Đại Hội Trung Ương
Sự Hối Cải của Anh Chị Em Không Tạo Gánh Nặng cho Chúa Giê Su Ky Tô mà Làm Cho Ngài Vui Mừng
Đại hội trung ương tháng Tư năm 2025


11:44

Sự Hối Cải của Anh Chị Em Không Tạo Gánh Nặng cho Chúa Giê Su Ky Tô mà Làm Cho Ngài Vui Mừng

Lời mời hối cải là một cách thể hiện tình yêu thương của Thượng Đế. Việc chấp nhận lời mời đó là một cách thể hiện tình yêu thương của chúng ta.

Cách đây vài năm, trong một chuyến đi đến Florida, tôi ngồi ở bên ngoài đọc một cuốn sách. Tựa đề của sách gợi ý rằng chúng ta vẫn có thể lên thiên thượng được cho dù hiện tại chúng ta không hoàn hảo. Một người phụ nữ đi ngang qua hỏi: “Chị nghĩ điều đó có thể được không?”

Tôi bối rối nhìn lên và rồi nhận ra rằng chị ấy đang nói về cuốn sách tôi đang đọc. Tôi nói một điều ngớ ngẩn như sau: “À, tôi chưa đọc đến đó, nhưng tôi sẽ cho chị biết cái kết của nó như thế nào.”

Ôi, tôi ước gì mình có thể quay ngược lại thời gian! Tôi sẽ nói với chị ấy là: “Vâng, điều đó có thể được chứ! Bởi vì thiên thượng không dành cho những người đã hoàn hảo; mà dành cho những người đã được tha thứ, những người đã không ngừng chọn Đấng Ky Tô.”

Hôm nay tôi muốn nói với những ai trong chúng ta mà đôi khi cảm thấy rằng “sự hối cải và tha thứ dường như có hiệu quả đối với mọi người ngoại trừ tôi.” Những người thầm thắc mắc: “Vì tôi cứ phạm phải những lỗi lầm giống nhau nên có lẽ con người tôi là như vậy.” Những người giống như tôi, có những ngày khi mà con đường giao ước trở nên quá dốc đến mức gian nan khó đi!

Một người truyền giáo tuyệt vời ở Úc, Anh Cả QaQa đến từ Fiji, đã chia sẻ một cảm nghĩ tương tự trong chứng ngôn của anh trước khi rời đi: “Tôi biết rằng Thượng Đế yêu thương tôi, nhưng đôi khi tôi tự hỏi: ‘Liệu Thượng Đế có biết rằng tôi yêu kính Ngài không?’ Bởi vì tôi không hoàn hảo, và tôi vẫn phạm lỗi lầm.”

Với câu hỏi đầy cảm động và luôn canh cánh bên lòng đó, Anh Cả QaQa đã tóm tắt chính xác những gì tôi thường lo lắng. Có lẽ anh chị em cũng đang thắc mắc và nghĩ rằng: “Tôi đã cố gắng rất nhiều, nhưng Thượng Đế có biết rằng tôi thực sự đang cố gắng không? Khi tôi cứ phạm lỗi lầm mãi, liệu Thượng Đế có biết rằng tôi vẫn yêu kính Ngài không?”

Tôi rất buồn mà thừa nhận điều này, nhưng tôi cũng từng đánh giá mối quan hệ của mình với Đấng Cứu Rỗi qua việc tôi sống hoàn hảo như thế nào. Tôi đã nghĩ rằng một cuộc sống luôn vâng lời có nghĩa là tôi sẽ không bao giờ cần phải hối cải. Và khi tôi phạm lỗi lầm, mà điều này thì xảy ra hằng ngày, tôi lại tự xa lánh Thượng Đế vì nghĩ rằng: “Ngài hẳn phải thất vọng về tôi lắm.”

Điều đó là hoàn toàn không đúng.

Tôi đã biết được rằng nếu anh chị em đợi cho đến khi mình đủ trong sạch hoặc đủ hoàn hảo để đến với Đấng Cứu Rỗi, thì anh chị em đã không hiểu ý nghĩa của toàn bộ vấn đề!

