Liahona
Tôi Cảm Thấy Bình An
Liahona tháng Một năm 2026


“Tôi Cảm Thấy Bình An,” Liahona, tháng Một năm 2026.

Tiếng Nói của Thánh Hữu Ngày Sau

Tôi Cảm Thấy Bình An

Tôi nghĩ: “Cứ như thể nỗi đau của tôi vẫn chưa đủ, giờ tôi lại phải chơi một bài thánh ca khó.”

hình minh họa đôi bàn tay đang đánh đàn piano

Hình ảnh minh họa do Allen Garns thực hiện

Khi tôi nhận được hai sự kêu gọi từ Giáo Hội với vai trò là người đệm đàn trong cùng một tuần, tôi bắt đầu lo lắng không biết mình sẽ xoay sở thời gian như thế nào để hoàn thành các trách nhiệm khác ở nhà, nơi làm việc và trường học. Trong thâm tâm, ước muốn lớn nhất của tôi là được phục vụ Chúa và mang Thánh Linh của Ngài đến với mọi người trong khi trau dồi tài năng của mình. Tuy nhiên, tôi cảm thấy bản thân không đủ khả năng để cống hiến hết mình cho những sự kêu gọi mới như tôi hằng mong muốn.

Tuần kế tiếp, yêu cầu tại công ty nơi tôi làm việc rất cao. Vì phần lớn công việc của tôi liên quan đến việc đánh máy nên cánh tay và cổ tay của tôi bắt đầu đau nhức. Tôi lo lắng rằng liệu tôi có thể chơi dương cầm được không nếu cơn đau của tôi không thuyên giảm.

Vào ngày Chủ Nhật, khi tôi chơi nhạc dạo mở đầu trên cây dương cầm trong giáo đường, thì cơ bắp của tôi lại bắt đầu đau nhức. Tôi nhanh chóng cầu nguyện trong lòng, cầu xin có được sức mạnh để tiếp tục đánh đàn.

Trong lễ Tiệc Thánh, tôi nhận ra rằng bài thánh ca tiếp theo được hoạch định là bài thánh ca mà tôi đã không chơi trong một thời gian dài. Tôi nghĩ: “Cứ như thể nỗi đau của tôi vẫn chưa đủ, giờ tôi lại phải chơi một bài thánh ca khó.” Ngay lúc đó, tôi đọc được những lời này, đúng như những gì tôi đang cảm nhận:

Xin Chúa giúp con [chơi đàn] với sự soi dẫn;

Chúa ơi, con cầu xin Ngài ban phước lành này.

Xin giúp con vươn cao khát vọng tâm hồn

Hướng đến con đường cao cả, cao quý hơn.

Khi đọc những lời đó, tôi cảm thấy bình an. Tôi biết rằng Đấng Cứu Rỗi biết những nỗi đau của tôi. Xét cho cùng, Ngài đã chịu đựng những nỗi đau đớn đó (xin xem An Ma 7:11–12). Tôi không cần phải trải qua khoảnh khắc này một mình. Tôi không ngờ rằng tôi cảm nhận được Thánh Linh của Chúa.

Khi bắt đầu đánh đàn, tôi không còn cảm thấy đau nữa, và các nốt nhạc trở nên quen thuộc với các ngón tay của tôi. Tôi nhận ra rằng sự phục vụ của tôi đã mở đường cho sự chữa lành và mang tôi đến gần Cha Thiên Thượng hơn.

Khi suy ngẫm về kinh nghiệm đánh đàn dương cầm của mình, tôi biết tôi không chơi đàn một mình. Tôi cảm động trước quyền năng và ân điển của Chúa Giê Su Ky Tô—một kinh nghiệm thuộc linh xảy đến bởi vì tôi đang phục vụ Ngài. Tôi biết Ngài sẽ luôn ở đó để hỗ trợ và ban quyền năng cho chúng ta nếu chúng ta sẵn lòng phục vụ Ngài.

Ghi Chú

  1. Help Me Teach with Inspiration,” Hymns, số 281.

  2. Xin xem Joy D. Jones, “Vì Ngài,” Liahona, tháng Mười Một năm 2018, trang 50–52.