"Sự Thức Tỉnh và Sự Phục Hưng," Các Đề Tài về Lịch Sử Giáo Hội
"Sự Thức Tỉnh và Sự Phục Hưng"
Sự Thức Tỉnh và Sự Phục Hưng
Khoảng năm 1829, Nancy Alexander 13 tuổi tham dự một buổi họp đông đảo của những người theo đạo Methodist. Cô nhớ lại: "Họ đã dựng lều khắp hơn một mẫu đất và tổ chức các buổi nhóm họp trong vài ngày và cải đạo được nhiều người." Trong các buổi họp, một mục sư đã mời cô ấy lên "chỗ ngồi lo lắng", nơi cô ấy và những người khác sẽ nhận được sự khích lệ từ toàn thể giáo đoàn để dâng hiến cuộc đời của họ cho Đấng Ky Tô. Cô thú nhận: "Tôi đã thất bại trong việc có được sự thay đổi trong lòng mình." Những người có tấm lòng được thay đổi đã hét lên: "Vinh quang Ha Lê Lu Gia, tôi có tôn giáo rồi". Cô nhớ lại: "Nhưng tôi không cảm thấy có gì khác biệt."
Tranh in thạch bản mô tả một buổi họp phục hưng tôn giáo hoặc buổi nhóm trại
Joseph Smith cũng tham dự các buổi nhóm họp phục hưng tôn giáo khi còn là thiếu niên, và giống như Nancy, ông mong muốn "cảm nhận và hét lên như những người khác" nhưng "không hề cảm thấy gì". Những trăn trở của những người tìm kiếm như Nancy và Joseph để "có được tôn giáo" và của các giáo sĩ hy vọng thuyết phục được những người cải đạo và củng cố giáo hội của họ đã khơi dậy các phong trào phục hưng tôn giáo lan tràn khắp vùng đông bắc Hoa Kỳ trong những năm đầu của thập niên 1800.
Cuộc Cách Mạng Hoa Kỳ đã dẫn đến sự ra đời của một chính phủ mới, một chính phủ chịu trách nhiệm bảo vệ quyền tự do tôn giáo. Đồng thời, các mục sư chứng kiến các giáo đoàn của họ trì trệ, với số người tham dự nhà thờ giảm xuống mức dưới 20 phần trăm ở hầu hết các tiểu bang. Theo xu thế đó, các mục sư từ nhiều giáo hội đã tìm cách thúc đẩy giáo dân của họ để có đức tin lớn hơn. Các giáo hội từng được chính phủ hỗ trợ đã mất vị trí đặc quyền của họ, mở đường cho các nhà thuyết giáo từ nhiều giáo hội khác nhau tích cực tìm kiếm người cải đạo. Sự lan tràn của các cuộc phục hưng tôn giáo—điều mà về sau các sử gia gọi là Cuộc Đại Tỉnh Thức Lần Thứ Nhì—đã truyền cảm hứng cho nhiều người Mỹ theo đạo Tin Lành để khám phá các giáo phái khác nhau, tình nguyện tham gia các hoạt động xã hội, và thúc đẩy niềm tin Ky Tô Giáo của họ.
Tinh thần thức tỉnh tiếp thêm nghị lực cho mọi người, cả nam lẫn nữ thuộc mọi chủng tộc và từ mọi tầng lớp xã hội. Các nhóm như Episcopal (Giáo Hội Giám Nhiệm), Congregational (Giáo Hội Công Lý), và Presbyterian (Giáo Hội Trưởng Lão) thực hành hình thức thờ phượng có tổ chức và quy củ hơn. Các phong trào phục hưng tôn giáo của họ thường bao gồm các bài giảng chính thức và thuyết giảng vào Chủ Nhật, với các mục sư của họ tăng cường đưa ra những bài phát biểu nhằm khơi dậy sự tận tụy sâu sắc hơn của người nghe. Ngược lại, những người theo đạo Methodist và Baptist đi khắp vùng nông thôn, tổ chức các lớp học và các buổi lễ thờ phượng. Khi các tuyến giảng đạo của họ lan dần vào những vùng địa lý xa xôi, nhiều mục sư lưu động trở nên nổi tiếng vì lòng can đảm vượt hiểm nguy để mang phúc âm đến những khu định cư hẻo lánh. Ở nhiều vùng nông thôn, việc rao giảng có các buổi nhóm họp cắm trại qua đêm thu hút đám đông trong nhiều ngày liền.
Sự cải đạo cá nhân, điểm tiêu biểu của phong trào giảng đạo phục hưng tôn giáo, đã thu hút những người tìm kiếm tôn giáo đang cảm thấy không thỏa mãn với các giáo hội đương thời. Những câu chuyện cải đạo nhấn mạnh đến một lương tâm day dứt, nhận thức rằng Chúa hoàn toàn có lý khi đày linh hồn mình xuống địa ngục, và một bằng chứng sâu sắc rằng ân điển của Đấng Ky Tô đã đến để giải cứu. Khi bạn bè và hàng xóm làm chứng về những trải nghiệm như vậy, sự quan tâm và những hoạt động trong các nhà thờ và các hội cải cách đã gia tăng mạnh mẽ.
Các đề tài liên quan: Christian Churches in Joseph Smith’s Day, Religious Beliefs in Joseph Smith’s Day, Joseph Smith’s First Vision Accounts