Lịch Sử Giáo Hội
Cuộc Phẫu Thuật Chân của Joseph Smith


"Cuộc Phẫu Thuật Chân của Joseph Smith," Các Đề Tài về Lịch Sử Giáo Hội

"Cuộc Phẫu Thuật Chân của Joseph Smith"

Cuộc Phẫu Thuật Chân của Joseph Smith

Khi một đợt bùng phát bệnh thương hàn nghiêm trọng đã tấn công New England từ năm 1811 đến năm 1814, gia đình Joseph Sr. và Lucy Mack Smith đang sống ngay tại tâm điểm của dịch bệnh. Cả bảy người con đều mắc bệnh, trong đó Joseph Smith Jr. và chị gái Sophronia bị ảnh hưởng nặng nhất. Nhờ một ca phẫu thuật kịp thời do một bác sĩ phẫu thuật địa phương tiên phong thực hiện, cậu bé Joseph đã sống sót và tránh được nguy cơ phải cắt bỏ chân trái.

Các dụng cụ phẫu thuật đầu thập niên 1800

Các dụng cụ phẫu thuật từ đầu những năm 1800.

Vài tháng trước khi phẫu thuật, Joseph và các em của cậu bị sốt rất nặng vì bệnh thương hàn. Ban đầu, nhiễm trùng gây ra áp xe ở vai của Joseph và sau đó nhanh chóng lan đến xương chân trái, gây viêm nhiễm nghiêm trọng. Ba tuần đau đớn dữ dội đã hành hạ cậu bé bảy tuổi. Mẹ của cậu, Lucy, nhớ lại rằng cậu đã thốt lên, "Ôi Cha ơi … cơn đau dữ dội quá làm sao con có thể chịu đựng được đây[?]” Bác sĩ Stone, một bác sĩ phẫu thuật đến từ Hanover, New Hampshire, đã tiến hành điều trị vết thương ở chân của cậu, rạch một đường dài tám inch giữa mắt cá chân và đầu gối, với hy vọng giảm sưng. Lucy thấy tình trạng con trai mình ngày càng tồi tệ hơn, cơn đau trở nên "dữ dội hơn bao giờ hết." Đôi khi anh trai của Joseph là Hyrum, ngồi cạnh cậu và dùng tay ấn vào chân cậu để giảm bớt cơn đau.

Bác sĩ Nathan Smith, người sáng lập trường Dartmouth Medical College gần đó, đã đến thăm gia đình cùng với một số bác sĩ phẫu thuật khác, có thể là một nhóm sinh viên y khoa của ông. Họ đã đưa ra lời khuyên nghiêm túc là phải cắt bỏ chân bị nhiễm trùng. Bác Sĩ Smith có thể đã đề nghị việc cắt cụt chân nhằm chuẩn bị cho Joseph và gia đình cậu đồng ý ca phẫu thuật mang tính thử nghiệm, một thủ thuật đầy rủi ro do chính Bác sĩ Smith phát triển từ 15 năm trước. Ca phẫu thuật bao gồm việc cắt trực tiếp vào xương và loại bỏ những vùng bị nhiễm trùng, cho phép mô khỏe mạnh phát triển trở lại thay thế các phần đã bị tổn hại. Lucy và Joseph Jr. đồng ý phẫu thuật.

Lucy nhớ lại rằng con trai bà đã từ chối dùng thuốc an thần và cả những sợi dây dùng để trói cậu vào giường, thay vào đó cậu đã xin cha ôm mình và xin mẹ rời khỏi căn phòng. Bác Sĩ Smith đã lấy ra chín mảnh xương lớn bị nhiễm trùng, và mười bốn mảnh xương khác trồi ra khỏi chân của Joseph trước khi vết thương hoàn toàn lành lại. Phải mất nhiều năm để hồi phục. Khi gia đình cậu chuyển đến New York bốn năm sau đó, Joseph vẫn phải đi bằng nạng, và đến khi trưởng thành cậu vẫn còn đi khập khiễng một chút. Cuộc giải phẫu đặt một gánh nặng tài chính lên gia đình Smith khiến họ phải vật lộn nhiều năm để trả bớt các hóa đơn y tế.

