Chấp Nhận Ân Tứ của Ngài
Anh chị em là một người con gái yêu dấu, một người con trai quý báu của Thượng Đế, và Ngài đã ban cho anh chị em Vị Nam Tử thánh thiện, hoàn hảo của Ngài.
Tặng Quà
Tặng quà là một phong tục, tập quán xuất hiện trong mọi nền văn hóa, văn minh, và thời đại. Xuyên suốt thời gian đó, người ta tặng quà cho nhau để củng cố các mối quan hệ, bày tỏ tình yêu thương cùng lòng biết ơn, hoặc để đánh dấu những sự kiện quan trọng như sinh nhật, đám cưới, và các ngày lễ. Và con người không phải là những tạo vật duy nhất của Thượng Đế biết tặng quà cho nhau! Chúng ta có thể chỉ ra nhiều ví dụ khác, như chim cánh cụt sẽ tặng những viên sỏi sáng bóng cho bạn đời tương lai của chúng, hay loài tinh tinh lùn thường tặng nhau các loại quả để mở rộng vòng tròn bạn bè của mình.
Anh chị em đã tặng những món quà nào? Hãy nghĩ về lúc mà anh chị em tìm thấy—hoặc làm ra—món quà hoàn hảo dành cho người mình yêu mến. Anh chị em chỉ cần nhìn là đã biết món quà đó chính xác là thứ mà người thân yêu đó mong muốn và sẽ luôn trân quý. Món quà đó là gì? Có phải nó dành tặng cho mẹ? cho bạn bè? cho con cái? cho thầy cô? hay cho ông bà của anh chị em? Anh chị em cảm thấy như thế nào khi tìm ra món quà đó? Khi hình dung giây phút người mà anh chị em yêu thương mở món quà đó ra? Tương tự, anh chị em đã nhận được một món quà hoàn hảo khi nào, và cảm thấy ra sao khi nhận nó?
Món Quà Cha Tôi Tặng Cho Tôi
Khi tôi khoảng bảy tuổi, và đang sống cùng cha mẹ tại Ả Rập, một bộ phim dành cho trẻ em có tên Chitty Chitty Bang Bang được phát hành. Bộ phim này kể về một chiếc xe màu nhiệm có thể tự lái, nổi trên mặt nước, và thậm chí biết bay! Tôi biết rằng tại quê nhà Anh Quốc, họ đã làm ra một chiếc xe đồ chơi mô phỏng Chitty Chitty Bang Bang, và tôi vô cùng mong muốn có một chiếc! Anh chị em có thể kéo một cái cần và đôi cánh của chiếc xe đồ chơi sẽ mở ra! Cha tôi có chuyến công tác đến Anh Quốc, và đã hỏi tôi có muốn ông mang về bất cứ thứ gì không, và tôi đã nói rằng tôi khao khát có được một chiếc xe ô tô Chitty Chitty Bang Bang.
Khi ông trở về sau chuyến đi, ông chẳng mang theo chiếc xe ô tô nào cả. Tôi rất buồn và nghĩ rằng có lẽ ông đã quên. Nhưng, khoảng 10 ngày sau, vào sinh nhật của tôi, một món quà nhỏ, được gói lại xinh xắn, đang chờ đợi tôi. Trong niềm háo hức, nhưng cũng không dám hy vọng quá nhiều, tôi mở món quà ra và thấy chiếc xe ô tô của mình. Tôi vui đến phát khóc. Tôi kéo cái cần và đôi cánh mở ra, y hệt như chiếc xe trong phim! Tôi biết phải cảm ơn cha tôi bao nhiêu cho đủ vì đã mua cho tôi món quà quý giá như vậy. Tôi đã chơi với cái xe đó trong nhiều năm và giữ gìn nó trong nhiều năm tiếp theo. Tôi nghĩ cha tôi thích tặng cái xe đó cho tôi, chí ít cũng nhiều như tôi thích nhận được nó.
Tặng, Tiếp Nhận, Mở, và Chấp Nhận
Chúng ta có thể nghĩ về việc tặng quà theo ba phần:
-
Tặng quà là khi người tặng lựa chọn, làm, hoặc chuẩn bị món quà rồi đem tặng nó cho người thân yêu. Phần này cần người tặng biết suy nghĩ thấu đáo để mang đến một món quà có ý nghĩa.
