Đại Hội Trung Ương
Sự Chuộc Tội của Chúa Giê Su Ky Tô Mang Đến Sự Giải Cứu Tột Bậc
Đại hội trung ương tháng Tư năm 2025


14:16

Sự Chuộc Tội của Chúa Giê Su Ky Tô Mang Đến Sự Giải Cứu Tột Bậc

Khi chúng ta hướng đến Chúa Giê Su Ky Tô, Đấng Cứu Rỗi của thế gian, Ngài giải cứu chúng ta khỏi những cơn bão tố của cuộc đời qua Sự Chuộc Tội của Ngài.

Sự Chuộc Tội của Chúa Giê Su Ky Tô mang đến sự giải cứu tột bậc khỏi những thử thách mà chúng ta gặp phải trong cuộc sống này. Chủ Tịch Russell M. Nelson đã chỉ định tôi làm lễ cung hiến Đền Thờ Casper Wyoming vào cuối năm ngoái. Đó là một kinh nghiệm sâu sắc, đầy cảm xúc và thuộc linh. Buổi lễ đó cho thấy rõ vai trò của đền thờ trong việc giải cứu con cái của Thượng Đế qua Sự Chuộc Tội của Đấng Cứu Rỗi.

Các giáo khu trong Khu Vực Đền Thờ Casper Wyoming bao gồm một phần của tuyến đường mòn được những người tiền phong Thánh Hữu Ngày Sau sử dụng từ năm 1847 đến năm 1868. Để chuẩn bị cho lễ cung hiến đền thờ, tôi đã đọc lại một số lịch sử của tuyến đường mòn dọc theo Sông Platte gần Casper và tiếp tục hướng về Salt Lake City. Tuyến đường mòn đó đã giúp hàng trăm ngàn người di cư về phía Tây. Tôi tập trung nhấn mạnh vào hơn 60.000 người tiền phong Thánh Hữu Ngày Sau đã hành trình trên con đường mòn đó.

Hầu hết những người tiền phong đã đến bằng xe kéo, nhưng có khoảng 3.000 người đã vượt qua trong 10 đoàn xe kéo tay. Tám trong số các đoàn xe kéo tay này đã hoàn tất cuộc hành trình phi thường đó với thành công đáng kể và ít người thiệt mạng. Hai đoàn xe kéo tay Willie và Martin trong năm 1856 là ngoại lệ.

Tôi đã xem lại những câu chuyện về hai đoàn xe kéo tay Willie và Martin kể từ lúc điều kiện thời tiết xấu bắt đầu diễn ra. Tôi nhận thấy rõ những thử thách mà họ gặp phải khi băng qua Sông Sweetwater, Martin’s Cove, Rocky Ridge và ở trại Rock Creek Hollow.

Những người tiền phong kéo xe tay trong tuyết.

Between Storms (Giữa Những Cơn Bão), tranh do Albin Veselka họa

Tôi chưa từng vào bên trong Đền Thờ Casper trước lễ cung hiến. Khi bước vào tiền sảnh, tôi lập tức chú ý đến một bức tranh nguyên bản có tựa đề Between Storms [Giữa những cơn bão]. Bức tranh rõ ràng không nhằm mô tả những bi kịch đã xảy ra. Khi nhìn vào bức tranh đó, tôi nghĩ: “Bức tranh này đã vẽ đúng; đại đa số những người tiền phong trong các đoàn xe kéo tay đã không trải qua thảm kịch.” Tôi không tránh khỏi việc cảm thấy rằng điều này giống như cuộc sống nói chung. Đôi khi chúng ta ở giữa những cơn bão và đôi khi ở giữa những đám mây mù âm u hay nắng vàng rực rỡ.

Sông Sweetwater.

Heaven’s Portal (Cổng Thiên Thượng), tranh do Jim Wilcox họa

Khi quay sang ngắm nhìn một bức tranh khác ở bức tường bên kia, có tựa đề là Heaven’s Portal [Cổng Thiên Thượng], tôi nhận thấy rằng bức tranh mùa hè tuyệt đẹp này vẽ về cái được gọi là “Devil’s Gate [Cổng Quỷ],” với dòng sông Sweetwater êm đềm và trong vắt chảy qua, đã tiêu biểu cho vẻ đẹp của sự sáng tạo của Chúa, chứ không chỉ là những thử thách mà những người tiền phong phải đối mặt trong mùa đông khủng khiếp đó.

