Sự Chuẩn Bị của Cá Nhân để Gặp Đấng Cứu Rỗi
Hãy tuân theo những lời dạy của Đấng Cứu Rỗi. Những chỉ dẫn của Ngài không khó hiểu, cũng không phức tạp. Khi tuân theo những chỉ dẫn đó, chúng ta không cần phải sợ hãi hay lo lắng.
Thưa anh chị em, tháng Mười năm ngoái, Chủ Tịch Russell M. Nelson đã dạy: “Giờ đây là lúc để anh chị em và tôi chuẩn bị cho Ngày Tái Lâm của Chúa và Đấng Cứu Rỗi của chúng ta, Chúa Giê Su Ky Tô.” Khi Chủ Tịch Nelson nói về Ngày Tái Lâm, thì luôn luôn là với sự lạc quan vui vẻ. Tuy nhiên, gần đây, một bé gái trong Hội Thiếu Nhi đã nói với tôi rằng em trở nên lo lắng mỗi khi Ngày Tái Lâm được đề cập đến. Em ấy nói: “Em sợ vì những điều tồi tệ sẽ xảy ra trước khi Chúa Giê Su tái lâm.”
Không phải chỉ trẻ em mới cảm thấy như vậy. Lời khuyên tốt nhất dành cho bé gái ấy, cho anh chị em và cho tôi là hãy tuân theo những lời dạy của Đấng Cứu Rỗi. Những chỉ dẫn của Ngài không khó hiểu, cũng không phức tạp. Khi tuân theo những chỉ dẫn đó, chúng ta không cần phải sợ hãi hay lo lắng.
Gần cuối giáo vụ trần thế của Ngài, Chúa Giê Su Ky Tô đã được hỏi khi nào thì Ngài sẽ tái lâm. Để trả lời, Ngài đã dạy ba câu chuyện ngụ ngôn, được ghi lại trong Ma Thi Ơ 25, về cách chuẩn bị để gặp Ngài—cho dù khi Ngài tái lâm hoặc bất cứ khi nào chúng ta rời khỏi thế gian này. Những lời dạy này là thiết yếu vì sự chuẩn bị của cá nhân để gặp Ngài là mục đích chính của cuộc sống.
Trước hết, Đấng Cứu Rỗi kể lại câu chuyện ngụ ngôn về mười trinh nữ. Trong câu chuyện ngụ ngôn này, mười trinh nữ đi dự tiệc cưới. Năm người khôn mang theo dầu để đổ đầy đèn của họ và năm người dại thì không làm thế. Khi chú rể được loan báo là sắp đến thì những người trinh nữ dại bỏ đi mua dầu. Khi họ trở về, thì đã quá muộn; cửa phòng tiệc đã đóng lại.
Chúa Giê Su đã xác định ba khía cạnh của câu chuyện ngụ ngôn này để giúp đỡ chúng ta. Ngài đã giải thích:
“Và vào ngày đó, khi ta đến ngự trong vinh quang, thì chuyện ngụ ngôn mà ta nói về mười trinh nữ sẽ được ứng nghiệm.
“Vì những ai khôn ngoan và đã nhận được lẽ thật, và đã chọn Đức Thánh Linh làm Đấng hướng dẫn của mình, và không bị lừa gạt—thật vậy, ta nói cho các ngươi hay, những người ấy sẽ … đương nổi ngày ấy.”
Nói cách khác, họ không cần phải sợ hãi hay lo lắng, bởi vì họ sẽ sống sót và thịnh vượng. Họ sẽ chiến thắng.
Nếu khôn ngoan, chúng ta sẽ nhận được lẽ thật bằng cách chấp nhận phúc âm của Chúa Giê Su Ky Tô qua các giáo lễ của chức tư tế và các giao ước. Tiếp theo, chúng ta cố gắng để luôn xứng đáng có được Đức Thánh Linh ở cùng chúng ta. Để đạt được khả năng này, chúng ta phải có những nỗ lực riêng cá nhân, từng chút một. Những hành động kiên định, cá nhân, riêng tư của lòng tận tụy sẽ mời Đức Thánh Linh đến để hướng dẫn chúng ta.