Nếu chúng ta nghĩ về các lệnh truyền và sự vâng lời theo một cách khác thì sao?

Tôi làm chứng rằng mặc dù Thượng Đế quan tâm đến những lỗi lầm của chúng ta, nhưng Ngài càng quan tâm nhiều hơn về điều xảy ra sau khi chúng ta phạm lỗi lầm. Chúng ta có liên tục hướng tới Ngài không? Chúng ta sẽ luôn ở trong mối quan hệ giao ước này không?

Có lẽ anh chị em nghe lời Chúa phán: “Nếu [các ngươi] yêu mến ta, thì giữ gìn các điều răn ta” và cảm thấy chán nản vì đã không tuân giữ tất cả các lệnh truyền. Tôi xin nhắc anh chị em rằng chúng ta cũng được truyền lệnh phải hối cải! Tóm lại, đây có thể là lệnh truyền được lặp lại nhiều nhất trong thánh thư.

An Ma tự nhủ: “Ôi, ước gì tôi là một thiên sứ và có được sự ước muốn của lòng tôi … và rao truyền sự hối cải,” ông không cố gắng làm chúng ta xấu hổ bằng cách chỉ ra những lỗi lầm của chúng ta. Ông muốn rao truyền sự hối cải để anh chị em và tôi có thể tránh bị đau khổ trên thế gian. Một lý do khiến An Ma ghét tội lỗi là vì nó gây ra đau khổ cho chúng ta.

Đôi khi tôi phải nhớ, giống như một tờ giấy ghi chú dán trên trán mình, rằng các lệnh truyền là con đường giải thoát khỏi nỗi đau khổ. Và sự hối cải cũng vậy. Vị tiên tri của chúng ta đã nói: “Đấng Cứu Rỗi luôn yêu thương chúng ta nhưng nhất là khi chúng ta hối cải.”

Vì vậy, khi Chúa phán: “Các ngươi hãy hối cải, hãy hối cải,” thì liệu anh chị em có tưởng tượng là Ngài đang phán: “Ta yêu các ngươi. Ta yêu các ngươi” không Hãy hình dung Ngài đang khẩn nài anh chị em nên từ bỏ hành vi khiến anh chị em đau khổ, mời gọi anh chị em bước ra khỏi bóng tối và hướng tới ánh sáng của Ngài.

Trong tiểu giáo khu của con gái tôi là Carly, một thầy tư tế mới đã quỳ xuống để ban phước Tiệc Thánh, và thay vì nói: “Để họ có thể làm như vậy trong sự tưởng nhớ đến máu Con của Cha,” thì người ấy lại vô tình nói: “Để họ có thể làm như vậy trong sự tưởng nhớ đến tình yêu thương của Con của Cha.” Mắt Carly nhòa lệ khi nhận biết lẽ thật trong những lời đó.

Đấng Cứu Rỗi của chúng ta đã sẵn lòng chịu nỗi đau đớn vì Sự Chuộc Tội của Ngài bởi vì Ngài yêu thương anh chị em. Trên thực tế, anh chị em là “sự vui mừng đã đặt trước mặt [Ngài]” trong khi Ngài chịu đau khổ.

Lời mời hối cải là một cách thể hiện tình yêu thương của Thượng Đế.

Việc chấp nhận lời mời đó là một cách thể hiện tình yêu thương của chúng ta.

Hãy tưởng tượng hình ảnh mà anh chị em yêu thích về Đấng Ky Tô. Giờ đây hãy tưởng tượng Ngài đang mỉm cười rạng rỡ với niềm vui mỗi khi anh chị em sử dụng ân tứ của Ngài, bởi vì Ngài là “niềm hy vọng hết sức xán lạn.”

Đúng vậy, sự hối cải của anh chị em không tạo gánh nặng cho Chúa Giê Su Ky Tô, mà làm cho Ngài vui mừng!

Chúng ta hãy giảng dạy điều đó!

Vì sự hối cải là tin vui nhất của chúng ta!