Rồi tôi nhìn về phía trước, ở phía sau bàn kiểm tra giấy giới thiệu, và thấy một bức tranh rất đẹp vẽ Đấng Cứu Rỗi. Ngay lập tức, điều này đã làm tôi cảm thấy tràn ngập lòng biết ơn. Trong một thế giới nhiều vẻ đẹp tuyệt vời, cũng có những thử thách lớn lao. Khi chúng ta hướng đến Chúa Giê Su Ky Tô, Đấng Cứu Rỗi của thế gian, Ngài giải cứu chúng ta khỏi những cơn bão tố của cuộc đời qua Sự Chuộc Tội thể theo kế hoạch của Đức Chúa Cha.

Đối với tôi, tiền sảnh của đền thờ là một sự chuẩn bị hoàn hảo cho các phòng làm giáo lễ đền thờ mà cho phép chúng ta tiếp nhận các giáo lễ tôn cao, lập các giao ước thiêng liêng, và chấp nhận một cách trọn vẹn cùng trải nghiệm các phước lành của Sự Chuộc Tội của Đấng Cứu Rỗi. Kế hoạch hạnh phúc của Đức Chúa Cha dựa trên sự cứu chuộc của Đấng Cứu Rỗi.

Kinh nghiệm của người tiền phong mang lại cho các Thánh Hữu Ngày Sau một truyền thống lịch sử độc đáo và một di sản thuộc linh tập thể mạnh mẽ. Đối với một số người, cuộc di cư đã được chuẩn bị trong nhiều năm sau khi họ bị buộc phải rời khỏi cả Missouri lẫn Nauvoo. Đối với những người khác, nó bắt đầu sau khi Chủ Tịch Brigham Young loan báo kế hoạch về đoàn xe kéo tay, nhằm làm cho việc di cư trở nên phải chăng hơn. Những chiếc xe kéo tay có giá thấp hơn nhiều so với xe kéo và bò.

Một người truyền giáo ở Anh, Millen Atwood, đã nói rằng khi kế hoạch của đoàn xe kéo tay được công bố, “nó lan nhanh như lửa trong cỏ khô, và trái tim của Các Thánh Hữu nghèo khó rộn ràng trong niềm vui sướng và hân hoan.” Nhiều người đã “cầu nguyện và nhịn ăn ngày này qua ngày khác, đêm này qua đêm khác, để họ có thể có đặc ân đoàn tụ với anh chị em của họ trên những ngọn núi.”

Phần lớn các Thánh Hữu trong đoàn xe kéo tay đều trải qua gian khổ nhưng lại tránh được những nghịch cảnh nặng nề. Nhưng hai đoàn xe kéo tay, đoàn xe Willie và đoàn xe Martin, đã trải qua nạn đói, phải hứng chịu thời tiết lạnh giá, và nhiều người tử nạn.

Hầu hết những người lữ hành trong hai đoàn xe này đến từ Liverpool, Anh, vào tháng Năm năm 1856 trên hai con tàu. Họ đến địa điểm trang bị xe kéo tay ở Iowa City vào tháng Sáu và tháng Bảy. Bất chấp những cảnh báo, cả hai đoàn xe này đều khởi hành đi Thung Lũng Salt Lake vào thời điểm quá muộn trong năm.

Lần đầu tiên Chủ Tịch Brigham Young biết được tình trạng nguy nan của các đoàn xe này là vào ngày 4 tháng Mười năm 1856. Ngày hôm sau, ông đứng trước các Thánh Hữu ở Salt Lake City và nói: “Nhiều người trong số các anh chị em của chúng ta đang ở trên các vùng đồng bằng với những chiếc xe kéo tay, … và họ phải được đưa về đây; chúng ta phải gửi hỗ trợ cho họ … trước khi mùa đông đến.”