-
Tiếp nhận và mở món quà là khi người nhận đón lấy món quà từ tay người tặng—thường với những biểu cảm bất ngờ, cảm kích, và hào hứng—trước khi mở nó ra, tức là tháo dây nơ và gỡ lớp giấy gói để khám phá món quà bên trong.
-
Và rồi, có lẽ phần quan trọng nhất là chấp nhận món quà. Việc chân thành chấp nhận một món quà mang ý nghĩa nhiều hơn là chỉ đón nhận và mở nó ra. Thậm chí, nó còn hơn cả việc ghi nhận giá trị của món quà và tỏ lòng cảm kích đến người tặng. Để thật sự chấp nhận một món quà, chúng ta nhận biết giá trị của nó đối với bản thân mình, sử dụng nó tối đa trong cuộc sống của mình, và luôn nhớ đến người tặng với lòng biết ơn.
Việc chấp nhận một món quà không phải là hành động mang tính thụ động mà ngược lại, có chủ đích và giàu ý nghĩa, hơn hẳn việc chỉ mở hộp quà ra. Chấp nhận là cảm kích và kết nối với cả món quà lẫn tấm lòng của người tặng theo cách thức giúp củng cố mối liên kết giữa bên cho và bên nhận. Việc nghĩ về chiếc xe đồ chơi đó đã gợi lại một loạt ký ức quý báu và ngọt ngào, khi một lần nữa tôi cảm nhận được tình yêu bao la và sự quan tâm mà cha tôi dành cho tôi, thông qua món quà đó và vô số hành động hào phóng khác.
Những Ân Tứ từ Cha Thiên Thượng của Chúng Ta
Cha Thiên Thượng của chúng ta có vô số món quà, tức là các ân tứ đầy ánh sáng và lẽ thật, đã sẵn sàng để trút xuống cho mỗi người chúng ta, là các con cái quý giá của Ngài. Các ân tứ này đến từ Đấng Hào Phóng Ban Tặng, giống như nguồn suối mát trong đồng vắng, tuôn chảy từ trái tim nhân từ của Ngài. “Mọi ân [tứ] tốt lành cùng sự ban cho trọn vẹn đều đến từ nơi cao và bởi Cha sáng láng mà xuống.” Trong sự ràng buộc qua giao ước của chúng ta với Đức Chúa Cha, Ngài luôn là Đấng Ban Tặng và chúng ta là những người khiêm nhường đón nhận.
Ân Tứ Vĩ Đại Nhất Trong Số Những Gì Đức Chúa Cha Ban Xuống, Mở Lối Cho Mọi Ân Tứ Khác
Nhưng chúng ta sẽ không thể nhận được bất kỳ điều gì nếu không có ân tứ vĩ đại nhất trong số tất cả những ân tứ từ Đức Chúa Cha, chính là Chiên Con yêu dấu của Ngài, Vị Nam Tử của Ngài, Chúa Giê Su Ky Tô. Mọi ân tứ của Đức Chúa Cha chúng ta đều khởi nguồn và theo sau sự sẵn lòng dâng hiến của Đấng Cứu Rỗi trong vườn Ghết Sê Ma Nê và trên cây thập tự, cùng Sự Phục Sinh đầy vẻ vang của Ngài. Chúa Giê Su Ky Tô, Đấng Cứu Chuộc đầy lòng thương xót của chúng ta, chính là món quà vĩ đại nhất từ Đức Chúa Cha đầy ánh sáng. “Nhưng trong ân tứ [là] Vị Nam Tử của Ngài, Thượng Đế đã chuẩn bị [cho chúng ta] một đường lối tốt đẹp hơn.”
Ân Tứ Toàn Diện về Lẽ Thật Vĩnh Cửu
Tôi muốn nói đến một ân tứ toàn diện về lẽ thật vĩnh cửu giúp củng cố khả năng của chúng ta để chấp nhận mọi điều khác mà Đức Chúa Cha mong muốn ban cho chúng ta—một ân tứ thiết yếu về sự hiểu biết mà khi được đón nhận trọn vẹn và được chấp nhận bằng cả tâm hồn, sẽ giúp đặt ra bối cảnh cần thiết để lý giải những niềm vui và khó khăn trong cuộc sống, lẫn những thắc mắc chưa được giải đáp của chúng ta. Ân tứ đó chính là chúng ta thật sự là con cái của Thượng Đế. Lẽ thật đó thật tuyệt vời! Tuyệt vời đến mức sững sờ! Và lẽ thật này được hiểu theo đúng nghĩa đen của nó.
