“Nhờ Có Đền Thờ,” Bạn Hữu, tháng Chín năm 2025, trang 30–31.
Những Người Tiền Phong trong Mọi Đất Nước
Nhờ Có Đền Thờ
Một câu chuyện có thật từ Vanuatu.
“Những người truyền giáo đến rồi!” Graham gọi. Cậu vẫy tay chào những người truyền giáo khi họ đi về phía nhà cậu.
Mẹ, Cha và anh trai Nunu của Graham, đã chịu phép báp têm vào năm ngoái. Graham và em trai của cậu là Job còn quá nhỏ để chịu phép báp têm. Nhưng họ vẫn thích học hỏi từ những người truyền giáo.
Anh Cả Hale nói: “Hôm nay chúng tôi muốn nói về đền thờ. Đó là một tòa nhà đặc biệt, nơi mà anh chị em có thể lập những lời hứa với Chúa và được gắn bó với gia đình mình. Điều đó có nghĩa là anh chị em có thể mãi mãi ở bên nhau.”
“Đền thờ gần nhất là ở New Zealand.” Anh Cả Singh giơ lên một tấm hình tòa nhà đẹp đẽ màu trắng. “Hành trình thì xa. Nhưng những phước lành sẽ rất xứng đáng.”
Mẹ nói: “Chúng tôi muốn đi.”
Cha mẹ của Graham đã lên kế hoạch cho chuyến đi đền thờ của họ với một gia đình khác trong nhà thờ. Họ sẽ là hai gia đình đầu tiên từ Vanuatu đi vào bên trong đền thờ!
Vài tháng sau, ngày đi đền thờ đã tới. Đó là lần đầu tiên Graham đi máy bay, thật là vui. Cậu nhìn ra ngoài và thấy những đám mây và đại dương bên dưới. Cậu hình dung ra tòa nhà cao màu trắng trong tâm trí mình. Cậu rất nôn nóng được thấy đền thờ!
Sau khi hạ cánh, họ lên một xe buýt. Đường đi gập ghềnh, và Graham rất mệt. Nhưng họ gần tới nơi rồi.
“Nhìn kìa!” Graham chỉ ra ngoài cửa sổ. Đền thờ kia rồi! Nó còn đẹp hơn cả trong hình.
Bên trong đền thờ thật là yên tĩnh và bình an. Ai cũng mặc đồ màu trắng. Graham và anh em của cậu ngồi trong phòng chờ một lúc và ngắm nhìn những bức ảnh Chúa Giê Su Ky Tô.
Rồi một người làm việc trong đền thờ dẫn họ đến phòng làm lễ gắn bó. Cha mẹ của Graham đang quỳ cạnh bàn thờ phủ vải mềm. Họ trông rất hạnh phúc!
Graham và anh em của cậu quỳ xuống bên cạnh Cha và Mẹ. Họ nhìn vào những tấm gương lớn và cao ở trên tường. Hình ảnh phản chiếu của họ trong gương dường như vô tận.
“Những tấm gương là để nhắc nhở anh chị em rằng anh chị em có thể ở bên nhau mãi mãi”, người làm việc trong đền thờ nói vậy.
Graham cảm thấy hạnh phúc và an toàn. Cảm giác đó giống như Đấng Cứu Rỗi đang ôm chầm lấy em.
Chẳng bao lâu đã đến lúc phải đi về. Trên xe buýt và trên máy bay, Graham cứ nghĩ đến cảm giác đặc biệt mà cậu đã có ở đền thờ.
Vài ngày sau, một cơn bão lớn ập đến. Những cây cọ trông giống như chúng có thể bị gãy làm đôi!
Graham rất sợ hãi. “Chúng ta sẽ ổn chứ?”
“Sẽ ổn mà!” Cha nói. “Nhưng những cơn gió này rất mạnh. Những người truyền giáo nói phải tập trung trong tòa nhà Giáo Hội cho đến khi cơn bão qua đi.”
Graham giúp mẹ mang một ít thức ăn và chăn mền đến nhà thờ. Gió thổi thật mạnh!
Bên trong, Graham cảm thấy ổn hơn một chút. Tất cả bạn bè của họ ở nhà thờ đều có mặt ở đó. Nhưng cậu vẫn có thể nghe tiếng gió hú.
“Còn nhà mình thì sao ạ?” Graham hỏi.
“Chúng ta sẽ phải đợi cho đến sau cơn bão để xem thế nào.” Mẹ ôm chặt lấy cậu. “Điều quan trọng nhất là gia đình chúng ta được an toàn. Con có nhớ cảm giác của con ở đền thờ không?”
Graham gật đầu. “Con cảm thấy ấm áp và an toàn.”
Cha mỉm cười. “Và nhờ Chúa Giê Su Ky Tô và lễ gắn bó trong đền thờ của chúng ta, chúng ta có thể sống với nhau mãi mãi.”
Graham nghĩ về cảm giác ấm áp, bình an mà cậu cảm thấy trong đền thờ. Cha nói đúng. Nhờ có Chúa Giê Su Ky Tô và các giao ước đền thờ, họ có thể là một gia đình vĩnh cửu. Và bởi vì cậu biết điều đó, nên mọi việc thực sự sẽ ổn thỏa.
Hình ảnh minh họa do Eduardo Marticorena thực hiện