Đại Hội Các Nhà Giáo Dục Tôn Giáo CES
Những Môn Đồ Trọn Đời của Chúa Giê Su Ky Tô


34:34

Những Môn Đồ Trọn Đời của Chúa Giê Su Ky Tô

Buổi Họp Đặc Biệt Devotional của Đại Hội Các Nhà Giáo Dục Tôn Giáo, ngày 12 tháng Sáu năm 2005

Giới thiệu: Giáo Hội Chú Trọng Việc Phát Triển Vai Trò Môn Đồ Trọn Đời

Tôi vô cùng biết ơn để có mặt cùng các anh chị em. Tôi xin cảm ơn Gaye (Strathearn) vì lời cầu nguyện mở đầu đầy cảm xúc; cảm ơn Chị Ellen Amatangelo, người luôn mang đến những giai điệu piano tuyệt đẹp; và Anh Kevin Oviatt vì đã hỗ trợ chúng tôi trong phần âm nhạc cùng dàn hợp xướng tuyệt vời này. Tôi cảm ơn sự tham gia của tất cả các anh chị em.

Tôi nghe nói buổi họp này đang được phiên dịch sang nhiều ngôn ngữ, nên tôi không thể không chia sẻ một câu chuyện vui, mà nếu cần thì có thể bỏ qua khi phát lại, vì nó khá khó để dịch. Cách đây vài năm, tôi đến Tempe, Arizona, tham dự một đại hội tiểu giáo khu. Buổi họp khi đó được dịch sang tiếng Tây Ban Nha, do một thông dịch viên ngồi ở phòng khác, chắc là đang dùng tai nghe. Anh ấy đã để lại cho tôi một mảnh giấy trên bục nói chuyện. Khi bước lên bục, tôi nhìn thấy mảnh giấy ghi: “ Xin hãy nói chậm. Anh đang được phiên dịch.” [Cười] Nhưng lời nhắn đó dường như không có hiệu quả với tôi. Vậy nên tối nay, anh chị em hãy chịu khó lắng nghe tôi nhé.

Xin cho phép tôi bắt đầu bằng cách bày tỏ lòng biết ơn của Đệ Nhất Chủ Tịch Đoàn và Nhóm Túc Số Mười Hai Vị Sứ Đồ—và thật ra là của toàn thể Giáo Hội—về công việc mà anh chị em đang thực hiện với các học viên của chúng ta trên khắp thế giới. Anh chị em đang ở tuyến đầu trong việc xây dựng và bảo vệ nền tảng của Giáo Hội này, vương quốc của Thượng Đế trên thế gian, cho tương lai. Xin cảm ơn anh chị em vì lòng tận hiến. Tôi tin chắc rằng những nỗ lực của anh chị em đang tạo nên một sự khác biệt đáng kể vì điều thiện lành.

Giới lãnh đạo của Giáo Hội đã luôn chú trọng tầm quan trọng của việc phát triển vai trò môn đồ trọn đời của Chúa Giê Su Ky Tô. Và chúng tôi chú trọng điều này, ví dụ như trong cách chúng tôi huấn luyện những người lãnh đạo truyền giáo và các lãnh đạo địa phương của các thiếu niên và thiếu nữ của chúng ta trên toàn Giáo Hội. Chúng tôi chú trọng điều này qua những chủ đề chúng tôi đề nghị các vị Thẩm Quyền Trung Ương, và cả với các Vị Lãnh Đạo Trung Ương trình bày khi họ đi khắp nơi phục sự, .

Hiển nhiên, việc phát triển những môn đồ trọn đời của Đấng Cứu Rỗi cũng là trọng tâm của chúng ta trong công tác giáo dục của Giáo Hội. Trong tài liệu của CES mang tên “Strengthening Religious Education,” chúng ta được dạy rằng:

“Mục đích của giáo dục tôn giáo là giảng dạy phúc âm đã được phục hồi của Chúa Giê Su Ky Tô dựa trên thánh thư và các vị tiên tri hiện đại, theo cách giúp các học viên của chúng ta:

  1. Phát triển đức tin nơi Cha Thiên Thượng và có chứng ngôn về Ngài cũng như ‘kế hoạch vĩ đại’ của Ngài, …

  2. Trở thành môn đồ trọn đời của Chúa Giê Su Ky Tô, là những người lập và tuân giữ các giao ước, … [và]

  3. Củng cố khả năng tìm kiếm câu trả lời, giải quyết những nghi ngờ, đáp ứng bằng đức tin, và đưa ra lý do cho niềm hy vọng trong lòng họ, bất kể họ đang đối mặt với thử thách nào.”1

Tương tự, Mục Tiêu của Khóa Học Phúc Âm Dành Cho Giới Trẻ và Khóa Học Phúc Âm Nâng Cao nêu rõ rằng: “Mục đích của chúng tôi là nhằm giúp giới trẻ và những người thành niên trẻ tuổi gia tăng sự cải đạo theo Chúa Giê Su Ky Tô và phúc âm phục hồi của Ngài, hội đủ điều kiện để nhận được các phước lành của đền thờ, cũng như chuẩn bị cho bản thân họ, gia đình họ và những người khác nhận được cuộc sống vĩnh cửu với Cha Thiên Thượng.”