Chúng ta không tiếp tục ở trên con đường giao ước bằng cách không bao giờ phạm lỗi lầm. Chúng ta tiếp tục ở trên con đường đó bằng cách hối cải mỗi ngày.

Và khi chúng ta hối cải, Thượng Đế tha thứ mà không làm chúng ta xấu hổ, không so sánh chúng ta với bất cứ ai khác hoặc không la mắng chúng ta vì đây vẫn là điều chúng ta đã hối cải vào tuần trước.

Ngài phấn khởi mỗi khi thấy chúng ta quỳ xuống cầu nguyện. Ngài hân hoan tha thứ cho chúng ta vì chúng ta là niềm vui đối với Ngài!

Anh chị em không hoàn toàn cảm thấy điều đó là đúng sao?

Vậy thì tại sao rất khó cho chúng ta để tin?!

Sa Tan, kẻ kiện cáo và lừa dối đầy xảo quyệt, dùng sự xấu hổ để ngăn cản chúng ta đến với Thượng Đế. Sự xấu hổ là bóng tối nặng nề đến mức nếu anh chị em lấy nó ra khỏi con người mình, thì sẽ thấy nó là một sức nặng thực sự.

Sự xấu hổ là tiếng nói dằn vặt anh chị em rằng: “Ngươi đã nghĩ gì vậy?” “Ngươi có từng bao giờ làm điều gì đúng không?”

Sự xấu hổ không bảo chúng ta rằng chúng ta đã phạm một lỗi lầm mà nó bảo chúng ta rằng chúng ta chính là lỗi lầm của mình. Anh chị em thậm chí còn có thể nghe: “Che giấu đi.” Kẻ nghịch thù tận dụng hết khả năng của nó để giữ sự nặng nề ở bên trong lòng chúng ta, bảo chúng ta rằng cái giá phải trả quá đắt, rằng sẽ dễ dàng hơn nếu tội lỗi này được giấu kín và như thế sẽ xóa bỏ mọi hy vọng.

Sa Tan là kẻ đánh cắp hy vọng.

Và anh chị em cần phải nghe điều này, vậy tôi sẽ cất cao những lời này: Anh chị em không phải là giọng nói trong đầu của mình hay những lỗi lầm mà anh chị em đã phạm. Anh chị em cũng có thể cần phải cất cao tiếng nói về điều đó. Hãy nói với Sa Tan: “Không phải là hôm nay.” Hãy dẹp nó qua một bên.

Hãy cảm nhận sự gần gũi đó, nỗi buồn rầu theo ý của Thượng Đế mà hướng anh chị em đến Đấng Cứu Rỗi của mình và xem ân điển của Ngài bước vào cuộc sống của anh chị em và cuộc sống của những người anh chị em yêu thương. Tôi hứa rằng ngay khi chúng ta can đảm mang một tâm hồn đau khổ hướng tới Ngài thì Ngài sẽ hiện diện ở đó ngay lập tức.

Nếu thấy ai đó đang chết đuối thì anh chị em sẽ không đưa tay ra và cứu họ sao? Anh chị em có thể tưởng tượng nổi Đấng Cứu Rỗi của mình từ chối dang rộng bàn tay cho anh chị em không? Tôi tưởng tượng Ngài đang lặn xuống nước, xuống thấp hơn tất cả mọi vật để nâng chúng ta lên đặng chúng ta có thể hít thở không khí trong lành! Không ai có thể chìm xuống thấp hơn ánh sáng đang tỏa chiếu của Đấng Ky Tô.

Đấng Cứu Rỗi mãi mãi tỏa sáng hơn bóng tối của sự xấu hổ. Ngài sẽ không bao giờ chê trách giá trị của anh chị em. Xin nhìn kỹ đây.

  • Hãy tưởng tượng rằng bàn tay phải tôi đang giơ cao tượng trưng cho giá trị.

