2025
Không Quá Hoàn Hảo
Tháng Bảy năm 2025


Không Quá Hoàn Hảo

Ngày hoàn hảo của Adeline đã chính thức kết thúc!

Một câu chuyện có thật từ Pháp.

Bé gái đang suy nghĩ về những lựa chọn đúng đắn và sai lầm của mình

Adeline hoàn thành việc gạch vào ô đánh dấu cuối cùng trên tờ giấy của mình. Bên cạnh đó, em ấy viết: Dâng lời cầu nguyện vào buổi sáng và buổi tối.

“Đây là gì vậy?” Maman (mẹ) hỏi.

“Con đang lập một danh sách cho ngày mai,” Adeline nói. “Con sẽ có một ngày hoàn hảo!”

Maman nhướng mày. “Thật sao?”

Adeline gật đầu. “Trong Hội Thiếu Nhi, chúng con học về việc được trở nên toàn thiện trong Đấng Ky Tô. Con sẽ ngoan hơn nữa để con có thể có những ngày hoàn hảo.”

Maman nói “Mẹ rất vui vì con muốn đưa ra lựa chọn đúng đắn. Nhưng con biết đấy, chỉ có một người duy nhất trên thế gian này là hoàn hảo thôi—đó là Chúa Giê Su Ky Tô.”

Adeline thở dài. “Con hiểu mà. Nhưng con thực sự muốn thử! Con nghĩ con có thể làm được điều này.”

Vào buổi sáng hôm sau, Adeline đã sẵn sàng. Em ấy xếp gọn giường ngủ của mình và dâng lời cầu nguyện buổi sáng.

Vào bữa sáng, em ấy giúp đút cho em gái của mình là Sylvia ăn. Khi Sylvia làm đổ đào ra khắp ghế, Adeline hít một hơi thật sâu. Em đếm đến bốn và rồi giúp dọn dẹp.

Ở trường, Adeline tìm kiếm những người cần giúp đỡ. Lucas bị bong gân mắt cá chân, vì vậy Adeline giúp mang khay thức ăn trưa cho Lucas.

Trong lúc tan học, Adeline mỉm cười thật tươi với người phụ nữ giữ cửa cổng trường. Người phụ nữ này thường trông gắt gỏng. Nhưng hôm nay cô ấy đã cười đáp lại!

Sau giờ học, Adeline đưa cho Sylvia chơi con thú nhồi bông yêu thích của mình. Và trước khi đi ngủ, Adeline dâng lên một lời cầu nguyện. Adeline kiểm tra các mục trong danh sách của mình và rúc vào chăn. Adeline cảm thấy rất tự hào và cũng rất mệt. Adeline đã sẵn sàng cho một ngày hoàn hảo khác vào ngày mai!

Khi Adeline thức dậy vào ngày hôm sau, tất cả các con búp bê của cô bé nằm lăn lốc khắp sàn nhà. Sylvia đang cầm một con búp bê và đang ngậm nó. Chắc hẳn em ấy đã lôi hết mấy con búp bê ra ngoài!

“Sylvia!” Adeline hét lên. “Chị đã bảo em không được chạm vào búp bê của chị cơ mà!” Adeline giật lấy con búp bê mà Sylvia đang cầm. Sylvia òa khóc và bỏ chạy.

Adeline liếc nhìn danh sách của mình trên cửa. Lòng em ấy nặng trĩu.

Maman bước vào ngay khi Adeline cảm thấy nước mắt đang lăn dài trên má.

Mẹ đang vỗ về an ủi con gái mình

“Có chuyện gì vậy con?” Maman (mẹ) hỏi.

“Con quên dâng lời cầu nguyện. Con không dọn giường.” Giọng Adeline run run. “Và con đã tức giận với Sylvia. Ngày hoàn hảo của con chính thức kết thúc rồi!”

Maman ôm lấy Adeline. “Rất khó để lúc nào cũng hoàn hảo. Thật ra, điều đó là không thể.”

Adeline cau mày. “Nhưng rồi làm thế nào con mới có thể được toàn thiện trong Đấng Ky Tô?”

“Đó chính là vấn đề! Chúng ta không thể trở nên hoàn hảo nếu không có Chúa Giê Su Ky Tô”, Maman nói. “Ngài đã phó mạng sống của Ngài cho chúng ta vì Cha Thiên Thượng biết chúng ta sẽ phạm lỗi lầm và sẽ cần được giúp đỡ. Chúa Giê Su lấy những nỗ lực không hoàn hảo của chúng ta và làm cho chúng tốt hơn.”

Adeline ngẫm nghĩ về điều đó. “Vậy con không thể có được ngày hoàn hảo mỗi ngày sao?” Adeline hỏi.

Maman lắc đầu. “Không. Con sẽ có những ngày khó khăn. Nhưng con cũng sẽ có những ngày tốt lành nữa.” Maman vén tóc của Adeline ra sau vành tai. “Việc con cố gắng hết sức mới là điều quan trọng. Ngay cả khi một ngày bắt đầu với một lựa chọn sai lầm, thì chúng ta luôn có thể dâng lên một lời cầu nguyện để hối cải và cố gắng lại. Với sự giúp đỡ của Chúa Giê Su Ky Tô, thì việc cố gắng hết sức của con là đủ rồi.”

Adeline cảm thấy ấm áp trong lòng.

“Bây giờ, đối với danh sách của con.” Maman chỉ vào danh sách. “Chúng ta chỉ cần tập trung vào một điều thì sao?”

Bé gái đang quỳ gối cầu nguyện

Adeline nhìn vào danh sách của mình. Adeline xé bỏ một phần của tờ giấy và dán phần còn lại lên cửa. Trên đó vẫn còn một mục ghi: Dâng lời cầu nguyện vào buổi sáng và buổi tối.

Adeline mỉm cười. “Một ngày của mình có thể không bắt đầu hoàn hảo, nhưng bây giờ mình vẫn có thể dâng một lời cầu nguyện. Và với sự giúp đỡ của Chúa Giê Su Ky Tô, thế là đủ rồi!”

Trang PDF

Hình ảnh do Giovanni Abeille minh họa