Vai trò môn đồ trọn đời là một khía cạnh thiết yếu trong giáo lý của Đấng Ky Tô. Giáo lý của Đấng Ky Tô bày tỏ cách chúng ta đến cùng Ngài và nhận lãnh ân tứ của ân điển chuộc tội của Ngài. Chúng ta sử dụng quyền tự quyết của mình để có đức tin nơi Ngài, hối cải, chịu phép báp têm và tiếp nhận Đức Thánh Linh. Nhưng để Sự Chuộc Tội của Đấng Ky Tô có thể phát huy trọn vẹn tác dụng biến đổi nơi chúng ta, đòi hỏi chúng ta phải tiếp tục bước đi trên con đường giao ước—con đường của vai trò môn đồ—cho đến cuối cuộc sống trần thế của mình. Theo lời của Nê Phi, “Và tôi lại nghe tiếng nói của Đức Chúa Cha, rằng: Phải, lời nói của Con Yêu Dấu của ta đúng và trung thực. Kẻ nào kiên trì đến cùng thì sẽ được cứu. Và này, hỡi đồng bào yêu dấu của tôi, do đó mà tôi biết được rằng, nếu loài người không kiên trì đến cùng, bằng cách noi gương Vị Nam Tử của Thượng Đế hằng sống, thì kẻ đó không thể được cứu.”2

Chủ Tịch Nelson đã dạy: “Các môn đồ chân chính của Chúa Giê Su Ky Tô sẵn lòng đứng lên, mạnh dạn lên tiếng và khác biệt với mọi người trên thế gian. Họ đều quả cảm, tận tâm và can đảm.”3 Làm thế nào để sống một cuộc đời môn đồ như thế? Điều đó có ý nghĩa gì đối với chúng ta với tư cách là những nhà giáo dục tôn giáo? Và làm thế nào chúng ta có thể giảng dạy hiệu quả hơn để thanh thiếu niên và những người thành niên trẻ tuổi của chúng ta trở thành những môn đồ trọn đời của Chúa Giê Su Ky Tô?

Tối nay, tôi xin bắt đầu bằng việc suy xét xem cách sử dụng quyền tự quyết cá nhân để hiểu rõ hơn về sự cải đạo và dẫn đến việc làm môn đồ trọn đời. Tiếp đến, xin mời chúng ta cùng suy xét xem làm thế nào để những ý tưởng này tác động đến cách chúng ta giảng dạy với tư cách là những người giảng dạy tôn giáo, tập trung vào cách mà chính Đấng Cứu Rỗi đã dạy các môn đồ của Ngài. Sau đó, tôi sẽ kết luận bằng một vài nhận xét về cách mà việc cung ứng cho học viên thêm nhiều cơ hội để chịu trách nhiệm đối với việc học của mình cũng sẽ giúp các em hưởng ứng lời khẩn nài của Chủ Tịch Nelson về việc tự chủ trong chứng ngôn của mình.

Vai Trò của Quyền Tự Quyết trong Việc Làm Môn Đồ

Trước tiên, hãy nói về vai trò của quyền tự quyết trong việc làm môn đồ. Một trong những ân tứ quan trọng nhất Thượng Đế đã ban cho con cái của Ngài chính là quyền tự quyết về mặt đạo đức. Quyền năng và đặc ân này—cùng với trách nhiệm—để được tự hành động cho chính mình là điều thiết yếu để chúng ta nhận ra đầy đủ tiềm năng của mình với tư cách là con cái của Thượng Đế. Điều này là trọng tâm trong sự tiến triển của chúng ta trên con đường giao ước. Kế hoạch của Thượng Đế, như anh chị em đã biết, không phải là làm mọi việc thay cho chúng ta mà là cung ứng một khuôn khổ để chúng ta có thể tự đưa ra lựa chọn và phát triển cá nhân. Quyền tự quyết là yếu tố then chốt cho sự tiến triển của chúng ta với tư cách là các linh hồn trong quá khứ và cũng là yếu tố then chốt cho những gì chúng ta có thể trở thành theo kế hoạch hạnh phúc của Thượng Đế, trong thời hiện tại và cả thời vĩnh cửu.

Kẻ nghịch thù biết điều này và luôn tìm cơ hội để tước đi quyền tự quyết của chúng ta. Chúng ta đọc trong Môi Se:

“Vậy nên, vì Sa Tan phản nghịch chống lại ta, và tìm cách hủy diệt quyền tự quyết của loài người, là quyền được ta, Đức Chúa Trời, ban cho, và cũng muốn ta ban cho nó quyền năng của ta; nên bởi quyền năng của Con Độc Sinh của ta, ta khiến nó phải bị ném xuống;

“Và nó trở thành Sa Tan, phải, tức là quỷ dữ, cha đẻ của mọi lời dối trá, để lừa gạt và làm mù quáng con người, và dẫn dắt họ vào cảnh tù đày theo ý muốn của nó, đó là tất cả những người không muốn nghe theo tiếng nói của ta.”4

