“Tại Điều Này Mà Mọi Người Sẽ Nhận Biết Các Ngươi Là Môn Đồ Ta”
Tình yêu thương của chúng ta dành cho Thượng Đế và con cái của Ngài là một chứng ngôn mạnh mẽ với thế giới rằng đây thực sự là Giáo Hội của Đấng Cứu Rỗi.
Cách đây nhiều năm, Chị Uchtdorf và tôi đã hành trình khắp miền nam nước Đức. Đó là ngay trước lễ Phục Sinh, và chúng tôi đã mời một người bạn thân, không phải là tín hữu của Giáo Hội, cùng tham dự buổi lễ thờ phượng ngày Chủ Nhật của chúng tôi. Chúng tôi rất quý người bạn thân thiết này, vậy nên cũng là lẽ bình thường tự nhiên để chia sẻ với chị ấy cảm nghĩ của chúng tôi về Đấng Cứu Rỗi và Giáo Hội của Ngài cũng như mời chị ấy đến và xem! Chị ấy chấp nhận lời mời và cùng chúng tôi tham dự các buổi họp ở một chi nhánh gần đó.
Nếu anh chị em đã từng dẫn một người bạn đến nhà thờ lần đầu tiên, thì có lẽ anh chị em có thể hiểu được cảm giác của tôi vào buổi sáng Chủ Nhật hôm đó. Tôi muốn mọi việc diễn ra một cách hoàn hảo. Người bạn của chúng tôi là người có học thức cao, có tinh thần thuộc linh. Tôi thật lòng hy vọng các buổi họp của chi nhánh này sẽ gây ấn tượng tốt với chị ấy và thể hiện hình ảnh tích cực của Giáo Hội.
Chi nhánh nhóm họp trong một vài căn phòng được thuê ở tầng hai của một cửa hàng tạp hóa. Để đến đó, chúng tôi phải đi cầu thang ở phía sau tòa nhà, và đi qua mùi hương nồng nặc của các loại hàng hóa được lưu trữ ở đó.
Khi lễ Tiệc Thánh bắt đầu, tôi nghĩ về việc người bạn của tôi lần đầu tiên trải nghiệm điều này, và tôi không thể không chú tâm đến những điều mà khiến cho tôi hơi rùng mình. Ví dụ, việc tiếng hát không chuẩn xác như Đại Ca Đoàn Tabernacle. Sự hiếu động, tiếng ồn ào của trẻ con có thể được nghe thấy trong suốt buổi lễ Tiệc Thánh. Những người nói chuyện không có kỹ năng nói trước công chúng, dù họ đã cố gắng hết khả năng của mình. Tôi ngồi tham dự với tâm trạng không thoải mái trong suốt buổi họp, hy vọng rằng có lẽ Trường Chủ Nhật sẽ tốt hơn.
Nhưng không.
Suốt buổi sáng, tôi lo lắng không biết người bạn của chúng tôi phải nghĩ gì về nhà thờ mà chúng tôi đã đưa chị ấy đến.
Sau đó, khi chúng tôi lái xe về nhà, tôi quay lại trò chuyện với người bạn của chúng tôi. Tôi muốn giải thích rằng đây chỉ là một chi nhánh nhỏ và nó không thực sự tiêu biểu cho toàn thể Giáo Hội. Nhưng trước khi tôi kịp nói lời nào, thì chị ấy đã lên tiếng.
Chị ấy nói: “Buổi lễ thật tuyệt vời.”
Tôi lặng đi nói không nên lời.
Chị ấy nói tiếp: “Tôi rất ấn tượng với cách mọi người đối xử với nhau trong Giáo Hội của anh chị. Tất cả họ dường như đến từ các hoàn cảnh khác nhau, nhưng rõ ràng là họ thực sự yêu thương lẫn nhau. Đây là điều mà tôi hình dung Đấng Ky Tô muốn Giáo Hội của Ngài phải như thế.”
Vâng, tôi nhanh chóng hối cải về thái độ phán xét của mình. Tôi đã muốn các buổi họp phải hoàn hảo để gây ấn tượng với người bạn của mình. Nhưng điều mà các tín hữu của chi nhánh này đã đạt được là một tinh thần yêu thương, tử tế, kiên nhẫn, và trắc ẩn hoàn hảo.
