“Chiếc Áo Báp Têm của Harvey,” Bạn Hữu, tháng Chín năm 2025, trang 36–37.
Chiếc Áo Báp Têm của Harvey
Harvey tìm khắp nơi mà không thấy chiếc áo sơ mi trắng của mình ở đâu cả!
Một câu chuyện có thật từ Indonesia.
Harvey ngồi ở phía sau xe taxi với Ibu (Mẹ) và Bapak (Cha). Họ đang trên đường đến nhà thờ để dự lễ báp têm của Harvey.
“Bapak ơi, cha đã cảm thấy như thế nào khi cha chịu phép báp têm?” Harvey hỏi. Bapak chịu phép báp têm cách đây vài tháng. Bây giờ Harvey đã tám tuổi, cậu cũng sắp chịu phép báp têm!
Bapak suy nghĩ trong giây lát. “Nước lạnh lắm!” cha cậu nói với một nụ cười. “Nhưng cha cũng cảm nhận được rất nhiều tình yêu thương. Mặc dù hầu hết gia đình chúng ta không phải là tín hữu của giáo hội nhưng cha đã cảm nhận được tình yêu thương của họ và tình yêu thương của Thượng Đế.”
Khi họ đến nhà thờ, một số người ở nhà thờ đã giúp họ đổ đầy nước vào hồ báp têm và chuẩn bị sẵn sàng.
“Harvey, đã đến lúc thay quần áo báp têm rồi,” Ibu nói. Harvey gật đầu và tìm chiếc túi đựng quần áo của mình. Nhưng trong túi chỉ có mỗi chiếc quần màu trắng của cậu. Cậu không tìm thấy chiếc áo sơ mi trắng của mình! Cậu kiểm tra những cái túi khác và tìm khắp nhà thờ.
“Ibu, áo sơ mi của con không có trong này,” Harvey nói.
Ibu cau mày. Mẹ của cậu cũng kiểm tra mấy cái túi khác. “Chắc chúng ta đã bỏ quên cái áo trong xe taxi rồi.”
Chị Putri nói: “Chúng tôi có dư vài bộ quần áo báp têm trong tủ quần áo. Để tôi sẽ đi lấy chúng.”
Nhưng bộ quần áo báp têm duy nhất có trong tủ quần áo thì lại quá rộng đối với Harvey. Ibu trông có vẻ rất lo lắng. Lễ báp têm sắp bắt đầu rồi. Rất nhiều người đã đến rồi, còn Harvey thì không có áo sơ mi.
“Có lẽ chúng ta có thể cầu nguyện rằng chú lái xe taxi sẽ mang chiếc áo trở lại,” Harvey nói. “Nhưng nếu chú ấy không mang lại thì con mặc cái áo rộng thùng thình vậy. Con mặc áo nào cũng được mà. Con chỉ muốn chịu phép báp têm thôi.”
Ibu và Bapak gật đầu. Họ cùng nhau đi vào nhà bếp, nơi đó rất yên tĩnh. Rồi họ khoanh tay và cúi đầu.
Harvey nói lời cầu nguyện. “Kính thưa Cha Thiên Thượng, con cảm tạ Ngài vì con có thể chịu phép báp têm hôm nay. Xin hãy giúp người lái xe taxi mang lại chiếc áo cho con. Nhưng nếu không, thì cũng không sao.”
Sau lời cầu nguyện, Harvey đi thay cái áo rộng thùng thình. Cái áo dài đến tận đầu gối của cậu.
“Harvey!” Chị Putri gọi từ phía hành lang. “Người lái taxi ở đây nè.”
Harvey và Ibu trông thấy chú lái taxi đang ở cửa trước. Chú ấy đang cầm chiếc áo của Harvey!
Chú ấy nói: “Chú nhìn về phía sau và thấy cái áo ở trên ghế. Chú nghĩ có lẽ cái áo đó là của cháu.”
“Cảm ơn anh rất nhiều,” Ibu nói.
Harvey cầm chiếc áo từ tay chú lái xe. “Cháu cảm ơn chú ạ.”
Chú lái xe mỉm cười và vẫy tay chào tạm biệt.
Chẳng bao lâu đã đến lúc bắt đầu lễ báp têm. Harvey thay áo sơ mi. Chiếc áo vừa khít! Chiếc áo trắng tinh và sạch sẽ.
Khi Harvey bước vào hồ nước, nước lạnh cóng! Bapak dâng lời cầu nguyện và làm phép báp têm cho Harvey. Khi bước ra khỏi nước, cậu cảm thấy trong lòng sảng khoái và nhẹ nhõm.
Bapak dẫn Harvey ra khỏi hồ nước và quấn một chiếc khăn mềm quanh vai Harvey. Harvey nghĩ về tất cả những người đã giúp đỡ và ủng hộ mình. Ibu, Bapak, người lái taxi, và gia đình của cậu. Và Cha Thiên Thượng cùng Chúa Giê Su Ky Tô nữa.
Harvey ôm lấy Bapak. “Cha nói đúng. Nước rất lạnh!” Cả hai cha con đều phá lên cười. Rồi Harvey nhìn vào mắt Bapak. “Nhưng cha cũng nói đúng về một điều khác. Con cảm thấy tràn ngập tình yêu thương.”
Hình ảnh minh họa do Bethany Stancliffe thực hiện