Ông yêu cầu các giám trợ cung cấp 60 đội lừa kéo, với 12 xe kéo hoặc nhiều hơn, và 12 tấn (10.886 kg) bột mì và nói: “Hãy đi và mang về những người hiện đang ở trên các vùng đồng bằng.”

Tổng số những người tiền phong trong hai đoàn xe kéo tay Willie và Martin là khoảng 1.100 người. Khoảng 200 Thánh Hữu quý báu này đã thiệt mạng dọc theo con đường mòn đó. Nếu không được giải cứu kịp thời, nhiều người khác có lẽ đã thiệt mạng.

Những cơn bão mùa đông bắt đầu gần hai tuần sau khi những người cứu hộ đầu tiên rời Salt Lake City. Lời tường thuật của các thành viên trong đoàn xe Willie và Martin mô tả những thử thách nặng nề sau khi các cơn bão bắt đầu. Những câu chuyện này cũng mô tả niềm vui lớn lao khi những người cứu hộ đến.

Mô tả cảnh tượng khi họ đến, Mary Hurren đã nói: “Nước mắt chảy dài trên má của những người đàn ông, và trẻ em nhảy múa vì vui mừng. Ngay khi mọi người có thể kiềm chế cảm xúc của mình, tất cả họ đều quỳ xuống trong tuyết và tạ ơn Thượng Đế.”

Hai ngày sau, đoàn xe Willie đã phải đi đến đoạn khó khăn nhất của tuyến đường, băng qua khu vực Rocky Ridge, trong một cơn bão lạnh giá. Những người cuối cùng mãi cho đến 5 giờ sáng hôm sau mới đến được trại. Mười ba người chết và được chôn cất trong một ngôi mộ tập thể.

Vào ngày 7 tháng Mười Một, đoàn xe Willie đã đến gần Thung Lũng Salt Lake, nhưng sáng hôm đó, vẫn có ba người chết. Hai ngày sau, cuối cùng đoàn xe Willie đã đến được Salt Lake, nơi họ được nghênh đón tuyệt vời và được mời vào nhà của các Thánh Hữu.

Cùng ngày hôm đó, đoàn xe Martin vẫn còn cách xa 325 dặm (523 km) trên con đường mòn, tiếp tục hứng chịu cái lạnh và sự thiếu thốn lương thực. Một vài ngày trước đó, họ đã vượt qua Sông Sweetwater để đến nơi hiện nay được gọi là Martin’s Cove, nơi mà họ hy vọng sẽ được trú ẩn khỏi giá lạnh. Một trong những người tiền phong đã nói: “Đó là chuyến vượt sông tồi tệ nhất trong suốt cuộc hành trình.” Một số người đi cứu hộ—như ông cố của tôi, David Patten Kimball, chỉ mới 17 tuổi, cùng với những người bạn trẻ của ông, “George W. Grant, Allen Huntington, Stephen Taylor, và Ira Nebeker—đã trải qua hàng giờ trong dòng nước lạnh giá,” đã anh dũng giúp đoàn xe vượt qua sông Sweetwater.

Mặc dù sự kiện này đã thu hút nhiều sự chú ý, nhưng khi tôi tìm hiểu thêm về những người cứu hộ, tôi nhận ra rằng tất cả họ đều đang noi theo vị tiên tri và đóng vai trò thiết yếu trong việc cứu giúp các Thánh Hữu đang lâm nạn. Tất cả những người cứu hộ đều anh dũng, cũng như những người di cư.

Khi xem lại câu chuyện của họ, tôi biết ơn về các mối quan hệ quý báu và tầm nhìn lâu dài vĩnh cửu của những người di cư. John và Maria Linford cùng ba người con trai của họ là thành viên trong đoàn xe Willie. John đã chết vài giờ trước khi những người cứu hộ đầu tiên đến. Anh đã nói với Maria rằng anh ấy rất vui vì họ đã thực hiện cuộc hành trình. Anh ấy nói: “Anh sẽ không thể sống sót mà đến được Salt Lake, nhưng em và các con sẽ đến được đó, và anh không hối tiếc tất cả những gì chúng ta đã trải qua nếu các con trai của chúng ta có thể lớn lên và nuôi nấng gia đình của chúng ở Si Ôn.”