Để Cho Đức Tin Có Thể Được Tăng Trưởng trên Thế Gian
Thưa anh chị em, các bạn thân mến của tôi, tôi yêu mến Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô. Là Giáo Hội chân chính và sinh động của Đấng Cứu Rỗi, và là nơi giảng dạy phúc âm trọn vẹn được phục hồi của Chúa Giê Su Ky Tô. Quyền năng và thẩm quyền chức tư tế của Ngài ngự nơi đây. Chúa Giê Su Ky Tô đích thân dẫn dắt Giáo Hội này, qua các tôi tớ mà Ngài đã kêu gọi và trao thẩm quyền, và qua vị tiên tri tại thế, hiện nay là Chủ Tịch Russell M. Nelson. Đấng Cứu Rỗi đã ban cho Các Thánh Hữu Ngày Sau một sứ mệnh đặc biệt để quy tụ con cái của Thượng Đế và chuẩn bị thế gian cho Ngày Tái Lâm của Đấng Cứu Rỗi. Tôi làm chứng rằng tất cả những điều này là thật.
Nhưng điều quan trọng cần nhớ là trong cảm nhận đầu tiên của hầu hết mọi người về Giáo Hội của Chúa Giê Su Ky Tô, họ không nghĩ về thẩm quyền hoặc các giáo lễ chức tư tế hoặc sự quy tụ Y Sơ Ra Ên. Mà trước hết, những gì họ có thể nhận thấy là cảm nhận của họ khi họ ở bên cạnh chúng ta và cách mà chúng ta đối xử với nhau.
Chúa Giê Su đã phán: “Các ngươi yêu nhau. Thì ấy là tại điều đó mà thiên hạ sẽ nhận biết các ngươi là môn đồ Ta.” Thông thường, chứng ngôn đầu tiên của một người về Chúa Giê Su Ky Tô đến khi người đó cảm nhận được tình yêu thương giữa các môn đồ của Chúa Giê Su Ky Tô.
Đấng Cứu Rỗi đã phán rằng Ngài đã phục hồi Giáo Hội của Ngài để “đức tin … có thể được tăng trưởng trên thế gian.” Do đó, khi mọi người đến thăm các buổi nhóm họp của Giáo Hội chúng ta, Đấng Cứu Rỗi muốn họ ra về với đức tin mạnh mẽ hơn nơi Ngài! Tình yêu thương mà bạn bè của chúng ta cảm nhận được ở giữa chúng ta sẽ nâng họ đến gần Chúa Giê Su Ky Tô hơn! Đó là mục tiêu đơn giản của chúng ta mỗi khi chúng ta quy tụ với nhau.
Những ai đang tìm kiếm đức tin lớn lao hơn nơi Đấng Ky Tô hoặc một sự kết nối gần gũi hơn với Cha Thiên Thượng thì nên cảm thấy thoải mái trong Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô. Việc mời bạn bè đến các buổi họp của chúng ta có thể là bình thường và tự nhiên như mời họ vào nhà của chúng ta.
Lý Tưởng và Hiện Thực
Giờ đây, tôi nhận ra rằng tôi đang vẽ ra lý tưởng. Và trong cuộc sống trần thế này, chúng ta hiếm khi có được kinh nghiệm lý tưởng. Và “cho đến ngày hoàn hảo,” thì giữa lý tưởng và hiện thực sẽ luôn có một khoảng cách. Vậy thì, chúng ta nên làm gì khi Giáo Hội không cảm thấy giống như ngày hoàn hảo? Khi mà tiểu giáo khu của chúng ta, vì bất kỳ lý do gì, chưa nuôi dưỡng đức tin hay tình yêu thương hoàn hảo? Hoặc khi cảm thấy rằng chúng ta không phù hợp?
Một điều chúng ta không nên làm là từ bỏ lý tưởng đó!
Trang tựa của Sách Mặc Môn có lời cảnh báo quan trọng này: “Nếu có lỗi lầm, thì đó là lỗi lầm của loài người; vậy nên, chớ lên án những sự việc của Thượng Đế.”
Liệu một quyển sách—hay một giáo hội hay một người nào đó—có thể có “lỗi lầm” nhưng đồng thời vẫn là công việc của Thượng Đế không?
Câu trả lời dõng dạc của tôi là có!