Yếu tố thứ ba mà Chúa Giê Su đã nhấn mạnh là tránh bị lừa dối. Đấng Cứu Rỗi đã cảnh cáo:
“Hãy giữ, kẻo có kẻ dỗ dành các ngươi.
“Vì nhiều người sẽ mạo danh ta đến mà nói rằng: Ta là Đấng Ky Tô; và sẽ dỗ dành nhiều người.”
Đấng Cứu Rỗi biết những kẻ giả mạo sẽ cố gắng dối gạt chính những người được chọn và nhiều môn đồ sẽ bị lừa bịp. Chúng ta không nên tin vào những kẻ mạo nhận là đã được sự chấp thuận của Thượng Đế hoặc tìm kiếm sự khôn ngoan hay sự hướng dẫn từ các nguồn không đáng tin cậy hay giả mạo.
Sách Mặc Môn dạy chúng ta cách phân biệt những kẻ lừa gạt với các môn đồ. Các môn đồ luôn khuyến khích việc tin vào Thượng Đế, phục vụ Ngài và làm điều tốt. Chúng ta sẽ không bị lừa gạt khi tìm kiếm và nghe theo lời khuyên từ những cá nhân đáng tin cậy, tức là những người tự họ cũng là môn đồ trung tín của Đấng Cứu Rỗi.
Chúng ta cũng có thể tránh bị lừa gạt bằng cách thờ phượng thường xuyên trong đền thờ. Điều này giúp chúng ta duy trì một quan điểm vĩnh cửu và bảo vệ chúng ta khỏi những ảnh hưởng mà có thể làm cho chúng ta xao lãng hoặc chệch hướng khỏi con đường giao ước.
Bài học thiết yếu của câu chuyện ngụ ngôn này về mười trinh nữ là chúng ta phải khôn ngoan khi chấp nhận phúc âm, tìm cách có được Đức Thánh Linh ở cùng chúng ta và tránh bị lừa gạt. Năm người trinh nữ khôn không thể giúp những người không có dầu; không ai có thể chấp nhận phúc âm, tiếp nhận Đức Thánh Linh làm Đấng hướng dẫn và tránh bị lừa gạt thay cho chúng ta. Chúng ta phải làm điều này cho chính mình.
Sau đó, Đấng Cứu Rỗi kể lại câu chuyện ngụ ngôn về các ta lâng. Trong câu chuyện ngụ ngôn này, một người đàn ông đã đưa những số tiền khác nhau, được gọi là các ta lâng, cho ba tôi tớ. Người ấy đưa cho một tôi tớ năm ta lâng, một tôi tớ kia hai ta lâng, và người tôi tớ thứ ba một ta lâng. Theo thời gian, hai người tôi tớ đầu tiên đã nhân đôi số ta lâng họ đã nhận được. Nhưng người tôi tớ thứ ba thì lại chôn giấu đồng ta lâng duy nhất của mình. Người đàn ông nói với cả hai người tôi tớ mà đã nhân đôi số ta lâng của họ: “Hỡi đầy tớ ngay lành trung tín kia, được lắm; ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ta sẽ lập ngươi coi sóc nhiều; hãy đến hưởng sự vui mừng của chúa ngươi.”
Sau đó, người đàn ông khiển trách người tôi tớ đã chôn giấu ta lâng của mình là “dữ và biếng nhác.” Ta lâng của người tôi tớ này bị lấy lại và người ấy bị đuổi đi. Tuy nhiên, nếu người tôi tớ này nhân đôi số ta lâng của mình, thì người ấy chắc hẳn đã nhận được cùng lời khen ngợi và phần thưởng như hai người tôi tớ kia.