Chủ Tịch James E. Faust đã tóm lược tuyệt vời như sau: “Trong nỗ lực anh hùng của những người tiền phong kéo xe tay, chúng ta học được một lẽ thật tuyệt vời. Tất cả chúng ta đều phải đi qua lửa của thợ luyện, và những thứ không đáng kể và không quan trọng trong cuộc sống của chúng ta có thể tan chảy như cặn sắt và làm cho đức tin của chúng ta sáng rực, nguyên vẹn và mạnh mẽ. Dường như ai cũng trải qua trọn vẹn nỗi thống khổ, buồn phiền, và thường là đau lòng, kể cả những người chân thành tìm cách làm điều đúng và trung tín. Tuy nhiên, đây là một phần của sự thanh tẩy để giúp chúng ta làm quen với Thượng Đế.”

Trong Sự Chuộc Tội và Sự Phục Sinh mang tính vĩnh cửu của Ngài, Đấng Cứu Rỗi đã cắt đứt “những dây trói buộc của sự chết, vì Ngài đã chiến thắng được sự chết” cho tất cả mọi người. Đối với những người đã hối cải tội lỗi, Ngài đã “nhận lấy những điều bất chính và phạm giới của họ, và cứu chuộc họ cùng đáp ứng những đòi hỏi của công lý.”

Nếu không có Sự Chuộc Tội, chúng ta không thể tự cứu mình khỏi tội lỗi và cái chết. Mặc dù tội lỗi có thể đóng vai trò quan trọng trong những thử thách của chúng ta, những nghịch cảnh trong cuộc sống còn bị gia tăng bởi những sai lầm, quyết định tồi tệ, hành động xấu xa của người khác và nhiều điều ngoài tầm kiểm soát của chúng ta.

Tài liệu Thuyết Giảng Phúc Âm Của Ta dạy rằng: “Khi chúng ta trông cậy vào Chúa Giê Su Ky Tô và Sự Chuộc Tội của Ngài thì Ngài có thể giúp chúng ta chịu đựng những thử thách, bệnh tật, và đau khổ của chúng ta. Tấm lòng của chúng ta có thể được tràn đầy niềm vui, sự bình an, và an ủi. Tất cả những gì bất công trong cuộc sống đều có thể được làm cho ngay đúng nhờ vào Sự Chuộc Tội của Chúa Giê Su Ky Tô.”

Trong mùa lễ Phục Sinh này, chúng ta cần tập trung vào Đấng Cứu Rỗi và sự hy sinh chuộc tội của Ngài. Sự Chuộc Tội mang đến hy vọng và ánh sáng vào những lúc dường như tối tăm và ảm đạm đối với nhiều người. Chủ Tịch Gordon B. Hinckley tuyên bố: “Khi nhìn lại toàn bộ lịch sử, … [Không có gì] … tuyệt vời, vĩ đại, hay kỳ diệu bằng hành động đầy ân điển này.”

Tôi chia sẻ ba đề nghị mà tôi nghĩ là đặc biệt thích hợp cho thời kỳ của chúng ta.

Thứ nhất, đừng đánh giá thấp tầm quan trọng của việc làm những điều chúng ta có thể để giải cứu người khác khỏi những thử thách về thể chất và nhất là về phần thuộc linh.

Thứ hai, chấp nhận với lòng biết ơn Sự Chuộc Tội của Đấng Cứu Rỗi. Tất cả chúng ta nên cố gắng thể hiện niềm vui và hạnh phúc ngay cả khi chúng ta đối mặt với những thử thách trong cuộc sống. Mục tiêu của chúng ta là phải sống lạc quan trong mọi hoàn cảnh. Tôi đã quan sát người bạn đồng hành quý báu của tôi, Mary, làm điều này trong suốt cuộc đời của cô ấy. Tôi biết ơn cách giải quyết tích cực, giúp nâng cao tinh thần của cô ấy ngay cả khi chúng tôi đã gặp phải các vấn đề trong suốt những năm qua.