Hãy tưởng tượng anh chị em lần đầu nghe đến lẽ thật này! Các chị em thật sự là những người con gái yêu dấu của Ngài. Các anh em thật sự là những người con trai quý báu của Ngài. Và con đường mà anh chị em đang đi là kế hoạch hạnh phúc của Ngài. Với một tình yêu thương thấu suốt, Ngài biết chính xác con người thật sự của anh chị em trước khi anh chị em được gửi xuống thế gian, những kinh nghiệm anh chị em đã có cho đến nay trong cuộc sống hữu diệt, và Ngài đã thương xót hoạch định cho mọi bước đường tương lai của anh chị em. Và ôi, Ngài trông đợi biết bao cái ngày mà anh chị em trở về với Ngài, để nhận lấy món quà cuối cùng trong tất cả các ân tứ đẹp đẽ của Ngài, chính là cuộc sống vĩnh cửu bên Ngài.
Câu hỏi đặt ra không phải là liệu ân tứ về lẽ thật này có thật hay không, mà là liệu chúng ta sẽ khám phá ra nó và chấp nhận nó hay không. Ân tứ này đã được Cha Thiên Thượng ban xuống cho chúng ta. Cái giá cho mục đích cuối cùng của ân tứ này đã được Đấng Cứu Rỗi trả cho chúng ta. Nhưng nếu anh chị em đã được dạy về lẽ thật này, đã nói về nó, và đã hát về nó trong nhiều năm, có lẽ vẻ tuyệt diệu của nó đã phai mờ từ lâu và anh chị em không còn cảm nhận được quyền năng và sự bình an mà lẽ thật này mang lại.
Nhưng nếu ân tứ vô giá đó về sự hiểu biết, cùng mọi sự tốt lành, bình an, và hy vọng tuôn tràn kèm theo, không được đón nhận, không được mở ra, và không được chấp nhận, thì quả là một sự phí phạm khủng khiếp! Quả là một nỗi buồn cho Đấng Ban Tặng! “Vì nó có ích lợi gì cho một người nếu một ân tứ được ban cho kẻ đó, và kẻ đó không chấp nhận ân tứ ấy? Này, kẻ đó không vui sướng với điều được ban cho và cũng chẳng vui với Đấng ban ân tứ cho mình.”
Tôi mời anh chị em hãy đón nhận như lần đầu tiên, hoặc với một thái độ tốt hơn cả trước đây, đối với lẽ thật kỳ diệu này: anh chị em thật sự là con cái yêu dấu của Thượng Đế. Anh chị em cần phải tháo dây nơ, xé lớp giấy gói quà, mở hộp ra, và tích cực chấp nhận với lòng khiêm nhường và biết ơn sự hiểu biết chân thật, thanh khiết về lẽ thật nền tảng này. Đức Thánh Linh có thể làm chứng trong tấm lòng của anh chị em rằng anh chị em thật sự là con của Đấng Tối Cao.
Khi anh chị em đón nhận thực tế hào hùng này vào tấm lòng của mình, và cảm thấy vừa an ủi vừa xúc động, thì toàn bộ thế giới quan của anh chị em thay đổi! Anh chị em có thể cảm nhận được tình yêu thương của Ngài, nghe được tiếng Ngài, và nhận ra được bàn tay của Ngài, mặc cho những gì đang xảy ra, hoặc chưa xảy ra trong cuộc sống của anh chị em. Anh chị em có thể tái định nghĩa cách anh chị em nhìn nhận bản thân mình và những người khác. Sự ràng buộc qua giao ước của anh chị em với Đấng Cứu Rỗi thậm chí sẽ trở nên vững chắc hơn, và qua lăng kính của ân tứ ngọt ngào này, cuộc sống khoác lên vẻ rạng rỡ, đẹp đẽ, và hy vọng tươi mới.
Anh chị em sẽ cầu nguyện để hiểu được anh chị em có thật sự chấp nhận sự hiểu biết có khả năng biến đổi bản thân này trong thâm tâm mình không? Anh chị em sẽ đón nhận ân tứ này không? Anh chị em sẽ làm như vậy một cách sâu sắc hơn, cởi mở hơn, và nhiều hơn bao giờ hết—để rồi trong chính hành động ấy, anh chị em sẽ được trút xuống mọi ân tứ khác đi kèm không?