Cuộc Chiến trên Thiên Thượng phần lớn có thể được nhìn nhận như một cuộc chiến để bảo vệ quyền tự quyết của loài người. Và cuộc chiến đó vẫn đang tiếp diễn trong cuộc sống hữu diệt này. Sa Tan tấn công quyền tự quyết ít nhất trên hai phương diện. Một mặt, nó tác động đến các học thuyết và phong trào chính trị làm suy giảm tinh thần trách nhiệm cá nhân hoặc sử dụng vũ lực để tước đi cơ hội lựa chọn. Ví dụ, khi Chúa tuyên phán rằng lý do chính khiến Ngài thiết lập và duy trì Hiến Pháp Hoa Kỳ là “vì quyền lợi và sự bảo vệ mọi loài xác thịt … Để mọi người có thể hành động theo giáo lý và nguyên tắc … theo đúng tiêu chuẩn đạo đức mà ta đã ban cho họ, để mọi người có thể chịu trách nhiệm về tội lỗi của mình vào ngày phán xét”5 Sau đó Ngài trích dẫn một ví dụ đặc biệt nghiêm trọng về việc xâm phạm quyền tự quyết, với lời phán rằng: “Vậy nên, việc bất cứ một người nào phải làm nô lệ cho một người khác là điều không đúng.”6 Kế hoạch của Lu Xi Phe từ trước đến nay luôn là một hình thức nô lệ nào đó.

Mục tiêu khác trong cuộc tấn công của kẻ nghịch thù chống lại quyền tự quyết có ý nghĩa quan trọng đối với chúng ta với tư cách là những giảng viên. Như câu thánh thư vừa trích dẫn, Sa Tan là “cha đẻ của mọi lời dối trá, để lừa gạt và làm mù quáng con người.”7 Quyền tự quyết trở nên vô nghĩa nếu chúng ta không biết điều gì là đúng và điều gì là sai, và do đó không thể đưa ra những sự lựa chọn thông minh và sáng suốt. Thuốc giải độc cho sự dối trá là lẽ thật. Như Đấng Cứu Rỗi đã phán,: “Nếu các ngươi hằng ở trong đạo ta, thì thật là môn đồ ta; Các ngươi sẽ biết lẽ thật, và lẽ thật sẽ buông tha các ngươi.”8 Tôi nghĩ Ngài muốn nói rằng chúng ta được giải thoát khỏi sự trói buộc của tội lỗi và sai lầm, đồng thời cũng được tự do để thực hiện quyền tự quyết của mình với sự hiểu biết—tự do và có khả năng đưa ra những lựa chọn khôn ngoan. Và đó chính là vai trò của chúng ta với tư cách là những người giảng dạy lời của Thượng Đế. Sa Tan chỉ có quyền lực trong phạm vi mà người ta không chịu “lắng nghe tiếng nói [của Chúa].” Thượng Đế đã gửi Con Ngài đến để làm “đường đi, lẽ thật, và sự sống”.9 Ngài ban cho chúng ta các vị tiên tri để chỉ dạy và hướng dẫn chúng ta đến với lẽ thật. Ngài đã ban ân tứ Đức Thánh Linh để xác nhận lẽ thật ấy, và vai trò của chúng ta là giúp các học viên lắng nghe và chọn chấp nhận lẽ thật.

Nhưng quyền tự quyết trong bối cảnh giáo dục tôn giáo đòi hỏi một bước tiến xa hơn ngoài việc truyền đạt các lẽ thật phúc âm. Việc giảng dạy theo cách mời gọi học viên thực hiện quyền tự quyết trong quá trình học là điều rất quan trọng. Chúng ta mong muốn giúp đỡ các em trở thành những người tham gia tích cực vào tiến trình học tập và có trách nhiệm đối với việc học của mình. Việc khơi dậy quyền tự quyết của học viên, nhằm giúp các em tự chủ trong việc học tập, có ý nghĩa quan trọng đối với sự phát triển niềm tin và chứng ngôn lâu dài. Chính qua việc làm như vậy, mà họ có thể trở thành những môn đồ tích cực và trung tín trọn đời của Chúa Giê Su Ky Tô. Tôi sẽ nói thêm về điều này sau, nhưng trước hết hãy để tôi thêm vào một nhận xét liên quan đến các giao ước.

Việc đưa ra lựa chọn cho chính mình, là một trong những nguyên nhân khiến Chủ Tịch Nelson tập trung vào các giao ước. Khi chúng ta lựa chọn lập và tuân giữ các giao ước, thì chúng ta đang đưa ra những lựa chọn mang tính cá nhân đặc biệt để noi theo Đấng Cứu Rỗi của mình. Chủ Tịch Nelson giải thích:

“Trong cuộc sống này, chúng ta có quyền chọn lựa luật pháp nào chúng ta sẵn lòng tuân theo—luật pháp của vương quốc thượng thiên, hay trung thiên, hay hạ thiên—và do đó, vương quốc vinh quang nào mà chúng ta sẽ sống vĩnh viễn trong đó. Mỗi lựa chọn ngay chính mà các em đưa ra trên trần thế sẽ mang lại rất nhiều lợi ích bây giờ. Nhưng những lựa chọn ngay chính trên trần thế sẽ mang lại những lợi ích còn phi thường hơn nữa trong cuộc sống vĩnh cửu. Nếu các em chọn lập các giao ước với Thượng Đế và trung thành với các giao ước này, thì các em sẽ có lời hứa “được nhận thêm nhiều vinh quang [lên đầu các em] mãi mãi và đời đời.”10