Lời khuyên thứ ba của tôi là hãy dành thời gian đều đặn để thành tâm suy ngẫm về Sự Chuộc Tội của Đấng Cứu Rỗi. Có nhiều cách để làm điều này trong việc thực hành tôn giáo của cá nhân chúng ta. Tuy nhiên, việc tham dự lễ Tiệc Thánh và dự phần Tiệc Thánh đều đặc biệt quan trọng.

Điều quan trọng không kém là tham dự đền thờ thường xuyên khi có thể. Đền thờ giúp chúng ta không ngừng tưởng nhớ đến Sự Chuộc Tội của Đấng Cứu Rỗi và những điều mà Sự Chuộc Tội giúp chúng ta vượt qua. Và, còn quan trọng hơn nữa, việc tham dự đền thờ cho phép chúng ta giải cứu về mặt thuộc linh cho những người thân đã qua đời và các tổ tiên xa xưa của chúng ta.

Vào đại hội vừa qua, Chủ Tịch Russell M. Nelson đã nhấn mạnh nguyên tắc này và nói thêm: “Các phước lành [của đền thờ] … giúp chuẩn bị một dân tộc mà sẽ giúp chuẩn bị thế gian cho Ngày Tái Lâm của Chúa!”

Tuy chúng ta không bao giờ được quên những hy sinh và tấm gương của các thế hệ trước, nhưng sự khâm phục, cảm kích và thờ phượng của chúng ta cần phải tập trung vào Đấng Cứu Rỗi của thế gian và sự hy sinh chuộc tội của Ngài. Tôi làm chứng rằng chìa khóa cho kế hoạch hạnh phúc của Đức Chúa Cha là Sự Chuộc Tội được thực hiện bởi Đấng Cứu Rỗi của chúng ta, Chúa Giê Su Ky Tô. Ngài hằng sống và hướng dẫn Giáo Hội của Ngài. Sự Chuộc Tội của Chúa Giê Su Ky Tô mang đến sự giải cứu tột bậc khỏi những thử thách mà chúng ta gặp phải trong cuộc sống này. Trong tôn danh của Chúa Giê Su Ky Tô, A Men.

Ghi Chú

  1. Đền Thờ Casper Wyoming được làm lễ cung hiến vào ngày 24 tháng Mười Một năm 2024.

  2. Tôi biết đến hai đoàn xe kéo tay Willie và Martin và những thảm kịch mà họ gặp phải khi tôi còn rất nhỏ. Ông cố của tôi, David Patten Kimball, là một trong những người từ Thung Lũng Salt Lake mà Chủ Tịch Brigham Young gửi đi để giải cứu các Thánh Hữu này. (Xin xem Saints: The Story of the Church of Jesus Christ in the Latter Days, tập 2, No Unhallowed Hand, 1846–1893 [năm 2020], trang 237.)

  3. Albin Veselka, Between Storms (Giữa Những Cơn Bão), bức tranh gốc vẽ trong Đền Thờ Casper Wyoming (xin xem “Casper Wyoming Temple Open House Commences,” Newsroom, ngày 26 tháng Tám năm 2024, trang newsroom.ChurchofJesusChrist.org).

  4. “Dẫu khi nắng mưa xin ở cùng với tôi hoài!” (“Abide with Me!,” Hymns, số 166).

  5. Jim Wilcox, Heaven’s Portal (Cổng Thiên Thượng), bức tranh gốc vẽ trong Đền Thờ Casper Wyoming (xin xem “Casper Wyoming Temple Open House Commences,” newsroom.ChurchofJesusChrist.org).

  6. Joseph Brickey, Risen Hope (Bừng Lên Hy Vọng), bản in giclée từ bức tranh gốc (xin xem “Casper Wyoming Temple Open House Commences,” newsroom.ChurchofJesusChrist.org).

  7. Xin xem William G. Hartley, “The Place of Mormon Handcart Companies in America’s Westward Migration Story,” The Annals of Iowa, tập 65, các số 2, 3 (Xuân/Hạ 2006), trang 107–109.

  8. Millen Atwood, “Account of His Mission,” Deseret News, ngày 26 tháng Mười Một năm 1856, trang 300; được trích dẫn trong Andrew D. Olsen, và Jolene S. Allphin, Follow Me to Zion: Stories from the Willie Handcart Pioneers (năm 2013), trang xi.