Chấp Nhận Ân Tứ về Lẽ Thật Vĩnh Cửu
Anh chị em có thể tự hỏi: “Tôi phải làm gì để chấp nhận ân tứ này từ Thượng Đế?” Thật ra thì, anh chị em không cần làm gì cả. Đó là một món quà từ Đấng Ban Tặng. Thực sự là vậy đó. Nên hãy đón nhận nó. Anh chị em là con của Ngài. Ngài yêu quý anh chị em. Đừng phức tạp hóa lẽ thật này. Đừng cản trở việc chấp nhận ân tứ này bởi những suy nghĩ cho rằng anh chị em có vẻ không xứng đáng. Sự thật là không ai trong chúng ta xứng đáng cả—tất cả mọi ân tứ của Cha Thiên Thượng đều nhận được không chỉ qua công lao, lòng thương xót, và ân điển của Đấng Mê Si Thánh, mà còn bởi vì trái tim hào phóng của Ngài luôn mong muốn mỗi người con đều sẽ nhận lấy và sử dụng chúng. Vậy nên, khi sự hiểu biết dù mới mẻ hay mới có lại này bắt đầu lóe lên trong anh chị em, thì hãy vui mừng cảm tạ Đấng đã ban cho ân tứ này.
Từ khi cải đạo ở tuổi đôi mươi, tôi đã dần nhận thức được rằng tôi thật sự là một người con trai của Thượng Đế. Tôi càng tiếp thu ân tứ này, thì càng biết một cách đầy đủ và sâu sắc về con người thật sự của tôi, và về việc tôi được yêu thương trọn vẹn ra sao. Những điều đã giúp tôi phát triển sự hiểu biết là thánh thư, phước lành tộc trưởng, việc thờ phượng trong đền thờ, phục vụ những người khác, bày tỏ lòng biết ơn và lời cầu nguyện thiêng liêng dâng lên Cha Thiên Thượng. Tôi kinh ngạc nhận ra bản thân mình sẽ được xoa dịu, thay đổi cách nhìn nhận và vượt qua những nỗi phiền muộn, khổ sở trong cuộc sống một cách nhanh chóng hơn nếu như tôi biết về lẽ thật tuyệt vời này sớm hơn.
Hãy Đến cùng Đấng Ky Tô và Sẵn Sàng Đón Nhận
Mô Rô Ni đã khuyên nhủ chúng ta “chớ chối bỏ các ân tứ của Thượng Đế,” mà hãy “đến cùng Đấng Ky Tô, và hãy nắm giữ mọi ân tứ tốt lành.” Anh chị em có thể đến với Đấng Ky Tô với sự tin tưởng vào lòng yêu thương nhân từ của Ngài và nhận được mọi ân tứ của Ngài về niềm vui, sự bình an, niềm hy vọng, ánh sáng, lẽ thật, sự mặc khải, sự hiểu biết, và sự thông sáng—với đầu ngẩng cao, đôi tay đưa ra, sẵn sàng đón nhận. Anh chị em có thể nhận được những món quà này bởi vì anh chị em được an toàn và vững vàng trong sự hiểu biết rằng mình là một người con gái yêu dấu, một người con trai quý báu của Thượng Đế, và Ngài đã ban cho anh chị em Vị Nam Tử thánh thiện, hoàn hảo của Ngài để cứu chuộc anh chị em, biện hộ cho anh chị em, và thánh hóa anh chị em.
Anh chị em là con Đức Chúa Cha. Đây không chỉ là một câu hát quen thuộc. Anh chị em có vui lòng đón nhận, mở, và chấp nhận ân tứ về sự hiểu biết này từ Ngài không? Anh chị em sẽ nắm giữ chắc chắn kho báu quý giá này chứ? Hãy chấp nhận trở lại ân tứ này, hoặc có lẽ, hãy thật sự chấp nhận ân tứ này ngay từ đầu, và để cho nó biến đổi mọi khía cạnh cuộc sống của anh chị em. Đây là con đường tốt đẹp hơn mà Thượng Đế đã chuẩn bị cho anh chị em qua ân tứ về Vị Nam Tử của Ngài. Khi biết được mình là ai thì anh chị em sẽ hưởng được niềm vui! Trong tôn danh của Chúa Giê Su Ky Tô, A Men.