Vậy nên, việc chịu trách nhiệm về những lựa chọn của mình, sẽ làm cho niềm tin cá nhân trở nên vững chắc hơn. Nếu không tự mình hành động, chúng ta có thể không nhận ra rằng đức tin mình chưa đủ sâu để đối mặt với những thắc mắc và thử thách trong cuộc sống, cũng như để trở thành môn đồ trọn đời của Chúa Giê Su. Trong chính lời của Chúa có phán:

“Vì những ai khôn ngoan và đã nhận được lẽ thật, và đã chọn Đức Thánh Linh làm Đấng hướng dẫn của mình, và không bị lừa gạt—thật vậy, ta nói cho các ngươi hay, những người ấy sẽ không bị đốn đi và ném vào lửa, nhưng sẽ đương nổi ngày ấy.”11

Giảng Dạy theo Cách của Đấng Cứu Rỗi

Giờ đây, vai trò nền tảng của quyền tự quyết trong sự phát triển cá nhân của chúng ta cũng có những sự ảnh hưởng đến phương pháp giảng dạy của chúng ta với tư cách là những nhà giáo dục tôn giáo. Chúng tôi đề nghị những người lãnh đạo truyền giáo ghi nhớ điều này khi họ trao cho những người truyền giáo cơ hội để lãnh đạo và hướng dẫn công việc truyền giáo. Chúng tôi đề nghị các lãnh đạo giới trẻ tạo điều kiện để giới trẻ cùng “mang ách” của trách nhiệm lãnh đạo với những người cố vấn thành niên của họ. Và chúng tôi đề nghị các anh chị em, những nhà giáo dục tôn giáo, hãy giảng dạy trong cách thức để học viên được mời gọi tham gia và làm chủ việc học của chính mình. Trong mọi tình huống, sự phát triển thật sự diễn ra hiệu quả nhất ra khi thanh thiếu niên được tạo cơ hội để hành động chứ không chỉ bị tác động.

Tôi rất vui khi hồi tưởng về thời gian làm giảng viên khóa học phúc âm dành cho giới trẻ vào sáng sớm. Tôi đã học được qua kinh nghiệm rằng, đây là một sự kêu gọi mà ai cũng nên khao khát. Hai trong số những năm đảm nhiệm vai trò giảng viên khóa học phúc âm dành cho giới trẻ diễn ra trong thời gian tôi còn là sinh viên trường luật. Với mong muốn các học viên của mình có cơ hội được chứng kiến lòng quả cảm sống theo đức tin trông như thế nào, tôi đã mời một bạn học cùng lớp, không phải là tín hữu của Giáo Hội nhưng là một người có đức tin, đến chia sẻ với lớp học phúc âm dành cho giới trẻ vào một buổi sáng. Người bạn Richard của tôi bị vấn đề nghiêm trọng về thị lực và phải trải qua những đợt điều trị định kỳ đầy đau đớn, trong đó có cả việc phải lấy nhãn cầu ra khỏi hốc mắt để thực hiện các thủ thuật y tế. Trường luật đòi hỏi phải đọc rất nhiều, nhưng anh ấy lại không nhìn đủ rõ để có thể đọc được. Vì vậy, anh ấy đã thuê một sinh viên chưa tốt nghiệp đọc bài cho mình mỗi ngày ngoài giờ học. Dù phải đối mặt với những thử thách nặng nề như vậy, anh ấy vẫn luôn hiền hòa và được các bạn cùng lớp quý mến. Tất cả chúng tôi đều được truyền cảm hứng từ tấm gương của anh ấy.

Richard đã kể câu chuyện của mình trong lớp học phúc âm dành cho giới trẻ của tôi, bao gồm niềm tin của anh nơi Thượng Đế và cách anh cảm nhận được rằng Ngài đã đáp lời cầu nguyện của anh. Và các học viên của tôi có cơ hội tiếp cận, lắng nghe những chia sẻ thật gần gũi và đặt câu hỏi với anh ấy. Điều này giúp các em nhận thấy rõ hơn về sức mạnh thực sự của đức tin, và cách mà đức tin có thể làm thay đổi cuộc sống của chính các em. Đồng thời, trải nghiệm đó đã giúp Richard nhận ra các học viên quý giá của khóa học phúc âm dành cho giới trẻ của tôi thật sự rất tử tế. (Một điều khiến anh ấy ấn tượng là thấy các thanh thiếu niên tham dự lớp học lúc 6 giờ sáng.)

Bây giờ, hãy suy ngẫm về cách thức Đấng Cứu Rỗi đã giảng dạy. Chúa Giê Su không chỉ nói các môn đồ của Ngài phải làm gì, và Ngài cũng không làm hết mọi việc thay cho họ. Ngài dạy họ theo cách thức mà đòi hỏi họ phải suy ngẫm, tham gia, thảo luận, và áp dụng lời giảng dạy của Ngài. Chính vì vậy, khi Đấng Cứu Rỗi không còn hiện diện trực tiếp với các môn đồ của Ngài nữa, thì họ cũng đã được chuẩn bị kỹ hơn để tiếp nhận và được dẫn dắt dưới sự hướng dẫn của Đức Thánh Linh.12 Trong tài liệu Giảng Dạy theo Cách của Đấng Cứu Rỗi, chúng ta đọc rằng: “Quả là điều vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy Đấng Cứu Rỗi bước đi trên mặt nước. Nhưng điều đó không đủ đối với Phi E Rơ. Ông muốn [và cần] làm điều mà Đấng Cứu Rỗi đã làm, ở những nơi Ngài đã ở, và tự mình có được trải nghiệm tương tự.”13 Dĩ nhiên, điều đó đồng nghĩa với việc Phi E Rơ sẽ có lúc phạm sai lầm, nhưng Đấng Cứu Rỗi không ngừng trao cho Phi E Rơ—và cho tất cả chúng ta—cơ hội để hành động và được củng cố qua chính những nỗ lực, bao gồm cả thất bại của ông.14

