Lịch Sử Giáo Hội
Phiên Tòa Xét Xử Joseph Smith năm 1826


"Phiên Tòa Xét Xử Joseph Smith năm 1826," Các Đề Tài về Lịch Sử Giáo Hội

Phiên Tòa Xét Xử Joseph Smith năm 1826

Phiên Tòa Xét Xử Joseph Smith năm 1826

Năm 1826, Josiah Stowell thuê Joseph Smith giúp tìm kho bạc Tây Ban Nha bị mất gần biên giới New York và Pennsylvania. Một người nào đó trong cộng đồng, có thể là thân quyến của Stowell, cáo buộc Joseph nhìn vào một tảng đá để khám phá ra tài sản bị mất. Kết quả là, Joseph đã được lệnh phải xuất hiện trước thẩm phán hòa giải Albert Neely ở Hạt Chenango, có thể với tội gây rối trật tự công cộng. Việc bắt giữ Joseph dường như dựa trên một điều luật trong luật pháp của tiểu bang New York là cấm "giả vờ … khám phá nơi có thể tìm ra hàng hóa thất lạc." Bốn lời tường thuật mô tả phiên điều trần này, tất cả đều cho thấy Joseph không phải chịu hậu quả pháp lý nghiêm trọng nào sau đó. Các chi tiết khác rất khác nhau và đôi khi mâu thuẫn với nhau.

Trong lời khai của mình, Joseph thẳng thắn thừa nhận rằng ông đã từng dùng viên đá tiên kiến của mình để tìm kiếm tài sản bị mất, nhưng ông đã từ bỏ phương pháp đó—ông nói làm như vậy gây hại mắt. Ông chưa bao giờ chủ động làm công việc như vậy và "luôn từ chối tham gia vào bất cứ việc gì liên quan đến lĩnh vực này". Vị thẩm phán xem xét viên đá và hỏi các nhân chứng khác, kể cả cha của Joseph là Joseph Smith Sr., và người chủ thuê Joseph là Josiah Stowell.

Joseph Sr. và Josiah Stowell làm chứng rằng Joseph đã đáp ứng những yêu cầu sử dụng viên đá tiên kiến của mình chỉ để phụ giúp bạn bè hoặc, trong trường hợp của Stowell, để giúp Stowell và những người làm việc theo hợp đồng khác trong việc khai quật kho báu. Stowell tin tưởng Joseph và đánh giá cao công việc của ông. Joseph Sr. hy vọng con trai mình sẽ không lạm dụng ân tứ này trong việc tìm kiếm của cải thế gian và cầu nguyện Thượng Đế sẽ mặc khải ý muốn của Ngài cho cậu thanh niên Joseph. Một số nhân chứng khác đã khai là tin tưởng vào kỹ năng của Joseph; những người khác thì không.

Kết quả của phiên điều trần vẫn còn là một câu đố. Một hồ sơ tòa án cho thấy vị thẩm phán đã kết luận Joseph có tội. Một người hàng xóm của Josiah Stowell khẳng định rằng tòa án đã "kết tội" Joseph nhưng cho phép ông thoát tội vì tuổi còn quá trẻ. Một người bạn của vị thẩm phán, người tuyên bố đã ghi chép tại phiên điều trần, viết rằng vị thẩm phán đã chấp nhận lời khai của Stowell và cho Joseph ra tù. Oliver Cowdery, người đã không tham dự phiên điều trần (ông gặp Joseph Smith khoảng ba năm sau đó), đã đề cập đến kết quả có khả năng nhất là do thiếu tài liệu, đó là Joseph được tuyên bố trắng án về tội gây rối trật tự công cộng.

Ghi Chú

  1. “An Act for Apprehending and Punishing Disorderly Persons,” trong Laws of the State of New-York, Revised and Passed at the Thirty-Sixth Session of the Legislature, with Marginal Notes and References, Furnished by the Revisors, William P. Van Ness & John Woodworth, Esquires, Pursuant to the Act, Entitled “An Act for Publishing the Laws of this State,” Thông Qua ngày 13 tháng Tư năm 1813, 2 tập. (Albany: H. C. Southwick, 1813), 1:114–117, đặc biệt là mục I.