Vì vậy, trong khi chúng ta đang cố gắng sống theo các tiêu chuẩn cao của Chúa, thì chúng ta cũng hãy kiên nhẫn với nhau. Mỗi người chúng ta đều đang trong quá trình hoàn thiện, và tất cả chúng ta đều trông cậy vào Đấng Cứu Rỗi về bất cứ sự tiến triển nào mà chúng ta đạt được. Điều đó đúng với mỗi cá nhân chúng ta, và cũng đúng đối với vương quốc của Thượng Đế trên thế gian.
Chúa mời gọi chúng ta không những gia nhập vương quốc của Ngài mà còn thiết tha nhiệt thành tham gia vào việc xây dựng vương quốc đó. Thượng Đế muốn dân Ngài trở nên “đồng một lòng và một trí”. Và để đồng một lòng, chúng ta phải tìm cách để có được tấm lòng thanh khiết, và điều đó đòi hỏi một sự thay đổi lớn lao trong lòng.
Nhưng nó không có nghĩa là thay đổi lòng tôi để hòa hợp với tấm lòng anh chị em. Nó cũng không có nghĩa là thay đổi tấm lòng của anh chị em để hòa hợp với lòng tôi. Điều đó có nghĩa là tất cả chúng ta đều thay đổi tấm lòng của mình để phù hợp với Đấng Cứu Rỗi.
Nếu chúng ta chưa sẵn sàng, thì hãy nhớ rằng: với sự giúp đỡ của Chúa, mọi việc đều có thể thực hiện được.
Sự Xứng Đáng và Sự Thuộc Vào
Và nếu anh chị em đã từng cảm thấy mình không hoàn toàn hòa nhập, thì xin biết rằng anh chị em không đơn độc. Chẳng phải chúng ta đều đã từng ở trong những hoàn cảnh sống mà chúng ta cảm thấy giống như một người xa lạ ở giữa mọi người sao? Tôi đã có kinh nghiệm này không chỉ một lần. Khi tôi 11 tuổi, gia đình tôi bị buộc phải rời bỏ nhà cửa và chuyển đến một vùng đất xa lạ. Mọi thứ thật khác biệt so với nơi tôi từng sống. Và giọng nói của tôi khiến cho những đứa trẻ khác thấy rõ rằng tôi khác với những gì mà chúng từng biết. Ngay tại thời điểm mà tôi khao khát có được tình bạn và sự thuộc vào, tôi lại cảm thấy cô đơn và lạc lõng.
Trên thế gian này đây, hầu hết những khác biệt mà chúng ta nhận thấy—những khác biệt mà một số người trong chúng ta dùng để phân biệt lẫn nhau—đều liên quan đến những sự việc của thế gian như: ngoại hình, quốc tịch, ngôn ngữ, trang phục, phong tục, và vân vân. Nhưng “Đức Giê Hô Va chẳng xem điều gì loài người xem. Loài người xem bề ngoài, nhưng Đức Giê Hô Va nhìn thấy trong lòng.”
Từ quan điểm của Ngài, có một phạm trù mà quan trọng hơn hết tất cả các phạm trù khác, chính là: con cái của Thượng Đế. Và tất cả chúng ta đều hoàn toàn phù hợp với điều này.
Việc muốn ở gần những người mà có ngoại hình, lời nói, hành động, và suy nghĩ giống như chúng ta là điều tự nhiên. Có một nơi dành riêng cho điều đó.
Nhưng trong Giáo Hội của Đấng Cứu Rỗi, chúng ta quy tụ tất cả con cái của Thượng Đế, là những người sẵn lòng để được quy tụ và tìm kiếm lẽ thật. Không phải diện mạo của chúng ta, quan điểm chính trị của chúng ta, văn hóa của chúng ta, hay sắc tộc của chúng ta là điều mang chúng ta lại với nhau. Hoàn cảnh chung của chúng ta không phải là điều hiệp nhất chúng ta. Mà đó là mục tiêu chung của chúng ta, là tình yêu thương đối với Thượng Đế và đối với những người lân cận, là sự cam kết của chúng ta với Chúa Giê Su Ky Tô và phúc âm phục hồi của Ngài. Chúng ta “đều làm một” trong [Đức Chúa Giê Su Ky Tô].