Để tạo ra những trải nghiệm học tập ý nghĩa cho các môn đồ của Ngài, Đấng Cứu Rỗi đã tìm cách giúp họ chịu trách nhiệm cho việc học hỏi của chính mình. Hãy suy ngẫm về ba cách mà Đấng Cứu Rỗi đã thu hút các môn đồ của Ngài: (1) sử dụng chuyện ngụ ngôn, (2) đặt ra những câu hỏi soi dẫn, và (3) đưa ra những lời mời cá nhân.

Sử Dụng Những Câu Chuyện Ngụ Ngôn. Tôi xin chia sẻ đôi điều về từng cách. Đầu tiên, những câu chuyện ngụ ngôn. Hãy suy ngẫm về cách Chúa Giê Su sử dụng các câu chuyện ngụ ngôn. Thay vì đưa ra lời giải thích rõ ràng hay tuyên bố trực tiếp, Đấng Cứu Rỗi thường mời các tín đồ của Ngài suy ngẫm về ý nghĩa sâu xa hơn trong những điều Ngài đang giảng dạy. Điều này đòi hỏi nỗ lực từ phía họ. Tôi có thể nghĩ đến nhiều cách mà sự hiểu biết của tôi về sự vâng lời đã được củng cố nhờ vào việc nghiên cứu câu chuyện ngụ ngôn về Người Gieo Giống.15 Tôi hiểu rõ hơn về sự tha thứ khi nghiên cứu câu chuyện ngụ ngôn về người con trai hoang phí.16 Qua câu chuyện ngụ ngôn về người Sa Ma Ri nhân lành, lòng tôi càng thêm khao khát cảm nhận và bày tỏ lòng bác ái đối với các con cái của Thượng Đế.17

Tương tự, khi suy xét về trách nhiệm quản lý được đề cập trong chuyện ngụ ngôn về các ta lâng, tôi đã học được cách trở thành một môn đồ và là một người lãnh đạo tốt hơn.18 Một trong những điều tôi nhận ra khi suy ngẫm về câu chuyện ngụ ngôn này là hai người đầy tớ đầu tiên—người nhận năm ta lâng và người nhận hai ta lâng—đều nhận được lời khen ngợi và phần thưởng như nhau, dù số lượng ta lâng họ nhận ban đầu khác nhau, miễn là cả hai đều làm cho chúng sinh lợi. Đầu tiên, như anh chị em còn nhớ, người đầy tớ nhận năm ta lâng đã làm lợi thành mười, còn người nhận hai ta lâng thì sinh lợi được bốn. Nhưng cả hai người đầy tớ đã nhận được lời khen giống hệt nhau từ chủ của họ rằng: “Hỡi đầy tớ ngay lành trung tín kia, được lắm; ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ta sẽ lập ngươi coi sóc nhiều; hãy đến hưởng sự vui mừng của chúa ngươi.”19 Tôi hiểu điều này có nghĩa là, chúng ta không cần phải đạt được thành tựu ở cùng một mức độ hay tiến bộ theo cùng một lộ trình thì mới nhận được phước lành từ Chúa và cuối cùng là ân tứ sự sống đời đời. Chúng ta chỉ cần siêng năng tận dụng những ân tứ, khả năng và cơ hội mà mình đã được ban cho. Tôi tin rằng ngay cả người đầy tớ chỉ có một ta lâng, nếu người ấy siêng năng làm việc và phục vụ để sinh lời thêm một đồng ta lâng nữa, thay vì đem chôn giấu, thì cũng sẽ nhận được phần thưởng giống như hai người đầy tớ kia. Tôi thường dạy các lãnh đạo và những người khác rằng, chỉ cần họ làm hết sức trong khả năng của mình, thì Chúa sẽ làm vinh hiển và tưởng thưởng cho những nỗ lực của họ, và rồi đến đúng thời điểm thích hợp, họ sẽ nhận được đầy đủ các phước lành từ Ngài.

Đặt Những Câu Hỏi Soi Dẫn. Về việc đặt những câu hỏi soi dẫn, Đấng Cứu Rỗi cũng đã dạy dỗ theo cách ấy. Ví dụ, khi Ngài hỏi các môn đồ, “Còn các ngươi thì xưng ta là ai?” Ngài biết câu trả lời một cách rõ ràng và và sâu sắc hơn các môn đồ, nhưng Ngài đã để cho Phi E Rơ có cơ hội suy ngẫm và tự mình trả lời câu hỏi đó. Tôi tin rằng, việc bày tỏ thành lời đã làm chứng ngôn của Phi E Rơ sâu sắc hơn khi ông tuyên bố rằng “Chúa là Đấng thánh của Đức Chúa Trời.”20 Sau Sự Phục Sinh của Ngài, Đấng Cứu Rỗi đã hỏi Phi E Rơ những câu hỏi khác nhau trong ba lần riêng biệt: “Hỡi Si Môn, con Giô Na, ngươi yêu ta chăng?” Mỗi lần, Phi E Rơ đều thưa rằng: “Lạy Chúa, phải, Chúa biết rằng tôi yêu Chúa.” Và lần này, câu hỏi đã tạo cơ hội để Đấng Cứu Rỗi giảng dạy Phi E Rơ bằng cách đáp lại mỗi lần: “Hãy chăn chiên ta.”21

