2025
Có Một Chút Giống như Thiên Thượng
Tháng Bảy năm 2025


Những Người Tiền Phong trong Mọi Đất Nước

Có Một Chút Giống như Thiên Thượng

“Con có muốn đến nhà thờ không?” Cậu Reza hỏi.

Một câu chuyện có thật từ Ấn Độ và Canada.

Tahira gấp chiếc áo cuối cùng lại và cho vào va li. Cô bé đang xếp hành lý cho chuyến đi nghỉ hè với cậu mợ của mình ở Canada. Cô bé rất phấn khởi nhưng cũng có chút lo lắng. Canada ở rất xa nhà của cô bé ở Ấn Độ.

“Con có tất cả mọi thứ rồi chứ?” Mẹ hỏi.

“Con nghĩ vậy.” Tahira đóng va li của mình lại.

“Con sẽ có một khoảng thời gian tuyệt vời. Hãy nhớ trao cho cậu Reza và mợ Misu những cái ôm thật chặt từ mẹ nhé,” mẹ nói.

Khi Tahira xuống máy bay ở Canada, cô bé đã ôm chặt lấy cậu Reza và mợ Misu. “Đây là cái ôm từ mẹ con,” cô bé nói.

Họ đã dành vài ngày tiếp theo để khám phá thành phố và những nơi lân cận. Lần đầu tiên cô bé đã đến thăm công viên giải trí và được thấy thác Niagara. Điều đó thật vui!

Vào chiều thứ Bảy, Tahira giúp làm món gà makhani cho bữa tối. Sau khi ăn xong, cậu Reza hỏi cô bé một câu hỏi.

Một người đàn ông và gái bé đang ngồi trò chuyện tại bàn

“Cháu có muốn đi nhà thờ với cậu mợ vào ngày mai không?” cậu Reza hỏi. “Cậu và mợ đi một nhà thờ Ky Tô giáo. Ở đó, chúng ta học về Chúa Giê Su Ky Tô và phúc âm của Ngài.”

Tahira nói: “Dạ, được ạ.” Cha mẹ của Tahira tin vào một tôn giáo khác, nhưng Tahira đã đi học tại một trường nội trú Ky Tô giáo ở Ấn Độ. Nên việc đi đến một nhà thờ mới sẽ không khác biệt lắm.

Mọi người đang ngồi trên dãy ghế trong nhà thờ hát một bài thánh ca

Ngày hôm sau, Tahira mặc chiếc váy mà mợ đã đưa cho em. Khi họ đến giáo đường và bước vào bên trong, mọi người đang hát. Tahira dừng lại và nhìn chăm chú hết tất cả mọi người. Ở đó, có nhiều cha mẹ đang ngồi cùng con cái của họ. Mọi người trông rất hạnh phúc. Tiếng hát thật hay.

Cảm giác này giống như thiên thượng, Tahira nghĩ.

Tahira ngồi xuống một trong những băng ghế cùng với mợ Misu và cậu Reza. Tahira nhìn những khay bánh mì và nước được chuyền đi. Tahira lắng nghe những người nói chuyện chia sẻ về Chúa Giê Su Ky Tô. Và Tahira còn nghe thấy nhiều bài hát nữa. Bài hát cuối cùng là về các gia đình sống bên nhau mãi mãi. Tahira thích cảm giác mà lời của bài hát đó đã mang đến.

Sau lời cầu nguyện kết thúc, Tahira quay sang cậu Reza. “Cậu ơi, được ở bên nhau vĩnh viễn có nghĩa là gì ạ?”

Cậu Reza mỉm cười. “Mọi người ở đây tin rằng nếu chúng ta noi theo Chúa Giê Su Ky Tô, lập và tuân giữ lời hứa với Thượng Đế, thì một ngày nào đó, mọi người có thể sống với gia đình của mình trên thiên thượng—tất cả mọi người đều được ở bên nhau.”

Tahira cảm thấy ấm áp từ đầu đến chân. Tahira thích ý nghĩ được sống với gia đình mình mãi mãi.

Sau nhà thờ, Tahira vẫn còn nghĩ về phần âm nhạc tuyệt vời đó. Tahira muốn học hỏi thêm về Chúa Giê Su Ky Tô và các gia đình vĩnh cửu. Cuối cùng Tahira đã quyết định gặp những người truyền giáo. Nhiều tuần trôi qua, càng ngày Tahira càng biết rằng phúc âm là chân chính.

Tahira gọi điện thoại cho cha mẹ để nói cho họ biết về điều em đang học. Rồi Tahira hỏi cha mẹ một câu hỏi quan trọng. “Con có thể chịu phép báp têm được không ạ?” Cha mẹ em nói “được!”

Vào ngày báp têm của Tahira, cậu Reza và mợ Misu hát bài “Tôi Là Con Đức Chúa Cha.” Cậu Reza đã phiên dịch bài hát đó để họ có thể hát bằng tiếng Hindi. Tiếng Hindi là ngôn ngữ mà Tahira nói ở quê nhà Ấn Độ.

Trong khi hát, Tahira cảm thấy ấm áp trong lòng. Cảm giác đó giống như thiên thượng. Và Tahira biết rằng nhờ có Chúa Giê Su Ky Tô, nếu em giữ lời hứa với Cha Thiên Thượng, em có thể sống với hai Ngài một lần nữa vào một ngày nào đó.

Trang PDF

Hình ảnh minh họa do Ekata Mandal thực hiện