"Tập Bản Thảo Bị Mất của Sách Mặc Môn," Các Đề Tài về Lịch Sử Giáo Hội
"Tập Bản Thảo Bị Mất của Sách Mặc Môn"
Tập Bản Thảo Bị Mất của Sách Mặc Môn
Vào tháng Sáu năm 1828, Joseph Smith miễn cưỡng cho phép người ghi chép của ông là Martin Harris mượn 116 trang bản thảo gốc của Sách Mặc Môn. Harris hứa sẽ bảo vệ các trang này và chỉ cho một số thành viên trong gia đình xem, nhưng các trang này nhanh chóng biến mất và chưa bao giờ tìm lại được. Joseph đã tìm kiếm sự hướng dẫn thiêng liêng về cách tiếp tục công việc phiên dịch và nhờ sự mặc khải ông đã biết cách hoàn thành bản dịch Sách Mặc Môn mà không cần xem lại phần văn bản trong bản thảo bị thất lạc.
Nông trại Martin Harris gần Palmyra, năm 1907.
Những điều ít ỏi được biết đến về nội dung của tập bản thảo bị mất đều đến từ Joseph Smith và tiên tri Nê Phi trong Sách Mặc Môn. Joseph viết rằng các trang bị mất chứa đựng sách Lê Hi. Giống như phần lớn Sách Mặc Môn, biên sử của Lê Hi được tiên tri Mặc Môn tóm lược về điều mà Joseph gọi là các bảng khắc của Lê Hi. Nê Phi, con trai của Lê Hi, giải thích rằng biên sử này chứa đựng những câu chuyện về những giấc mơ, khải tượng, những lời tiên tri và những lời giảng dạy của Lê Hi cho con cái của ông. Nê Phi đã tóm lược biên sử của Lê Hi trước khi viết lịch sử của riêng ông. Theo một số học giả, phần tóm lược của Nê Phi bao gồm các chương đầu của Sách Mặc Môn. Những người khác suy đoán rằng bản thảo bị mất không những chứa đựng sách Lê Hi mà còn có tài liệu được viết bởi những người khác, có lẽ Mặc Môn hoặc một người nào đó sống giữa thời Lê Hi và Vua Bên Gia Min.
Vào lúc bản thảo biến mất, Joseph Smith và Martin Harris không biết về phần tóm lược của Nê Phi. Kết quả là, khi Joseph biết rằng Harris đã làm mất tập bản thảo, Joseph nghĩ rằng ông đã thất bại trong sứ mệnh thiêng liêng của mình. Joseph đã không phiên dịch trở lại trong khoảng chín tháng. Sau đó, khi ông và người ghi chép mới của ông, Oliver Cowdery, đã gần dịch xong biên sử, Joseph đã cầu xin điều mặc khải để biết có nên phiên dịch lại các trang đã mất hay không. Điều mặc khải (xin xem Giáo Lý và Giao Ước 10) nói rằng các bảng khắc Nê Phi chứa đựng một phần tường thuật tương tự như sách Lê Hi nhưng tập trung nhiều hơn vào lịch sử thuộc linh của gia đình Lê Hi. Joseph biết được rằng ông nên phiên dịch các bảng khắc Nê Phi cho đến khi ông dịch đến đoạn mà tập bản thảo bị mất đã kết thúc. Điều mặc khải này cũng cấm Joseph phiên dịch lại sách Lê Hi và cảnh báo ông về những kẻ nghịch thù sở hữu tập bản thảo bị mất có thể cố gắng lợi dụng văn bản và sau đó làm mất uy tín của phiên bản Sách Mặc Môn đã được xuất bản. Joseph đã lo lắng rất nhiều về khả năng bản thảo bị sửa đổi nên trong lời tựa của Sách Mặc Môn, ông đã cảnh báo những kẻ chủ mưu không được chống lại công việc của Thượng Đế. Không một ai đem trả tập bản thảo bị mất.
Các Đề Tài Liên Quan: Việc Phiên Dịch Sách Mặc Môn