Đưa Ra Những Lời Mời. Cuối cùng, đưa ra những lời mời. Có những lần khác, Đấng Cứu Rỗi đã tự trả lời câu hỏi Ngài đặt ra, nhưng theo cách của một lời mời gọi. Khi nói chuyện với các môn đồ tại Tây bán cầu, Đấng Cứu Rỗi đã hỏi: “Các ngươi nên là những người như thế nào?” Và rồi Ngài đáp: “Quả thật, ta nói cho các người hay, các ngươi phải giống như ta vậy.”22 Chúng ta có thể suy ngẫm đến những lới mời quan trọng khác từ Đấng Cứu Rỗi. Hãy suy ngẫm, ví dụ, về lời mời quen thuộc của Ngài: “Hãy đến mà theo Ta.” Và đôi khi, những lời mời gọi của Ngài đi kèm với những lời hứa—và luôn như vậy. Ví dụ, trong sách Giáo Lý và Giao Ước, Chúa mời gọi chúng ta “Hãy lại gần ta, rồi ta sẽ đến gần các ngươi; hãy tận tụy tìm kiếm ta, rồi các ngươi sẽ tìm thấy ta; hãy cầu xin, rồi các ngươi sẽ nhận được; hãy gõ cửa, rồi cửa sẽ mở cho các ngươi.”23 Trong tất cả mọi lời mời gọi của Đấng Cứu Rỗi, Ngài ban cho các môn đồ của Ngài cơ hội để hành động, để suy ngẫm, và để chủ động nhận lấy trách nhiệm trong việc học hỏi và việc tiến triển của chính họ.

Những Hàm Ý trong Giáo Dục Tôn Giáo

Vào đầu năm nay, Anh Cả Clark Gilbert đã đưa ra lời mời dành cho các giảng viên khóa học phúc âm dành cho giới trẻ và khóa học phúc âm nâng cao, hãy chủ ý tìm cách tạo cơ hội để học viên hành động và tự chịu trách nhiệm cho việc học của mình. Anh Cả đã trích dẫn trực tiếp từ đề mục “Mời Gọi Học Tập Siêng Năng” trong tài liệu Giảng Dạy theo Cách của Đấng Cứu Rỗi.24 Tôi thấy điều đáng chú ý là tiêu đề của phần này tập trung vào việc học hỏi chứ không phải giảng dạy. Đối với tôi, điều này nhắc nhở rằng một giảng viên giảng dạy hiệu quả là người biết mời gọi các học viên nhận lấy trách nhiệm đối với việc học tập của họ. Và khi chúng ta giảng dạy theo cách chỉ mời gọi học viên lắng nghe mà bỏ qua sự tham gia tích cực từ phía người học, thì chúng ta đang có nguy cơ gửi đi thông điệp rằng chúng ta coi trọng việc giảng dạy của mình hơn là việc học của họ.

Trong tài liệu Giảng Dạy theo Cách của Đấng Cứu Rỗi, chúng ta được nhắc nhở rằng, việc mời học tập siêng năng cho phép chúng ta giúp đỡ học viên trở nên tự chủ trong chính quá trình học tập của họ. Có rất nhiều cách thực hiện điều này, nhưng xin hãy cho tôi được nhấn mạnh ít nhất ba cách trong nguồn tài liệu giảng dạy đó.

  • Trước hết, chúng ta có thể tạo ra những trải nghiệm học tập, nơi mà chúng ta “mời gọi người học chuẩn bị cho việc học.” Điều này có thể được thực hiện thông các chỉ định đọc bài trước, những câu hỏi học tập và những lời mời cá nhân.

  • Thứ hai, chúng ta nên “khuyến khích người học chia sẻ các lẽ thật mà họ đang học.” Có rất nhiều cách để thực hiện điều này, và mỗi người trong các anh chị em sẽ tìm ra những phương pháp cá nhân hóa phù hợp với chính mình và với học viên của mình. Khi tôi còn học ở trường luật, tôi thường học thông qua một phương pháp gọi là phương pháp Socrates, trong đó giảng viên giúp sinh viên khám phá một vụ án pháp lý bằng cách mời cả lớp tham gia phân tích nội dung qua một loạt các câu hỏi được xây dựng một cách cẩn trọng. Chúng tôi phải đến lớp trong tâm thế sẵn sàng trình bày những hiểu biết của chính mình và lắng nghe quan điểm của người khác. Tôi đã từng thấy các giảng viên dạy khóa học phúc âm nâng cao tạo cơ hội cho học viên chia sẻ những điều họ học được thông qua các buổi thảo luận tại lớp được tổ chức bài bản, điều này đòi hỏi những người hướng dẫn phải chuẩn bị kỹ và dẫn dắt những học viên cũng đã được chuẩn bị tốt, trong tinh thần tìm hiểu và trao đổi cởi mở. Tôi biết rằng điều đó luôn diễn ra trong các lớp học của anh chị em. Tất cả học viên đều được chuẩn bị tốt. Tất cả thầy giảng đều được chuẩn bị kỹ. Nhưng đó chính là lời mời gọi.

