Số tiền ở chợ
Lần này, mình sẽ làm đúng theo những gì mẹ bảo, Anane nghĩ.
Một câu chuyện có thật từ Ghana.
Anane cười toe toét khi đi bộ trên đường. Mùi cá chiên lẫn với tiếng ồn ào tấp nập của mọi người trong chợ. Anane đang trên đường đi đến nhà của Chú mình. Mẹ đã đưa cho Anane một ít tiền để mang cho Chú.
Anane nhìn quanh một lượt tất cả các quầy hàng bán nông sản, thực phẩm và các mặt hàng khác. Rồi một thứ gì đó lọt vào tầm mắt của Anane.
Có một quầy bán thực phẩm có hai món ăn rất yêu thích của cậu bé, kẹo bơ cứng và bánh quy. Anane nhìn số tiền mà mẹ đưa cho mình. Một trăm cedis là rất nhiều, Anane nghĩ. Món ăn ưa thích của cậu bé chỉ tốn có 10 cedis. Chắc có lẽ Chú sẽ không biết đâu nếu bị thiếu một ít.
Anane đã mua món quà vặt đó. Cậu bé nhét cả cây kẹo bơ cứng vào miệng và tiếp tục đi bộ đến nhà Chú.
Chú đang đứng bên ngoài sân nhà ngay lúc Anane bước đến.
“Anane bé nhỏ đây sao! Đến đây nào,” Chú nói. “Chú có thể làm gì cho con đây?”
“Con có mang cho Chú một ít tiền mà mẹ gửi.” Anane đưa tiền cho Chú, rồi đút hai tay lại vào túi. Liệu Chú có biết được tiền bị thiếu không? Anane nhìn Chú đếm tiền.
“Cảm ơn con đã mang qua cho Chú”, Chú nói.
Anane mừng vì Chú đã không nhận ra số tiền bị thiếu. Anane nói tạm biệt và bắt đầu đi bộ về nhà. Trên đường đi, Anane đã ăn xong cây kẹo bơ cứng và bánh quy của mình.
“Con đi bộ đến nhà Chú thế nào?” Mẹ hỏi khi Anane về đến nhà.
Anane nhún vai. “Tốt ạ.”
Mẹ nói: “Cảm ơn con đã giúp mẹ mang số tiền đó đến cho Chú.”
Anane cúi gằm mặt xuống đất. Cậu bé bắt đầu cảm thấy tội lỗi. Điều gì sẽ xảy ra nếu cha mẹ của Anane phát hiện ra em ấy đã tiêu một ít trong số tiền đó? Anane không muốn làm mất lòng tin của cha mẹ.
Sáng hôm sau, mẹ nhờ Anane đi mua đồ ở một cửa tiệm gần đó. “Sau khi mua đồ xong thì con đi thẳng về nhà luôn nhé, được không?”
“Dạ vâng.” Anane đi dạo quanh chợ, nhưng cậu bé không dừng lại để mua bất cứ thứ gì. Anane nhíu mày và nghĩ: Lần này mình sẽ làm đúng theo những gì mẹ đã dặn.
Ngay sau khi đi chợ xong, Anane đi thẳng về nhà. Anane đưa cho mẹ tất cả số tiền thừa còn lại.
Ngày Chủ Nhật đó, Anane đến lớp Thiếu Nhi của mình. “Chào buổi sáng!” giảng viên của Anane nói. “Hôm nay chúng ta đang nói về sự vâng lời. Điều quan trọng là chúng ta phải nghe lời cha mẹ và đưa ra những lựa chọn đúng đắn.”
Anane nghĩ về số tiền mà em đã dùng để mua cây kẹo bơ cứng và bánh quy. Anane cảm thấy lòng mình chùng xuống. Anane biết rằng mình đã lựa chọn sai.
Sau nhà thờ, Anane muốn nói chuyện với cha mẹ của mình. Tim của Anane đập rất nhanh.
“Mẹ ơi, cha ơi? Cha mẹ có nhớ số tiền mà cha mẹ đưa cho con để mang sang cho Chú không?” Anane hỏi. “Vâng, con đã lấy một ít trong số tiền đó để mua mấy món ăn vặt.” Anane cúi nhìn xuống đất. “Con xin lỗi.”
Cảm ơn con đã nói thật,” cha nói. “Cha rất tự hào về con.”
Anane mỉm cười. Em ấy rất vui vì đã nói hết sự thật. Và Anane cảm thấy dễ chịu hơn trong lòng sau khi nói hết với cha mẹ. Anane đã đưa ra một lựa chọn tốt hơn.
Hình ảnh minh họa do Aleksandar Zolotic thực hiện