2025
Trại Ngày Mưa
Tháng Mười Hai năm 2024


“Trại Ngày Mưa,” Bạn Hữu, tháng Một năm 2025, trang 16–17.

Trại Ngày Mưa

Tại sao Cha Thiên Thượng đã không đáp ứng những lời cầu nguyện của em ấy?

Một câu chuyện có thật từ Hoa Kỳ.

“Trận đấu của con sẽ diễn ra vào ngày mai phải không mẹ?” Lucy hỏi trong lúc Mẹ đang đắp chăn cho cô bé.

Mẹ gật đầu. “Đúng vậy! Tối mai lúc 6h00.”

Lucy nóng lòng chờ đợi. Cô bé đã mong chờ trận đấu bóng mềm đầu tiên của đội mình trong nhiều tuần rồi. Và năm nay trang phục thi đấu của đội là màu hồng! Cô bé háo hức đến nỗi khó mà ngủ được.

Nhưng sáng hôm sau, Lucy nhìn ra cửa sổ và cau mày. Các đám mây xám xịt, khó chịu đang lơ lửng trên bầu trời, và những vũng nước đọng ở khắp mọi nơi. Trời đã mưa suốt đêm qua.

Em quỳ xuống dâng lên lời cầu nguyện buổi sáng. “Kính Thưa Cha Thiên Thượng của con, xin Cha hãy giúp thời tiết thuận lợi cho trận đấu bóng mềm của con tối nay.”

Cả ngày ở trường, Lucy suy nghĩ về trận đấu. Cô bé hình dung mình mặc chiếc áo thi đấu màu hồng mới, đang vươn tay lên để thực hiện một cú bắt bóng chiến thắng. Nhưng bên ngoài, trời vẫn mưa và ẩm ướt.

Lucy dâng vội một lời cầu nguyện trong tâm trí. Kính Thưa Thưa Cha Thiên Thượng, xin hãy giúp mặt trời sớm ló dạng để chúng con có thể thi đấu vào tối nay.

Khi chuông trường reo lên, Lucy chộp lấy chiếc ba lô và ù chạy ra ngoài. Cô bé có thể thấy mặt trời bắt đầu ló dạng từ sau những đám mây!

Nhưng khi mẹ đến đón, cô bé lại nhận một tin buồn. “Trận đấu tối nay bị hủy rồi con yêu,” mẹ nói. “Mẹ rất tiếc.”

Lucy nhìn lên bầu trời. “Mặt trời đang ló dạng mà. Có lẽ mưa sẽ sớm tạnh.”

“Mẹ biết mà,” mẹ bảo. “Nhưng sân thi đấu bóng mềm bị ngập nước con à. Nên, ngay cả khi trời ngừng mưa, thì sân vẫn quá ướt và lầy lội để thi đấu. Ban tổ chức sẽ sắp xếp lại trận đấu vào một thời điểm khác.”

Những giọt nước mắt nóng hổi tuôn tràn từ đôi mắt của Lucy. Cô bé đã rất thất vọng! Em ấy thật sự, thật sự rất muốn thi đấu vào tối nay. Tại sao Cha Thiên Thượng đã không đáp ứng những lời cầu nguyện của em ấy?

Bé gái nhìn những đám mây xám và mưa phía ngoài cửa sổ

Ở nhà, lòng Lucy cũng cảm thấy xám xịt và khó chịu như những đám mây mưa ngoài kia. Cô bé không cảm thấy muốn đọc cuốn sách ưa thích của mình nữa. Và mặc dù Mẹ đã làm món mì ống ưa thích của em cho bữa ăn tối, nhưng em cũng cảm thấy không ngon miệng.

Sau bữa tối, em gái út, bé Ellie, bò lên đùi của Lucy. “Chị chơi với em nha?” cô bé hỏi.

Lucy thở dài. “Được thôi,” cô bé nói. Rồi em ấy nảy ra một ý tưởng. “Chúng ta cần làm một điều gì đó thú vị.”

Cô bé lấy một cây chổi và buộc một chiếc khăn quàng cổ vào cán chổi để làm một lá cờ. Rồi Lucy rủ tất cả các em gái của mình lại. Cô bé giơ lá cờ lên và nói: “Chào mừng đến với Trại Ngày Mưa! Đó là nơi các em tìm đến để vui chơi trong lúc mình không thể chơi ngoài trời.”

Các em gái của Lucy reo hò cổ vũ.

Lucy nói, “Trước hết, chúng ta sẽ hát bài ca về trại của mình.”

Các bé gái cười khúc khích khi họ sáng tạo ra một bài hát ngớ ngẩn và những từ để đi kèm với nó. Rồi họ đi vòng quanh phòng với lá cờ trại trên tay, hát to hết mức có thể.

“Bây giờ chúng ta cần phải dựng lều của mình!” Lucy giúp các em gái của mình thu thập chăn và gối để làm một pháo đài. Công trình đó đã bị sập một vài lần. Nhưng khi họ đã sửa xong, tất cả túm tụm bên trong pháo đài để chơi trò chơi.

Các em gái ngồi trong một pháo đài làm bằng chăn và gối

Chẳng bao lâu, đã đến giờ đi ngủ. “Em ước gì ngày mai trời sẽ mưa nữa.” Liza, em gái của Lucy nói. “Em muốn chơi Trại Ngày Mưa thêm lần nữa!”

“Cảm ơn con đã chơi với các em gái của mình,” Mẹ vừa nói vừa ôm chúc Lucy ngủ ngon. “Con đã tạo ra ánh nắng của riêng mình trong một ngày mây đen xám xịt. Mẹ rất hãnh diện về con.”

Lucy cảm thấy hạnh phúc khi trèo lên giường. Những lời cầu nguyện của em đã không được đáp ứng theo cách mà em muốn. Nhưng Cha Thiên Thượng vẫn giúp em tìm ra một điều gì đó thú vị để làm với gia đình—và điều đó cũng thú vị như khoác lên mình chiếc áo thi đấu màu hồng trong trận đấu bóng mềm đầu tiên của em vậy.

Câu chuyện, dạng PDF

Hình ảnh do Apryl Stott minh họa