  • Thứ ba, chúng ta nên “mời gọi người học sống theo những gì họ đang học được” (phần in nghiêng đã được thêm vào).25 Chúng ta nên luôn tìm cách mời học viên áp dụng lẽ thật họ đang học vào chính cuộc sống của mình. Điều này có thể được thực hiện qua những lời mời mang tính cá nhân, các bài tập suy ngẫm, và nhiều hình thức khác nhằm giúp học viên thay đổi và trở nên tốt đẹp hơn trong Đấng Ky Tô.

Những nỗ lực để chuẩn bị, chia sẻ và áp dụng đòi hỏi sự suy nghĩ và đôi khi yêu cầu người hướng dẫn phải bỏ ra nhiều công sức hơn. Điều này đặc biệt đúng khi anh chị em cố gắng giúp học viên chia sẻ và dạy lẫn nhau. Điều này không có nghĩa là chúng ta không nên có những thời điểm được chọn lọc để giảng dạy một cách trực tiếp và một chiều, nhất là khi nhấn mạnh một thông điệp quan trọng hoặc đặt một nguyên tắc nền tảng. Buổi họp tối nay là một ví dụ điển hình cho việc thiết lập một thông điệp nền tảng. Tuy nhiên, thông điệp này cần được tiếp nối bằng những cơ hội thường xuyên hơn để tất cả chúng ta cùng tham gia vào quá trình học tập, bằng cách chia sẻ những điều đang học và áp dụng những điều đó vào chính việc giảng dạy của mình.

Tôi hy vọng anh chị em đã nhận ra phần chuẩn bị mà chúng tôi đã đề nghị anh chị em thực hiện trước buổi tối hôm nay, thông qua các câu hỏi nghiên cứu và đọc tài liệu được chia sẻ từ trước. Vào ngày mai và trong những tuần sắp tới, chúng tôi sẽ mời anh chị em cùng thảo luận với người cộng sự và bạn bè về những điều anh chị em học được trong việc giảng dạy theo cách của Đấng Cứu Rỗi. Chúng tôi cũng sẽ mời anh chị em xác định những khía cạnh mà mình có thể củng cố trong việc giảng dạy, dựa trên thông điệp tối nay và các tài liệu giảng dạy sẽ được chia sẻ vào ngày mai.

Cho phép tôi dừng lại một chút để giới thiệu một tài liệu giảng dạy khác rất đáng để nghiên cứu, mặc dù nó được viết cho một đối tượng khác. Tôi đang đề cập đến Chương 10 trong sách hướng dẫn truyền giáo Thuyết Giảng Phúc Âm Của Ta. Chương này có tựa đề là “Giảng Dạy Cách Xây Đắp Đức Tin nơi Chúa Giê Su Ky Tô.” Hiển nhiên, giảng dạy truyền giáo là cách thức tối ưu nhất trong việc giúp người khác tham gia và thay đổi cuộc sống của họ bằng cách sử dụng quyền tự quyết về mặt đạo đức. Mục tiêu là sự cải đạo thông qua ảnh hưởng của Đức Thánh Linh và ân điển của Đấng Ky Tô để dẫn đến việc trở thành môn đồ trọn đời. Hiển nhiên, đây cũng chính là điều mà Hệ Thống Giáo Dục của Giáo Hội hướng đến. Vậy nên, tôi tin rằng anh chị em hoàn toàn có thể nhận được thêm nhiều sự soi dẫn từ nguồn tài liệu này, cũng như trong cuốn Giảng dạy theo cách của Đấng Cứu Rỗi. Dĩ nhiên, có nhiều nội dung trùng lặp giữa hai tài liệu hướng dẫn, nhưng đôi khi việc đọc một tài liệu diễn đạt một nguyên tắc hay ý tưởng theo cách khác một chút lại có thể mang đến góc nhìn mới mẻ hoặc sự hiểu biết sâu sắc hơn. Một số câu hỏi được đề cập trong Chương 10 của sách Thuyết Giảng Phúc Âm Của Ta là: “Làm thế nào tôi có thể giảng dạy bằng Thánh Linh?” “Làm thế nào tôi có thể giảng dạy từ thánh thư?” “Tôi nên chia sẻ chứng ngôn của mình khi giảng dạy như thế nào?” “Làm thế nào tôi có thể hoạch định và điều chỉnh cách giảng dạy của mình để đáp ứng nhu cầu của mọi người?” và “Làm thế nào tôi có thể đặt những câu hỏi hay hơn và trở thành một người lắng nghe nhiều hơn?” Tôi muốn các anh chị em biết rằng, tôi không được trả tiền để chứng thực điều này.