Sự hiệp nhất mà chúng ta tìm kiếm không phải là để cho tất cả mọi người có cùng quan điểm và hành vi; mà đó là để cho mọi người cùng hướng về một mục tiêu chung—hướng về Chúa Giê Su Ky Tô. Chúng ta hiệp làm một không phải là vì nơi mà chúng ta đã từng đi qua mà là nơi chúng ta đang cố gắng đi đến, không phải vì chúng ta là ai mà vì con người mà chúng ta tìm cách để trở thành.
Đó là mục đích của Giáo Hội chân chính của Đấng Ky Tô.
Một Thân Thể
Nếu anh chị em yêu mến Thượng Đế, nếu anh chị em muốn biết Ngài rõ hơn bằng cách noi theo Vị Nam Tử của Ngài, thì anh chị em thuộc về nơi đây. Nếu anh chị em tha thiết tìm cách tuân giữ các lệnh truyền của Đấng Cứu Rỗi—cho dù anh chị em chưa hoàn hảo trong việc đó—thì anh chị em cũng sẽ hoàn toàn phù hợp với Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô.
Và nếu anh chị em khác biệt với những người xung quanh thì sao? Điều đó không làm cho anh chị em không phù hợp—mà nó làm cho anh chị em trở thành một phần cần thiết trong thân thể của Đấng Ky Tô. Tất cả mọi người đều được cần đến trong thân thể của Đấng Ky Tô. Đôi tai cảm nhận được những điều mà đôi mắt không bao giờ có thể làm được. Bàn chân làm những việc mà bàn tay sẽ không thể thực hiện được.
Điều đó không có nghĩa là công việc của anh chị em là thay đổi mọi người để trở nên giống như bản thân mình. Mà điều đó có nghĩa là anh chị em có một điều gì đó quan trọng để đóng góp—và anh chị em có một điều gì đó quan trọng để học hỏi!
Một Tiếng Nói
Trong mỗi phiên họp của đại hội trung ương, chúng ta được ban phước với phần âm nhạc đầy soi dẫn từ các ca đoàn tài năng. Khi lắng nghe, anh chị em có thể nhận thấy rằng các ca sĩ không hát cùng một nốt nhạc. Đôi lúc có đoạn hát theo giai điệu, đôi lúc lại hát theo cách khác. Nhưng tất cả họ đều góp phần tạo nên thanh âm tuyệt vời, và họ hoàn toàn hiệp nhất. Mỗi thành viên trong ca đoàn đều có cùng một mục tiêu chính: ngợi khen Thượng Đế và nâng cao tâm hồn của chúng ta hướng đến Ngài. Mỗi người đều cần phải đặt tâm trí và tấm lòng của họ gắn chặt vào cùng một mục đích thiêng liêng. Và khi điều đó xảy ra, họ thực sự trở thành một tiếng nói.
Nếu anh chị em chưa phải là tín hữu của Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô, chúng tôi mời anh chị em hãy tham gia cùng chúng tôi khi chúng tôi hân hoan trong “bài ca về tình yêu cứu chuộc” của Đấng Cứu Rỗi. Chúng tôi cần anh chị em. Chúng tôi yêu mến anh chị em. Giáo Hội sẽ tốt hơn qua những nỗ lực của anh chị em để phục vụ Chúa và con cái của Ngài.
Nếu anh chị em đã cho thấy, qua phép báp têm, qua việc lập giao ước với Thượng Đế, ước muốn của anh chị em để “gia nhập đàn chiên của Thượng Đế, và để được gọi là dân Ngài,” thì xin cảm ơn anh chị em đã góp phần vào công việc vĩ đại và thiêng liêng này và đã giúp làm cho Giáo Hội của Chúa Giê Su Ky Tô trở thành nơi như Đấng Cứu Rỗi hằng muốn.
Như tôi đã học được từ người bạn của tôi ở Đức, tình yêu thương của chúng ta dành cho Thượng Đế và con cái của Ngài là một chứng ngôn mạnh mẽ với thế giới rằng đây thực sự là Giáo Hội của Đấng Cứu Rỗi.
Cầu xin Thượng Đế ban phước cho chúng ta để kiên nhẫn nhưng cũng chuyên tâm tìm cách sống theo những lý tưởng mà Đấng Cứu Rỗi, Đấng Cứu Chuộc và Đức Thầy đã đặt ra cho chúng ta—để tất cả mọi người đều sẽ biết rằng chúng ta là môn đồ của Ngài. Trong thánh danh của Chúa Giê Su Ky Tô, A Men.