Tuy nhiên, bản thân cuộc phẫu thuật đã rất đặc biệt. Nathan Smith sống chỉ cách gia đình Smith vài cây số và có lẽ là bác sĩ phẫu thuật duy nhất ở Hoa Kỳ vào năm 1813 có khả năng cứu được chân của Joseph. Về sau, ông đã công bố các quy trình cho phương pháp phẫu thuật của mình, nhưng ca phẫu thuật này đòi hỏi kỹ năng cao đến mức các bác sĩ đã không áp dụng rộng rãi mãi cho đến sau Thế Chiến Thứ Nhất.

Lời tường thuật của Lucy Mack Smith về cuộc phẫu thuật thu hút sự quan tâm vì là một trong số ít những câu chuyện được ghi chép về thời thơ ấu của Joseph Smith. Được viết gần ba thập niên sau đó và sau khi Lucy đã chấp nhận lý tưởng của phong trào chống uống rượu ở Hoa Kỳ, lời tường thuật của bà nhấn mạnh đến việc Joseph từ chối uống rượu để giảm đau. Ngoài ra, lời tường thuật nhấn mạnh đến chấn thương tâm lý mà bà phải chịu đựng khi con trai mình trải qua ca phẫu thuật có nguy cơ tử vong.

Các Đề Tài Liên Quan: Lucy Mack Smith, Joseph Sr. và Lucy Mack Smith Family

Ghi Chú

  1. Các tài liệu từ thời kỳ đó gọi căn bệnh này bằng nhiều tên khác nhau như sốt phát ban, sốt phát ban dạng đốm, viêm màng não mô cầu và sốt thương hàn. Các con của gia đình Smith mắc bệnh thương hàn, mặc dù các bác sĩ cho rằng một số đứa có triệu chứng của bệnh đậu mùa, sốt ban đỏ và bệnh tả. Tổng cộng, dịch bệnh này đã cướp đi sinh mạng của khoảng sáu nghìn người, chủ yếu là trẻ em từ ba đến chín tuổi, đối tượng mà bệnh thương hàn tấn công mạnh mẽ nhất.

    Mẹ của Joseph Smith, Lucy, nhớ lại rằng Sophronia đã phải chống chọi với căn bệnh này trong suốt 90 ngày, cho đến khi cô bé chín tuổi bỗng nhiên nằm bất động và ngừng thở. Quấn Sophronia trong chăn và bế đứa bé trên tay, Lucy đi đi lại lại trên sàn nhà trong khi những người hàng xóm trong phòng cố gắng thuyết phục bà chấp nhận rằng con gái bà đã chết. Lucy kiên trì đến kiệt sức, và cuối cùng thì Sophronia thức dậy, thở hổn hển và khóc nức nở. Cô bé hồi phục và sống đến 73 tuổi (xin xem Lucy Mack Smith, "Lucy Mack Smith, History, 1844–1845," quyển 2, các trang 10–11, josephsmithpapers.org).

  2. Lucy Mack Smith, “Lucy Mack Smith, History, 1844–1845,” quyển 2, trang 11. Joseph cho rằng áp-xe bắt đầu từ vai đã di chuyển xuống chân của cậu. Với chẩn đoán là có thể bị bệnh thương hàn hoặc các bệnh nhiễm trùng tương tự, nhiều khả năng là Joseph đã bị nhiễm trùng toàn thân, gây ra hai bệnh nhiễm trùng cục bộ riêng biệt, một ở vai và một ở xương chân (xin xem Joseph Smith, "Addenda, Note A, 1805–1820," trong "History, 1838–1856, volume A-1 [23 December 1805–30 August 1834]," trang 131, josephsmithpapers.org; LeRoy S. Wirthlin, "Joseph Smith’s Boyhood Operation: An 1813 Surgical Success," BYU Studies, tập 21, số 2 [Mùa Xuân năm 1981], trang 148).

  3. Oliver S. Hayward and Constance E. Putnam, Improve, Perfect, and Perpetuate: Dr. Nathan Smith and Early American Medical Education (Hanover, New Hampshire: University Press of New England, năm 1998), trang 183–184. Nathan Smith không có họ hàng với Joseph Smith Sr.