Liahona
Tôi Sợ Phải Nói Chuyện với Vị Giám Trợ của Mình—Ông Ấy Sẽ Phản Ứng Ra Sao?
Liahona tháng Một năm 2026


“Tôi Sợ Phải Nói Chuyện với Vị Giám Trợ của Mình—Ông Ấy Sẽ Phản Ứng Ra Sao?,” Liahona, tháng Một năm 2026.

Từ Tuần Báo Thành Niên Trẻ Tuổi

Tôi Sợ Phải Nói Chuyện với Vị Giám Trợ của Mình—Ông Ấy Sẽ Phản Ứng Ra Sao?

Tôi đã đưa ra những lựa chọn sai lầm. Nhưng khi tôi nói chuyện với vị giám trợ của mình, tất cả những gì tôi cảm nhận được chính là sự an ủi.

một người đàn ông đang bắt tay với vị giám trợ của mình

Khi lần đầu tiên sống một mình, tôi cảm nhận được một cảm giác tự do mới mẻ.

Tôi đã chuyển đến Philippines để bắt đầu đi học, và việc bay về nhà rất tốn kém, nên tôi chỉ về thăm mỗi năm một lần để gia hạn visa. Vì không còn sự ảnh hưởng trung tín của gia đình ở xung quanh mình, nên tôi dần dần xa rời phúc âm.

Tôi bắt đầu hút thuốc, uống rượu và làm những điều khác mà tôi đã được dạy là trái với các lệnh truyền của Thượng Đế.

Ghi Nhớ Tôi Là Ai

Lúc đầu, tôi không quan tâm. Tôi từng xem các quy định của Giáo Hội là sự hạn chế. Tôi vẫn đi nhà thờ, nhưng sâu trong thâm tâm tôi cảm thấy không xứng đáng và đã ngừng dự phần Tiệc Thánh trong nhiều tháng.

Rồi COVID-19 ập đến, khiến mọi kế hoạch và hoạt động của tôi phải dừng lại. Cũng trong khoảng thời gian đó, tôi biết được một điều gây sốc: Tôi là con nuôi. Cha mẹ tôi chưa bao giờ nói với tôi, và tôi đã trải qua một chút khủng hoảng về danh tính của mình.

Tôi cảm thấy xa cách với mọi thứ tôi từng tin tưởng. Tôi biết mình cần phải tìm lại con người thật của mình. Cuối cùng, khi về đến nhà, tôi đã mở lòng với cha mẹ mình về mọi chuyện—kể cả những lựa chọn mà tôi đã đưa ra. Thay vì la mắng tôi, họ đáp lại bằng tình yêu thương. Họ nhắc tôi nhớ tôi thực sự là ai: con trai của họ và một người con trai yêu dấu của Thượng Đế.

Giúp Đỡ trong Việc Thay Đổi

Tôi muốn thay đổi. Cha mẹ tôi khuyến khích tôi nói chuyện với vị giám trợ của mình, bắt đầu tiến trình hối cải, và trông cậy vào quyền năng cứu chuộc của Đấng Cứu Rỗi.

Nhưng tôi sợ! Tôi lo lắng về việc bị trách phạt hoặc phán xét vì những lựa chọn của mình. Tôi thường không quan tâm người ta nghĩ gì về mình, nhưng vị giám trợ của tôi là một người tuyệt vời, và tôi không muốn làm ông ấy thất vọng khi nói cho ông ấy biết những gì mình đã làm.

Nhưng như Anh Cả Scott D. Whiting thuộc Nhóm Túc Số Thầy Bảy Mươi đã dạy: “Đừng trốn tránh những người sẽ yêu thương và ủng hộ anh chị em; thay vì thế, hãy chạy về phía họ. Các vị giám trợ, các chủ tịch chi nhánh, và các vị lãnh đạo tốt bụng có thể giúp anh chị em tiếp cận với quyền năng chữa lành của Sự Chuộc Tội của Chúa Giê Su Ky Tô.”

Các giám trợ “nắm giữ những chìa khóa của chức tư tế để đại diện Chúa trong việc giúp các tín hữu Giáo Hội hối cải.” Thay vì phải đối mặt với sự phán xét hà khắc khi tôi nói chuyện với ông ấy, thì tất cả những gì tôi cảm thấy trong văn phòng của vị giám trợ của tôi chính là sự an ủi. Tôi nhận biết rằng Chúa đã tin tưởng ông ấy trong việc giúp đỡ tôi, và tôi cảm thấy mình cũng có thể tin tưởng ông ấy.

Vị giám trợ của tôi đã khuyến khích tôi học về Đấng Cứu Rỗi và Sự Chuộc Tội của Ngài bằng cách xây đắp các thói quen thuộc linh. Tôi gặp với vị giám trợ thường xuyên, và ông ấy gọi điện thoại cho tôi mỗi tuần để theo dõi tiến trình. Tôi cảm thấy được yêu thương rất nhiều mỗi khi nói chuyện với ông ấy.

Ân Tứ về Sự Hối Cải

Cuối cùng, với sự giúp đỡ của vị giám trợ, tôi đã bước ra khỏi những thói quen sai trái trong cuộc sống của mình. Tuy nhiên, tôi vẫn lo lắng về việc dự phần Tiệc Thánh trở lại. Liệu tôi có thực sự xứng đáng—ngay cả sau khi tôi đã làm hết tất cả mọi điều không?

Nhưng vị giám trợ của tôi đã trấn an tôi. Ông ấy nhắc nhở rằng tôi không cần phải hoàn hảo—chỉ cần sẵn lòng. Tôi đã làm hết sức mình, và Đấng Cứu Rỗi biết điều đó và sẽ tiếp tục tha thứ cho tôi khi tôi trông cậy vào ân tứ hối cải của Ngài.

Chị Tamara W. Runia, Đệ Nhất Cố Vấn trong Chủ Tịch Đoàn Trung Ương Hội Thiếu Nữ, gần đây đã dạy: “Việc đến cùng Đấng Ky Tô là nói rằng: ‘Ngài sẽ giúp tôi chứ?’ với hy vọng, một sự bảo đảm được mặc khải rằng cánh tay của Ngài luôn dang rộng ra cho anh chị em.”

Sau kinh nghiệm này, tôi bắt đầu tái lập các giao ước của mình qua lễ Tiệc Thánh với sự tin cậy. Tôi cảm thấy mình như một con người mới, với một nhận thức mới về việc tôi thực sự là ai và những gì tôi có khả năng làm với sự giúp đỡ của Chúa. Tôi thậm chí còn đi phục vụ truyền giáo vì sau khi chứng kiến ân tứ cứu chuộc của Đấng Cứu Rỗi đã thay đổi cuộc đời tôi nhiều như thế nào, tôi muốn giúp những người khác tìm thấy niềm hy vọng mà Ngài ban cho tôi mỗi ngày.

Các giáo lệnh không phải là sự hạn chế—chúng tồn tại vì Thượng Đế muốn chúng ta thành công, tăng trưởng và thoát khỏi cạm bẫy của tội lỗi. Trọng tâm của phúc âm của Chúa Giê Su Ky Tô là tình yêu thương mà Ngài và Cha Thiên Thượng dành cho chúng ta. Vì tôi cảm nhận được tình yêu thương hoàn hảo đó nên tôi đang cố gắng trở nên giống hai Ngài hơn.

Ân tứ hối cải của hai Ngài làm cho cuộc sống của tôi tràn đầy niềm vui.