Sứ điệp của câu chuyện ngụ ngôn này là Thượng Đế kỳ vọng chúng ta sẽ phát triển thêm những khả năng mà chúng ta đã được ban cho, nhưng Ngài không muốn chúng ta so sánh khả năng của mình với khả năng của người khác. Hãy xem xét sự hiểu biết thấu đáo này của học giả Zusya xứ Anipol thuộc phong trào Hasidim thuộc Do Thái Giáo vào thế kỷ 18. Zusya là một giáo sĩ nổi tiếng và bắt đầu sợ hãi khi ông cận kề cái chết. Các đệ tử của ông đã hỏi: “Thưa thầy, tại sao thầy run sợ? Thầy đã sống một cuộc sống tốt đẹp; chắc chắn là Thượng Đế sẽ ban cho thầy một phần thưởng lớn.”
Zusya nói: “Nếu Thượng Đế phán cùng thầy: ‘Zusya, tại sao ngươi không như Môi Se?’ Thầy sẽ nói: ‘Vì Ngài đã không ban cho con một tâm hồn vĩ đại như Ngài đã ban cho Môi Se.’ Và nếu thầy đứng trước Thượng Đế và Ngài phán: ‘Zusya, tại sao ngươi không như Sa Lô Môn?’ Thầy sẽ nói: ‘Vì Ngài đã không ban cho con sự khôn ngoan của Sa Lô Môn.’ Nhưng, than ôi, thầy sẽ nói gì nếu đứng trước Đấng Tạo Hóa của thầy và Ngài phán: ‘Zusya, tại sao ngươi không là Zusya? Tại sao ngươi không là người mà Ta đã ban cho khả năng để trở thành?’ Ôi, đó là lý do tại sao thầy run sợ.”
Thật vậy, Thượng Đế sẽ thất vọng nếu chúng ta không dựa vào công lao, lòng thương xót và ân điển của Đấng Cứu Rỗi để phát triển thêm những khả năng mà Thượng Đế đã ban cho chúng ta. Với sự trợ giúp đầy yêu thương, Ngài kỳ vọng chúng ta sẽ trở thành con người tốt nhất mà mình có thể trở thành. Ngài không xem việc chúng ta bắt đầu với những khả năng khác biệt nhau là quan trọng. Và chúng ta cũng nên như vậy.
Cuối cùng, Đấng Cứu Rỗi kể lại chuyện ngụ ngôn về chiên và dê. Khi Ngài trở lại trong vinh quang của Ngài, “muôn dân nhóm lại trước mặt Ngài, rồi Ngài sẽ chia người nầy với người khác ra, như kẻ chăn chiên chia chiên với dê ra; để chiên ở bên hữu và dê ở bên tả.”
Những người ở bên hữu Ngài trở thành người kế tự vương quốc của Ngài, và những người ở bên tả Ngài không nhận được phần thừa hưởng nào. Điểm phân biệt họ là liệu họ có cho Ngài ăn khi Ngài đói, cho Ngài uống khi Ngài khát, cho Ngài chỗ ở khi Ngài là khách lạ, cho Ngài quần áo khi Ngài thiếu mặc và thăm viếng Ngài khi Ngài đau ốm hoặc bị giam cầm hay không.
Mọi người đều lúng túng, cả những người ở bên hữu lẫn những người ở bên tả. Họ hỏi khi nào họ đã, hoặc khi nào họ chưa, cho Ngài thức ăn, thức uống và quần áo hoặc giúp đỡ Ngài khi Ngài dễ bị tổn thương. Để đáp lại, Đấng Cứu Rỗi phán: “Quả thật, ta nói cùng các ngươi, hễ các ngươi đã làm việc đó cho một người trong những người rất hèn mọn nầy của anh em ta, ấy là đã làm cho chính mình ta vậy.”
