể đến tựa như ánh bình minh dần hiện ra theo thời gian. Nó có thể đến giống như những tia sáng, thỉnh thoảng tiếp cận với tri thức thuần khiết. Dù là bằng cách nào, thì nó đều đến qua Đức Thánh Linh.
Phát Triển Chứng Ngôn ở Jamaica
Tôi lớn lên ở đất nước Jamaica tuyệt đẹp; đó là thời gian vui vẻ và tuyệt vời. Tuy nhiên, khi mới vào trung học, các bạn cùng lớp và bạn bè của tôi không thể hiểu được quyết định của tôi để trở thành tín hữu của Giáo Hội của Chúa Giê Su Ky Tô. Họ thường hỏi: “Sao bạn lại có thể gia nhập giáo hội đó chứ?” “Sao bạn lại có thể tin câu chuyện đó chứ?”—ý nói đến Khải Tượng Thứ Nhất. “Sao bạn lại có thể đọc quyển sách đó chứ?”—ý nói đến Sách Mặc Môn. “Bạn thực sự tin vào tất cả những điều đó sao?” Và “Tại sao bạn lại lãng phí cuộc đời mình như thế?”
Thật đau đớn, đặc biệt là khi nó đến từ những người mà tôi quan tâm.
Nhưng điều mà họ không biết là: Tôi đã có một kinh nghiệm với Đức Thánh Linh. Khi chứng ngôn đó tràn ngập tâm hồn tôi, nó làm vơi đi nỗi đau của tháng ngày, và “trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cảnh sắc thiên thượng [hiện ra] trong tầm mắt tôi.”
Có lẽ anh chị em đã từng bị người khác hỏi một trong số những câu hỏi này. Có lẽ ngay bây giờ anh chị em cũng đang bị hỏi dồn dập như tôi.
Ân tứ và lời chứng của Đức Thánh Linh đều dành sẵn cho mọi người.
Đối với tôi, Jamaica giống như Palmyra đối với Joseph Smith. Đó là Khu Rừng Thiêng Liêng của Tôi. Tôi không biết chính xác vị trí mà Joseph đã quỳ xuống cầu nguyện trong Khu Rừng Thiêng Liêng, nhưng tôi biết chính xác mình đã ở đâu khi Khu Rừng Thiêng Liêng của tôi trở thành hiện thực. Chuyện xảy ra tại Four Grove Road, Mandeville, Jamaica, trong phòng tắm của tôi, lúc 6 giờ sáng thứ Tư, ba năm sau khi tôi chịu phép báp têm. Kinh nghiệm thiêng liêng này đã được diễn ra bởi vì hai tuần trước đó, một chị truyền giáo được soi dẫn đã mời tôi đọc Sách Mặc Môn. Chị Audrey Krauss đang tham dự đại hội này ngày hôm nay cùng với gia đình của chị, và tôi mãi luôn yêu quý chị ấy.
Kinh nghiệm đó đã thay đổi tôi.
Thưa anh chị em, chứng ngôn không phải là điều được ban cho chỉ để sử dụng tạm thời. Ân tứ từ Cha Thiên Thượng yêu dấu của chúng ta được định sẵn là vĩnh cửu bởi vì Đấng ban tặng là Đấng vĩnh cửu. Chứng ngôn không nên có ngày hết hạn. Chứng ngôn không nên suy yếu hoặc giảm dần vì một điều gì đó trong cuộc sống của tôi đã thay đổi hay một điều gì đó trên thế giới đã thay đổi. Chứng ngôn đó nên mạnh mẽ hơn bởi vì, giống như các ta lâng của người tôi tớ trong câu chuyện ngụ ngôn về các ta lâng, chứng ngôn của cá nhân tôi là một ân tứ để được sinh sôi nẩy nở, chứ không phải để bị chôn vùi.
