Liahona
Làm Sao Tôi Có Thể Than Vãn Được?
Liahona tháng Một năm 2026


“Làm Sao Tôi Có Thể Than Vãn Được?,” Liahona, tháng Một năm 2026.

Những Tấm Gương về Đức Tin

Làm Sao Tôi Có Thể Than Vãn Được?

Bốn lần chuyển chỗ ở đối với một gia đình tị nạn như chúng tôi quả thật là một thử thách vô cùng to lớn. Nhưng chúng tôi vẫn bám chặt vào thanh sắt với sự tin chắc rằng Chúa đang dẫn dắt chúng tôi hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn.

tác giả cùng với gia đình của mình

Vào mùa thu năm 2019, tôi đến Tây Ban Nha cùng các con của mình, Aaron 8 tuổi và Jorge 17 tuổi, mắc chứng tự kỷ. Với hành trang chỉ là những ước mơ, tôi bám víu vào Chúa và đặt trọn niềm tin nơi Ngài.

Một người Sa Ma Ri nhân lành đã chào đón chúng tôi vào nhà của bà, nơi chúng tôi tá túc trong hai tuần. Nhưng việc đưa Jorge ra khỏi môi trường quen thuộc của nó không hề dễ dàng. Vì tình trạng của mình, Jorge phải tuân theo các thói quen nghiêm ngặt. Vài đêm đầu, Jorge thường gõ vào tường, và tôi phải bật dậy nhanh chóng để ngăn con đánh thức những người khác. Tôi quỳ xuống bên cạnh con và cầu nguyện, nhớ đến Ê Sai 41:10: “Đừng sợ, vì ta ở với ngươi; chớ kinh khiếp, vì ta là Đức Chúa Trời ngươi! Ta sẽ bổ sức cho ngươi; phải, ta sẽ giúp đỡ ngươi, lấy tay hữu công bình ta mà nâng đỡ ngươi.”

Vào cuối tuần thứ hai ở Tây Ban Nha, chúng tôi đến nhà thờ đúng lúc lễ Tiệc Thánh sắp kết thúc. Tôi đến gần một thiếu nữ đang ở cùng với các em nhỏ trong Hội Thiếu Nhi và giải thích rằng tôi là tín hữu của Giáo Hội nhưng không quen biết ai cả. Em ấy giới thiệu chúng tôi với một vài tín hữu khác.

Ngày hôm sau, hội đồng thành phố Zaragoza chấp nhận chúng tôi là người tị nạn và đưa chúng tôi đến một căn hộ không có nước cũng không có điện. Giám trợ đoàn, Hội Phụ Nữ và nhóm túc số các anh cả trong tiểu giáo khu mà chúng tôi tham dự đã đến giúp chúng tôi với chăn mền, thức ăn có thể dùng ngay mà không cần hâm nóng, quần áo mùa đông và các nhu yếu phẩm khác.

Con cái của tôi bắt đầu đi học, và tôi bắt đầu tham gia một khóa đào tạo. Giờ ăn là một thử thách đối với Jorge, thằng bé đã quen với việc ăn vào giữa trưa. Người hướng dẫn của Jorge cho tôi biết rằng bất kể là ai đang giảng dạy, khi đồng hồ điểm đúng giờ trưa, thì Jorge sẽ lấy thức ăn ra và bắt đầu ăn.

“Con Cũng Sẽ Nhịn Ăn”

Bốn lần chuyển chỗ ở đối với một gia đình tị nạn như chúng tôi quả thật là một thử thách vô cùng to lớn. Tôi cầu nguyện để luôn mạnh mẽ nhưng nhiều lần lại phải bật khóc một mình. Trong nhiều tuần, tôi chỉ ngủ được hai hoặc ba tiếng đồng hồ mỗi đêm. Sau vài ngày tìm việc, tôi được ban phước khi tìm được công việc chăm sóc cho một chị phụ nữ mắc bệnh ung thư não giai đoạn cuối. Sau mỗi ca làm việc, tôi đón các con, giúp chúng học bài, và sau đó làm bài tập của mình.

Tôi chăm sóc cho chị phụ nữ tuyệt vời này trong một năm, cho đến khi chị ấy qua đời ở tuổi 48, bỏ lại hai đứa con nhỏ. Hoàn cảnh của chị ấy đã khiến tôi tự hỏi lòng mình: “Làm sao tôi có thể than vãn được?” Việc chăm sóc chị ấy đã chu cấp cho nhu cầu của chúng tôi và lấp đầy tâm hồn tôi với lòng biết ơn dành cho Cha Thiên Thượng của mình.

Mỗi ngày ở nhà, chúng tôi đọc thánh thư, cầu nguyện, và thiết lập các thói quen để mang lại sự an toàn cho Jorge. Đầu năm 2024, chúng tôi bắt đầu chuẩn bị để đi đến Đền Thờ Madrid Spain. Để đến gần Cha Thiên Thượng hơn, tôi cảm thấy rằng cả gia đình nên cùng nhau nhịn ăn. Aaron đồng ý, và sáng hôm sau Jorge nói với tôi: “Mẹ ơi, hôm nay con cũng sẽ nhịn ăn.” Đó là một khoảnh khắc vui mừng khôn xiết.

tác giả và gia đình của mình ở trước đền thờ

Yesmin nói: “Để đến gần Cha Thiên Thượng hơn khi chúng tôi bắt đầu chuẩn bị cho chuyến đi đến Đền Thờ Madrid Spain, tôi cảm thấy rằng cả gia đình nên cùng nhau nhịn ăn.” “Jorge nói với tôi: ‘Mẹ ơi, hôm nay con cũng sẽ nhịn ăn.’ Đó là một khoảnh khắc vui mừng khôn xiết.”

Kể từ khi chúng tôi đến thăm đền thờ, Jorge đã cải thiện đáng kể. Jorge linh hoạt hơn với lịch trình của mình. Vào những ngày thứ Bảy, Jorge chuẩn bị quần áo để có thể sẵn sàng cho việc chuyền Tiệc Thánh vào ngày Chủ Nhật. Jorge cũng đã có những tiến bộ vượt bậc trong học tập.

Hiện tại, chúng tôi tự lo cho cuộc sống của mình, với sự hỗ trợ của Cha Thiên Thượng đầy yêu thương. Chúa Giê Su Ky Tô đã làm cho chúng tôi sống lại từ đống tro tàn (xin xem Ê Sai 61:3). Bằng cách đóng tiền thập phân của mình, chúng tôi đã nhận được rất nhiều phước lành. Chúng tôi bám chặt vào thanh sắt (xin xem 1 Nê Phi 8:24, 30; 11:25; 15:23) với sự chắc chắn rằng chúng tôi đang hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn.

Ghi Chú

  1. “Việc biết ơn trong [những] lúc đau khổ không có nghĩa là chúng ta hài lòng với hoàn cảnh của mình. Điều đó thật sự có nghĩa là [qua con mắt đức tin, chúng ta] nhìn xa hơn những khó khăn hiện tại của mình. … Việc biết ơn trong mọi hoàn cảnh của chúng ta là một hành động với đức tin nơi Thượng Đế” (Dieter F. Uchtdorf, “Biết Ơn trong Mọi Hoàn Cảnh,” Liahona, tháng Năm năm 2014, trang 76).