Sứ điệp của câu chuyện ngụ ngôn này rất rõ ràng: khi phục vụ người khác là chúng ta phục vụ Thượng Đế; khi không làm như vậy, thì chúng ta làm Ngài thất vọng. Ngài kỳ vọng chúng ta sẽ sử dụng các ân tứ, tài năng và khả năng của mình để ban phước cho cuộc sống của con cái của Cha Thiên Thượng. Động lực thiêng liêng để phục vụ người khác được minh họa trong một bài thơ được thi sĩ người Phần Lan Johan Ludvig Runeberg viết vào thế kỷ 19. Tôi cùng các anh chị em của mình đã nhiều lần nghe bài thơ “Bác Nông Phu Paavo” trong suốt thời thơ ấu của chúng tôi. Trong bài thơ này, Paavo là một người nông phu nghèo sống cùng vợ con ở vùng hồ của miền trung Phần Lan. Trong nhiều năm liên tiếp, phần lớn mùa màng của ông đều bị phá hủy, cho dù là do đất bị úng nước bởi tuyết tan vào mùa xuân, do mưa đá mùa hè hay sương giá đầu thu. Mỗi lần thu hoạch ít ỏi, vợ của người nông phu than thở: “Paavo, Paavo, ông là ông già bất hạnh, Thượng Đế đã bỏ rơi chúng ta.” Đổi lại, Paavo điềm tĩnh nói: “Hãy trộn vỏ cây với bột lúa mạch đen mà làm bánh mì để mấy đứa con không bị đói. Tôi sẽ làm việc siêng năng hơn để tháo nước ra khỏi những cánh đồng lầy lội. Thượng Đế đang thử thách chúng ta, nhưng Ngài sẽ lo liệu cho.”
Mỗi lần mùa màng bị phá hủy, Paavo đều bảo vợ phải tăng gấp đôi số lượng vỏ cây mà bà trộn vào bột để không bị đói. Ông cũng làm việc siêng năng hơn, đào rãnh để tháo nước cho đất và giảm khả năng những cánh đồng của mình bị ngập nước vào mùa xuân và sương giá đầu thu.
Sau nhiều năm gian khổ, cuối cùng Paavo cũng có được một vụ mùa bội thu. Vợ ông hớn hở nói: “Paavo, Paavo, đây là thời điểm hạnh phúc! Đã đến lúc vứt bỏ vỏ cây và nướng bánh mì chỉ làm từ lúa mạch đen.” Nhưng Paavo nghiêm nghị nắm tay vợ và nói: “Hãy trộn một nửa bột với vỏ cây, vì những cánh đồng của người hàng xóm chúng ta đã bị đóng băng.” Paavo đã hy sinh số thu nhập dồi dào của mình và gia đình để giúp đỡ người hàng xóm khốn khổ và nghèo túng của mình.
Bài học trong câu chuyện ngụ ngôn của Đấng Cứu Rỗi về chiên và dê là chúng ta phải sử dụng những ân tứ mình đã được ban cho—tức là thời gian, tài năng và phước lành—để phục vụ con cái của Cha Thiên Thượng, nhất là những người yếu đuối và thiếu thốn nhất.
Lời mời của tôi dành cho đứa trẻ đang lo lắng trong Hội Thiếu Nhi mà tôi đã đề cập trước đây, và cho mỗi anh chị em, là hãy noi theo Chúa Giê Su Ky Tô và tin cậy Đức Thánh Linh giống như anh chị em tin cậy một người bạn thân thiết. Hãy trông cậy vào những người yêu thương anh chị em và những người yêu mến Đấng Cứu Rỗi. Hãy tìm kiếm sự hướng dẫn của Thượng Đế để phát triển các khả năng độc đáo của mình và giúp đỡ người khác, ngay cả khi điều đó là không dễ dàng. Anh chị em sẽ sẵn sàng để gặp Đấng Cứu Rỗi và anh chị em có thể cùng với Chủ Tịch Nelson trở nên lạc quan vui vẻ. Khi làm như vậy, anh chị em giúp chuẩn bị thế gian cho Ngày Tái Lâm của Chúa Giê Su Ky Tô, và anh chị em sẽ được ban phước để có đủ hy vọng hầu bước vào chốn an nghỉ và niềm vui của Chúa, bây giờ và trong tương lai.
Như khi chúng ta hát một trong số các bài thánh ca mới của mình:
Trong tôn danh của Chúa Giê Su Ky Tô, A Men.