  9. Các đội xe kéo Hodgetts và Hunt đi gần đoàn xe kéo tay Martin và cũng cần được giải cứu.

  10. Hầu hết người trong đoàn xe Willie rời Liverpool, Anh, trên con tàu Thornton vào ngày 4 tháng Năm năm 1856. Hầu hết người trong đoàn xe Martin rời Liverpool, Anh, trên con tàu Horizon vào ngày 25 tháng Năm năm 1856.

  11. Xin xem “Handcart Camp Dedicated in Iowa as Historic Site,” Church News, ngày 9 tháng Tám, năm1980, trang 3, 5.

  12. Brigham Young, “Remarks,” Deseret News, ngày 15 tháng Mười năm 1856, trang 252; dấu câu đã được hiện đại hóa.

  13. Brigham Young, “Remarks,” trang 252.

  14. Xin xem Olsen and Allphin, Follow Me to Zion, trang 217.

  15. Mary Hurren, trong Olsen and Allphin, Follow Me to Zion, trang 131.

  16. Vào ngày 23 tháng Bảy năm 1994, Chủ Tịch Gordon B. Hinckley làm lễ cung hiến Đài Tưởng Niệm Rock Creek Hollow và vinh danh các Thánh Hữu trung tín đã tử nạn trong chuyến đi ngang qua Rocky Ridge (xin xem Julie Dockstader Heaps, “Trail of Handcart Pioneers Sanctified by Sacrifice,” Church News, ngày 30 tháng Bảy năm 1994, trang 8–9, 11). Chủ Tịch Robert Scott Lorimer đã đi cùng Chủ Tịch Hinckley tại lễ cung hiến. Là chủ tịch giáo khu của Giáo Khu Riverton Wyoming, ông đã đóng một vai trò chính yếu trong việc xác định địa điểm của các sự kiện lịch sử và nơi mà các kinh nghiệm thuộc linh diễn ra cho những người trải qua các thảm kịch đó.

  17. Xin xem nhật ký đoàn xe di cư của James G. Willie, ngày 7 tháng Mười Một năm 1856, Church History Library, Salt Lake City.

  18. John Jaques, “Some Reminiscences,” Salt Lake Daily Herald, ngày 15 tháng Mười Hai năm 1878, trang 1.

  19. Saints, 2:237. Ông nội tôi, Crozier, con trai của David Patten, đã dạy tôi những bài học sâu sắc. Ông nhấn mạnh rằng David đã vâng lời vị tiên tri, và chúng ta nên tuân theo lời khuyên bảo của vị tiên tri trong thời kỳ của mình.

  20. John Linford, trong Golden C. Linford, Linford Family Heritage (năm 1995), trang 214; xin xem thêm Val Parrish, “President’s Message,” Pioneer, tập 71, số 3 (Mùa Thu năm 2024), trang 1.

  21. James E. Faust, trong “Faith in Every Footstep: The Epic Pioneer Journey” (phần trình bày bằng video trong đại hội trung ương, ngày 6 tháng Tư năm 1997), Ensign, tháng Năm năm 1997, trang 63.

  22. Mô Si A 15:8.

  23. Mô Si A 15:9; xin xem thêm An Ma 34:16.

  24. Xin xem An Ma 22:12–15.

  25. Thuyết Giảng Phúc Âm của Ta: Sách Hướng Dẫn Cách Chia Sẻ Phúc Âm của Chúa Giê Su Ky Tô (năm 2023), trang 56.

  26. Gordon B. Hinckley, “The Wondrous and True Story of Christmas,” Liahona, tháng Mười Hai năm 2000, trang 4.

  27. Chủ Tịch Thomas S. Monson vừa giảng dạy vừa sống theo nguyên tắc giải cứu (xin xem Teachings of Presidents of the Church: Thomas S. Monson [năm 2020], trang 67–76).

  28. Russell M. Nelson, “Chúa Giê Su Ky Tô Sẽ Tái Lâm,” Liahona, tháng Mười Một năm 2024, trang 121.