  • Còn bàn tay trái ở bên dưới tượng trưng cho sự vâng lời. Có lẽ anh chị em thức dậy sáng nay, dâng lên một lời cầu nguyện đầy ý nghĩa và tra cứu thánh thư để nghe tiếng của Thượng Đế. Anh chị em đã đưa ra những quyết định đúng và đang đối xử với những người xung quanh mình theo cách giống như Đấng Ky Tô. Anh chị em đang lắng nghe đại hội trung ương! Sự vâng lời của anh chị em tức là bàn tay trái của tôi đang lên đến mức này!

  • Hoặc có thể mọi thứ không diễn ra tốt đẹp. Gần đây anh chị em đã phải vật lộn để làm những điều nhỏ nhặt, tầm thường đặng kết nối với thiên thượng. Anh chị em đã đưa ra một số quyết định khiến cho anh chị em cảm thấy xấu hổ, và sự vâng lời đi xuống.

  • Giá trị của anh chị em ở đâu? Bàn tay phải này có di chuyển chút nào không? Nó vẫn đang giơ cao.

Giá trị của anh chị em không tùy thuộc vào sự vâng lời. Giá trị của anh chị em là bất biến; nó không bao giờ thay đổi. Nó được Thượng Đế ban cho anh chị em và không có điều gì anh chị em hoặc bất cứ ai khác có thể làm để thay đổi nó. Sự vâng lời mang đến các phước lành; đúng thế. Nhưng giá trị không phải tùy thuộc vào sự vâng lời. Giá trị của anh chị em luôn luôn “rất lớn lao” dưới mắt của Thượng Đế, cho dù quyết định của anh chị em đưa anh chị em đến đâu đi nữa.

Mặc dù phạm lỗi lầm nhưng tôi vẫn muốn duy trì mối quan hệ giao ước với Đấng Ky Tô và tôi sẽ cho anh chị em biết lý do tại sao.

Khi lớn lên, tôi học môn thể thao nhảy cầu và biết được rằng khi các giám khảo chấm điểm một cú nhảy thì họ sẽ theo dõi cách biểu diễn. Họ sẽ xem người thi có tiếp nước với thân hình thẳng, các ngón chân duỗi thẳng với ít xao động trên mặt nước không? Sau đó, họ làm một điều đặc biệt. Họ cân nhắc đến mức độ khó của các động tác.

Mọi người đều có mức độ khó riêng trong cú nhảy của mình. Đấng Cứu Rỗi của anh chị em là Đấng duy nhất biết rõ nhất mức độ khó trong cú nhảy của anh chị em. Tôi muốn có một mối quan hệ với một người thông cảm cho tôi, hiểu được lòng tôi và biết được tôi đang cố gắng biết bao!

Ngài biết sương mù của bóng tối đang bao phủ tất cả chúng ta, là những khách lữ hành, rằng cuộc hành trình của chúng ta đi qua dòng sông ô uế—vì vậy ngay cả khi đang bám vào thanh sắt, chúng ta cũng vẫn sẽ bị nước bắn vào người.

Việc đến cùng Đấng Ky Tô là nói rằng: “Ngài sẽ giúp tôi chứ?” với hy vọng, một sự bảo đảm được mặc khải rằng cánh tay của Ngài luôn dang rộng ra cho anh chị em. Tôi tin rằng quan điểm mới mẻ này về sự hối cải có nghĩa là mặc dù chúng ta chưa có sự vâng lời hoàn toàn, nhưng bây giờ chúng ta vẫn cố gắng vâng lời, không ngừng chọn ở lại, vì chúng ta yêu kính Ngài.

Anh chị em còn nhớ dân của Vua Bên Gia Min đã không còn ý muốn làm điều tà ác nữa mà chỉ muốn luôn luôn làm điều thiện không? Anh chị em có nghĩ rằng họ đã thu dọn lều trại của họ, trở về nhà và không bao giờ phạm lỗi lầm nữa không? Dĩ nhiên là không! Điều khác biệt là họ không còn muốn phạm tội nữa. Họ đã thực tâm vâng lời! Lòng họ đã hướng về và tập trung vào Thượng Đế trong khi họ đang gặp khó khăn!