Nhìn lại những ngày tháng gian khó của thử thách và sự hành hạ mà tôi đã trải qua khi còn là một đứa trẻ đã giúp tôi tiến đến được nơi mà giờ đây tôi tự biết. Tôi không những tin tưởng, hy vọng, hoặc tin cậy, mặc dù đây là những phần tử đáng kể của đức tin trên con đường dẫn đến một chứng ngôn vững chắc. Tôi xin tán dương anh chị em vì đã tạo ra con đường riêng của mình bằng cách đặt câu hỏi, học tập, cầu nguyện, nhịn ăn và suy ngẫm. Xin đừng dừng lại. Thật đáng bõ công cho mọi nỗ lực để theo đuổi con đường này để có được chứng ngôn. Liệu anh chị em sẽ cho phép ai hay điều gì lấy đi chứng ngôn đó chăng? “Ngươi có thể nhận được bằng chứng nào lớn hơn ngoài bằng chứng từ Thượng Đế?”
Mỗi người con trai hay con gái của Thượng Đế đều có thể đạt được sự hiểu biết sâu sắc hơn, vững mạnh hơn, và chắc chắn hơn cho chính bản thân mình. Cũng như Joseph Smith đã khẳng định chứng ngôn của mình mặc cho sự phản đối; chúng ta có thể mạnh dạn nói: “Tôi biết điều đó, và tôi biết là Thượng Đế biết như vậy, và tôi không thể phủ nhận được, tôi cũng không dám làm thế.”
Anh chị em thân mến, hãy để cho hạt giống chứng ngôn nhỏ bé đó phát triển trong anh chị em cho đến khi nó lớn mạnh vươn đến một sự hiểu biết chắc chắn đầy vinh quang vĩnh cửu.
Nếu anh chị em đã chịu phép báp têm và được làm lễ xác nhận là tín hữu của Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô nhưng vẫn đang đấu tranh với việc: “Tôi không chắc là tôi có biết hay không,” thì xin hãy nhớ lời hứa này trong lời cầu nguyện Tiệc Thánh: “Để họ có thể luôn được Thánh Linh của Ngài ở cùng họ.” Nhờ vào lời hứa này, mỗi chúng ta đều có thể theo đuổi con đường dẫn đến chứng ngôn và sự hiểu biết chắc chắn.
Chịu Trách Nhiệm về Chứng Ngôn của Anh Chị Em
Giờ đây là một lẽ thật vĩ đại: Dù chứng ngôn được ban cho bằng cách nào đi nữa—cho dù chứng ngôn dần dần lan tỏa giống như ánh bình minh hay đến trong một khải tượng vinh quang—thì chứng ngôn đó vẫn đòi hỏi một sự chọn lựa để nhận được ân tứ quý báu này.
Việc nói “tôi chọn để tin” khiến cho việc nhận được lời chứng từ Thượng Đế dễ dàng hơn. Nếu chúng ta thấy chứng ngôn của mình suy yếu, thì hãy nhớ rằng chính những lựa chọn của chúng ta làm suy giảm quyền năng của chứng ngôn. Nhưng chứng ngôn vẫn còn đó. Chúng ta chỉ cần chọn để kết nối lại với nó.
Việc chọn để tin là một cách thông sáng và mạnh mẽ để sử dụng quyền tự quyết của chúng ta.
Tôi không thấy cách nào để sử dụng quyền tự quyết của mình tốt hơn là bảo vệ chứng ngôn của mình.
Chủ Tịch Nelson đã dạy: “Tôi khẩn nài [anh chị] em hãy chịu trách nhiệm đối với chứng ngôn của mình. Hãy nỗ lực cho chứng ngôn đó. Hãy sở hữu chứng ngôn đó. Hãy chăm sóc cho chứng ngôn đó. Hãy nuôi dưỡng chứng ngôn đó để nó sẽ phát triển. Hãy [vun đắp] chứng ngôn đó bằng lẽ thật.”
Đối với tôi, những từ chịu trách nhiệm, nỗ lực, chăm sóc, sở hữu, nuôi dưỡng và [vun đắp] nghe giống như một tác nhân được giao trách nhiệm quản lý một điều gì đó quý giá và quan trọng.