  2. Bốn bài tường thuật là Abram W. Benton, “Mormonites,” Evangelical Magazine and Gospel Advocate, tập 2, số 15 (ngày 9 tháng Tư năm 1831), trang 120; William D. Purple, “Joseph Smith, the Originator of Mormonism,” Chenango Union, tập 30, số 33 (ngày 2 tháng Năm năm 1877), trang 3; “State of New York v. Joseph Smith,” trong Charles Marshall, “The Original Prophet,” Fraser’s Magazine, tập 7, số 38 (tháng Hai năm 1873), trang 229–30; và Oliver Cowdery, “Letter VIII,” Latter Day Saints’ Messenger and Advocate, tập 2, số 1 (tháng Mười năm 1835), trang 195–202.

    Abram Benton sống gần trang trại của Josiah Stowell, nhưng không rõ liệu ông có tham dự phiên điều trần hay không. William Purple tuyên bố anh ta và Thẩm Phán Neely là bạn thân và thẩm phán yêu cầu anh ta ghi chép tại phiên điều trần. Charles Marshall cho biết ông đã có được hồ sơ tòa án từ cháu gái của thẩm phán là Emily Pearsall. Pearsall không được nhắc đến đích danh trong lời tường thuật của Marshall, nhưng danh tính của bà đã được xác nhận trong Utah Christian Advocate, tập 2, số 13 (tháng Một năm 1886), 1. Utah Christian Advocate đề cập đến việc Pearsall xé những trang giấy ra khỏi cuốn sổ của thẩm phán, trong khi lời tường thuật của Marshall trong Fraser’s Magazineghi rằng Pearsall đã cho Marshall mượn các giấy tờ mà từ đó anh ta sao chép các thủ tục tố tụng tư pháp. Cuốn sổ ghi chép của Thẩm Phán Neely và các trang mà Pearsall cố tình xé ra không còn tồn tại. Oliver Cowdery không đề cập đến việc ông đã thu thập thông tin về phiên điều trần từ đâu, nhưng ông hoàn toàn có thể dễ dàng biết được chi tiết từ một trong những người có liên quan và phản ánh lại những quan sát của họ về sự kiện đó.

    Các tài liệu không thống nhất về việc ai là người đưa ra lời buộc tội và cáo buộc chống lại Joseph Smith. Benton cho rằng công chúng đã buộc tội Joseph là người gây rối trật tự công cộng; Purple khẳng định các con trai của Stowell đã bắt giữ Joseph vì tội lang thang; theo ghi chép của tòa án, Marshall cho biết cháu trai của Stowell, Peter Bridgeman, đã bắt giữ Joseph vì tội gây rối trật tự công cộng. Các tài liệu cũng không thống nhất về việc ai đã làm chứng tại phiên điều trần. Benton chỉ đề cập đến Josiah Stowell; Purple đề cập đến Joseph Jr., Joseph Sr., Stowell, và một ông tên là Thompson (được xác định trong Fraser’s Magazine là Jonathan Thompson); hồ sơ tòa án theo Marshall bỏ sót Joseph Sr. và đề cập đến Joseph Jr., Stowell, Thompson và ba nhân chứng không được đề cập trong các tài liệu khác.

  3. "State of New York v. Joseph Smith," trang 229–230.

  4. Purple, “Originator of Mormonism,” trang 3.

  5. "State of New York v. Joseph Smith," trang 229–30; Benton, "Mormonites," trang 120; Purple, "Originator of Mormonism," trang 3; Cowdery, "Thư VIII," trang 201.

    Nếu thẩm phán tiến hành xét xử hình sự hoặc đưa ra phán quyết có tội, luật pháp New York sẽ yêu cầu ông ta thực hiện hai việc: đưa Joseph đến một "nhà tù dành cho người nghèo" (còn gọi là nhà tế bần) và lập một văn bản ghi rõ tên bị cáo và tội danh, cùng với tuyên bố về bản án và hình phạt đã được thi hành. Trong trường hợp này, thẩm phán đã không làm cả hai điều đó. Nhà tù gần nhất không hề đề cập đến Joseph Smith trong năm 1826, và không có hồ sơ tòa án nào ghi tên Joseph, nêu bất kỳ cáo buộc nào chống lại ông, hoặc liên kết bất kỳ bản án hay hình phạt nào với ông (Gordon A. Madsen, "Being Acquitted of a ’Disorderly Person’ Charge in 1826," trong Gordon A. Madsen, Jeffrey N. Walker, and John W. Welch, biên tập, Staining the Law: Joseph Smith’s Legal Encounters [Provo, Utah: Brigham Young University Studies, năm 2014], trang 89–90).