Có lần, ở bãi biển, tôi thấy một con chim đang bay ngược gió, vỗ cánh rất mạnh, gần như điên cuồng, nhưng vẫn ở nguyên tại chỗ. Sau đó, tôi thấy một con chim khác, đang bay cao hơn. Nó đã bắt được luồng gió thổi lên từ phía dưới và bay dễ dàng, không hề hấn gì trong gió. Đó là sự khác biệt giữa việc cố gắng tự mình làm điều này và việc hướng tới Đấng Cứu Rỗi, để Ngài nâng đỡ chúng ta, vì “trong cánh [Ngài] có sự chữa bệnh.”

Là những người lãnh đạo truyền giáo tại Úc, trong buổi phỏng vấn cuối cùng với mỗi người truyền giáo, chúng tôi đã nói về 3 Nê Phi 17, là đoạn nói về dân chúng đang ở gần Đấng Cứu Rỗi và có thể nghe Ngài cầu nguyện cho họ. Chúng tôi hỏi: “Nếu anh (chị) có thể nghe Đấng Cứu Rỗi cầu nguyện cho mình thì anh (chị) nghĩ Ngài sẽ nói gì?”

Việc nghe những câu trả lời của họ là một trong những kinh nghiệm đầy Thánh Linh nhất trong cuộc đời tôi. Mỗi một người truyền giáo đều dừng lại lắng nghe, và mắt nhòa lệ khi chúng tôi nhắc nhở họ: “Đấng Cứu Rỗi của anh chị em biết mức độ khó khăn mà anh chị em đang trải qua. Ngài đã cảm nhận được điều đó!”

Đây là điều mà những người truyền giáo đó đã lặng lẽ và nhỏ nhẹ chia sẻ: Một chị truyền giáo nói: “Chúa Giê Su sẽ thưa với Đức Chúa Cha rằng ‘Họ đang cố gắng hết sức họ. Con biết là họ đang cố gắng nhiều.’” Một anh cả nói: “Với mọi điều đã xảy ra trong cuộc đời của họ thì con rất hãnh diện về họ.”

Hãy thử làm điều này. Tối nay, trước khi cầu nguyện, anh chị em hãy tưởng tượng là Chúa Giê Su Ky Tô đang ở gần đó. Ngài là Đấng Biện Hộ với Đức Chúa Cha. Hãy tự hỏi: “Đấng Cứu Rỗi sẽ nói gì với Đức Chúa Cha về tôi?”

Và sau đó hãy im lặng.

Hãy lắng nghe tiếng nói đó nói những điều tốt lành về anh chị em—tiếng nói của Đấng Cứu Rỗi, người bạn tốt nhất của anh chị em và Cha Thiên Thượng của anh chị em là Đấng thực sự ở đó. Hãy nhớ rằng, tình yêu thương của hai Ngài và giá trị của anh chị em luôn luôn là tuyệt vời, bất kể điều gì xảy ra!

Tôi đứng đây để làm chứng rằng Chúa Giê Su Ky Tô ban ánh sáng cho những ai đang ngồi trong bóng tối. Vì vậy, vào những ngày mà anh chị em cảm thấy có tiếng nói bảo rằng anh chị em hãy đi trốn, và nên trốn một mình trong một căn phòng tối, thì tôi mời anh chị em hãy can đảm và tin nơi Đấng Ky Tô! Hãy bước tới và bật lên Ánh Sáng—Niềm Hy Vọng Hết Sức Xán Lạn của chúng ta.

Khi được đắm mình trong ánh sáng của Ngài, anh chị em sẽ thấy những người xung quanh mình mà cũng cảm thấy cô đơn, nhưng giờ đây, khi đã có ánh sáng, thì anh chị emhọ sẽ tự hỏi: “Tại sao chúng ta lại sợ hãi trong bóng tối đến vậy? Và tại sao chúng ta lại ở đó lâu như vậy?”

“Cầu xin Chúa của Ánh Sáng ôm anh chị em trong vòng tay của Ngài, an ủi và không ngớt yêu thương anh chị em.” Cầu xin cho chúng ta luôn luôn yêu kính Ngài và không ngừng chọn Ngài. Trong tôn danh của Chúa Giê Su Ky Tô, A Men.