Một Nhà Thờ Mới cho Jamesi
Ở đây, Jamesi cảm thấy khác biệt so với ở nhà thờ khác mà gia đình cậu đã đi.
Một câu chuyện có thật từ Fiji.
Jamesi bước đến khu chuồng heo của gia đình. “Đây này, heo ơi.” Jamesi ném cho chúng một ít thức ăn, và đàn heo khịt mũi thích thú.
Rồi Jamesi mang những chai nước sạch đến chỗ vòi nước bên ngoài. Nước lạnh được hứng vào trong chai khi Jamesi vặn vòi nước. Cho heo ăn và lấy nước cho gia đình là cách mà Jamesi phụ giúp mỗi ngày.
“Jamesi!” Mẹ gọi. “Sẵn sàng đi nhà thờ chưa con?”
Jamesi tắt vòi nước và mang cái chai nước nặng trĩu cuối cùng vào nhà. “Giờ con xong rồi đây!”
Mỗi Chủ Nhật, gia đình của Jamesi đi đến một nhà thờ Ky Tô giáo trong thị trấn của họ. Jamesi thích học hỏi về Chúa Giê Su Ky Tô.
Chẳng mấy chốc, Jamesi và hai cô em gái, Unaisi và Marama, đi bộ với những người còn lại trong gia đình đến nhà thờ. Một vài con gà hoang đang cục tác trên đường.
Nhưng khi đến nơi thì họ thấy nhà thờ đã đóng cửa. “Cha quên rằng nhà thờ đóng cửa trong tuần này và tuần tới vì vị mục sư đang đi vắng”, cha nói.
Jamesi hỏi: “Có nhà thờ nào khác mà chúng ta có thể tham dự không ạ?” Jamesi sẽ rất buồn nếu không đi nhà thờ tuần này.
Cha suy nghĩ một lúc. Cha nói: “Có chứ. Cha nghĩ cha biết có một nhà thờ khác.”
Jamesi và gia đình theo cha trở về nhà của họ. Cả nhà leo lên chiếc thuyền gỗ nhỏ của gia đình được neo ở mép sông. Cha ngồi ở phía sau để chạy động cơ.
Chiếc thuyền nổ máy chạy rầm rầm xuôi theo dòng sông. Jamesi đưa mắt tìm kiếm những chú chim ẩn mình trong những tán cây cao xanh rờn. Sau khoảng 15 phút, họ thấy một nhà thờ nhỏ. Nó có một tấm biển ghi là: “Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô.”
Cha nói: “Đây là nhà thờ mà cha đang nghĩ đến.” Cha lái thuyền cập vào bờ, và mọi người bước ra khỏi thuyền. Họ có thể nghe thấy tiếng nhạc phát ra từ giáo đường.
Vào trong nhà thờ, Jamesi ngồi xuống cạnh cha mẹ và anh chị em của mình. Cả nhà đã lắng nghe những người nói chuyện chia sẻ và các bài hát. Jamesi cảm thấy ấm áp, hạnh phúc trong lòng.
Khi buổi họp kết thúc, một người phụ nữ tử tế đến bắt chuyện với họ. Cô nói: “Chúng tôi có một lớp học đặc biệt dành cho trẻ em. Lớp học đó được gọi là Hội Thiếu Nhi. Các em có muốn đến lớp đó không?”
Jamesi nhìn hai em gái của mình. Jamesi cảm thấy hơi hồi hộp khi đến một lớp học mà cậu không quen ai cả! Ít ra thì cũng có các em gái của cậu theo cùng. Có lẽ lớp học sẽ rất vui.
“Dạ, có ạ,” Jamesi nói.
“Chúng ta đi thôi!” Marama trông rất phấn khởi.
Jamesi và hai em gái đi theo người phụ nữ đó đến lớp học. Có rất nhiều trẻ em ngồi trên những chiếc ghế nhỏ, nói chuyện và cười đùa. Khi Jamesi ngồi xuống, họ mỉm cười với cậu. Mọi người rất tử tế!
Họ hát các bài hát, và những bạn khác giúp Jamesi và hai em gái của cậu học lời bài hát. Sau đó, họ có một bài học về Chúa Giê Su Ky Tô. Ở đây, Jamesi cảm thấy khác biệt so với ở nhà thờ khác mà gia đình cậu đã đi. Đó là một sự khác biệt tuyệt vời.
Khi nhà thờ kết thúc, gia đình của Jamesi lên thuyền để về nhà. Jamesi nhìn vào tấm biển bên ngoài nhà thờ một lần nữa. Trên đó có tên của Chúa Giê Su Ky Tô. Vì vậy, đó phải là Giáo Hội của Chúa Giê Su Ky Tô! Jamesi muốn noi theo Chúa Giê Su.
“Chúng ta có thể trở lại đây vào tuần tới không ạ?” Jamesi hỏi.
Mẹ và cha mỉm cười. Mẹ nói: “Cha mẹ cũng đang nghĩ như thế.”
“Ôi tuyệt quá!” Unaisi reo lên.
Jamesi cười toe toét. Cậu ấy biết họ đã tìm thấy một điều gì đó đặc biệt. Và cậu ấy nóng lòng muốn tìm hiểu thêm.
Hình ảnh minh họa do Bethany Stancliffe thực hiện