Trong thời kỳ đầu của Giáo Hội, Parley P. Pratt cảm thấy bất mãn với Tiên Tri Joseph Smith và đã chọn chỉ trích Vị Tiên Tri và Giáo Hội. Khi John Taylor, người mà Parley đã giảng dạy phúc âm đến thị trấn, Parley đã lôi kéo ông và cảnh báo ông không được đi theo Joseph. John Taylor đã nói với Parley:
“Trước khi anh rời khỏi Canada, anh đã chia sẻ một chứng ngôn vững mạnh về việc Joseph Smith là vị tiên tri của Thượng Đế, và anh nói là anh biết những điều này nhờ sự mặc khải và ân tứ Đức Thánh Linh.
“… Giờ đây, tôi có cùng chứng ngôn mà lúc đó anh đã rất hân hoan. Nếu công việc này là thật vào sáu tháng trước, thì hôm nay nó vẫn là thật. Nếu Joseph Smith khi đó là một vị tiên tri, thì bây giờ ông ấy vẫn là một vị tiên tri.”
Tôi làm chứng rằng Joseph Smith là vị tiên tri của Thượng Đế và rằng thẩm quyền tiên tri ông nhận được vẫn tiếp tục cho đến ngày nay. Chúa Giê Su Ky Tô hướng dẫn công việc này.
Tôi mời anh chị em hãy nghĩ về con đường của mình dẫn đến một chứng ngôn vững chắc về Chúa Giê Su Ky Tô và phúc âm của Ngài. Hãy chịu trách nhiệm về chứng ngôn của anh chị em; Hãy sử dụng quyền tự quyết của mình một cách khôn ngoan và thừa nhận Đấng ban tặng cùng tất cả các thuộc tính vinh quang của Ngài. Tôi làm chứng rằng quyền năng đó ở trong anh chị em. Không ai có thể chọn lựa thay cho anh chị em. Không ai có thể lấy đi ân tứ này. Anh chị em có thể chọn để tin.
Tôi hứa rằng khi anh chị em làm điều này, chứng ngôn của anh chị em sẽ thành một “mạch nước, … văng ra cho đến sự sống đời đời.” Nó sẽ là cái neo và là động lực, và nó sẽ nâng đỡ anh chị em qua những lúc khó khăn. Nó sẽ cho phép anh chị em phát triển các ân tứ thuộc linh. Nó sẽ giúp anh chị em trong giáo vụ và sự phục vụ cá nhân của mình. Nó sẽ là vũ khí để chống lại Sa Tan và kẻ thù của anh chị em. Chứng ngôn của anh chị em sẽ là niềm vui khi anh chị em thấy chứng ngôn đó được lặp lại qua con cái và cháu chắt của mình, cũng như qua những người mà anh chị em yêu thương và phục vụ. Nó sẽ mang sức mạnh khi anh chị em chia sẻ và sử dụng nó để làm chứng.
Nếu anh chị em có chứng ngôn thì anh chị em biết là mình có chứng ngôn. Tôi biết rằng tôi có chứng ngôn. Chúng ta cần chứng ngôn vững chắc hơn về Chúa Giê Su Ky Tô và phúc âm của Ngài. Hãy phát triển chứng ngôn! Hãy tìm kiếm nó! Việc này rất cấp bách! Đây là gian kỳ sau cùng—gian kỳ của thời kỳ trọn vẹn.
Chúa Giê Su Ky Tô đã phán lẽ thật này: “Trời đất sẽ qua, song lời ta nói sẽ không qua đâu.”
Thưa các anh chị em, chứng ngôn về Chúa Giê Su Ky Tô chưa bao giờ có nghĩa là ân tứ tạm thời. Chẳng có điều gì về ân tứ này là tạm thời—cả Đấng ban tặng chứng ngôn, bản thân của chứng ngôn, Đấng ban giao chứng ngôn, lẫn chủ đề về chứng ngôn đều không là tạm thời. Cầu xin cho chứng ngôn của anh chị em được nhắc đến theo cách này. Qua câu “trời đất sẽ qua, song lời ta nói sẽ không qua đâu,” chứng ngôn và lời chứng của anh chị em về phúc âm của Chúa Giê Su Ky Tô sẽ không qua đi. Giờ đây là lúc phải nắm giữ ân tứ quý báu này. Trong tôn danh của Chúa Giê Su Ky Tô, A Men.