Giúp Học Viên Chịu Trách Nhiệm đối với Chứng Ngôn của Họ

Cuối cùng, giúp học viên chịu trách nhiệm đối với chứng ngôn của họ. Như chúng ta đã đề cập, mời gọi học tập siêng năng là nền tảng để phát triển thành những môn đồ trọn đời của Chúa Giê Su Ky Tô, vì điều đó giúp người học chịu trách nhiệm cho việc học của chính mình. Một trong những cách mà Chủ Tịch Nelson đã khích lệ chúng ta chịu trách nhiệm cho sự tăng trưởng cá nhân của mình là qua lời mời gọi của ông dành cho những người thành niên trẻ tuổi, hãy tự mình chịu trách nhiệm với chứng ngôn của mình. Trong một buổi họp đặc biệt devotional toàn cầu dành cho những người thành niên trẻ tuổi vào năm 2022, Chủ Tịch Nelson đã nêu:

“Tôi khẩn nài các em hãy chịu trách nhiệm đối với chứng ngôn của mình. Hãy nỗ lực cho chứng ngôn đó. Hãy sở hữu chứng ngôn đó. Hãy chăm sóc cho chứng ngôn đó. Hãy nuôi dưỡng chứng ngôn đó để nó sẽ phát triển. Hãy nuôi dưỡng chứng ngôn đó bằng lẽ thật. Đừng làm chứng ngôn đó mất đi tính thiêng liêng với những triết lý sai lầm của những người không tin và rồi tự hỏi tại sao chứng ngôn của các em lại suy yếu. Hãy cầu nguyện tha thiết, khiêm nhường mỗi ngày. Hãy nuôi dưỡng bản thân mình bằng những lời của các vị tiên tri thời xưa và thời hiện đại. Cầu xin Chúa giảng dạy cho các em cách để nghe Ngài rõ hơn. Dành thời gian nhiều hơn trong đền thờ và trong công việc lịch sử gia đình. Khi các em đặt ưu tiên cao nhất cho chứng ngôn của mình, hãy chờ đợi những phép lạ xảy đến trong cuộc sống của các em.”26

Chủ Tịch Nelson đã lặp lại lời mời gọi này với toàn thể Giáo Hội trong bài nói chuyện của ông tại Đại Hội Trung Ương tháng Mười năm 2022, mang tựa đề “Thắng Thế Gian và Tìm Sự Yên Nghỉ.”27

Khi nói chuyện với những người thành niên trẻ tuổi, Chủ Tịch Nelson đã đặt ra một loạt các câu hỏi: “Các em có muốn cảm thấy bình yên trước những lo lắng hiện đang ám ảnh các em không? Các em có muốn biết rõ hơn về Chúa Giê Su Ky Tô không? Các em có muốn học hỏi cách mà quyền năng tuyệt diệu và xoa dịu của Sự Chuộc Tội của Ngài có thể chữa lành các vết thương và yếu kém của các em không? Các em có muốn kinh nghiệm được quyền năng tuyệt diệu và xoa dịu của Sự Chuộc Tội của Chúa Giê Su Ky Tô tác động trong cuộc sống của các em không? Việc tìm kiếm câu trả lời cho các câu hỏi này sẽ cần phải có nỗ lực—rất nhiều nỗ lực.28 Ông thậm chí còn công nhận những băn khoăn của các học viên khi nói: “Nếu các em có thắc mắc—và tôi hy vọng là các em có—thì hãy tìm kiếm câu trả lời với ước muốn tha thiết để tin tưởng. Học hỏi tất cả những gì các em có thể về phúc âm và hãy chắc chắn tìm đến những nguồn lẽ thật để được hướng dẫn.”

Với tôi, đây chính là ý nghĩa của việc mời gọi học tập siêng năng, và đây cũng là điều sẽ được đòi hỏi nơi chúng ta khi mời gọi các học viên chịu trách nhiệm về chứng ngôn của chính mình. Việc chủ động trong học tập cần được hỗ trợ thông qua cách thức mà chúng ta tổ chức giảng dạy, qua đó học viên có được cơ hội tham gia sâu hơn và nghiêm túc, cũng là điều kiện cần thiết để phát triển thành những môn đồ chân chính. Hãy suy ngẫm lại về lời mời gọi của vị tiên tri: “Hãy nỗ lực vì điều đó. Hãy sở hữu chứng ngôn đó. Hãy chăm sóc cho chứng ngôn đó. Hãy nuôi dưỡng chứng ngôn đó để nó sẽ phát triển.” Các lớp học của chúng ta có đang mời gọi để các học viên tham gia một cách cá nhân, nhờ đó chứng ngôn và vai trò môn đồ của họ được phát triển không? Có cách nào để mỗi chúng ta có thể tiếp cận—hoặc cải thiện nỗ lực của mình để tiếp cận và mời gọi học viên học tập siêng năng không?

Kết Luận

Tối nay, tôi bắt đầu bằng việc ôn lại mục tiêu của giáo dục tôn giáo trong Giáo Hội, bao gồm cả việc cần phải giúp học viên của chúng ta đạt được những điều sau:

  1. “Phát triển đức tin nơi Cha Thiên Thượng và chứng ngôn về Ngài cũng như ‘kế hoạch vĩ đại’ của Ngài, …

  2. Trở thành môn đồ trọn đời của Chúa Giê Su Ky Tô, là những người lập và tuân giữ các giao ước, … [và]

  3. Củng cố khả năng tìm kiếm câu trả lời, giải quyết những nghi ngờ, đáp ứng bằng đức tin, và đưa ra lý do cho niềm hy vọng trong lòng họ, bất kể họ đang đối mặt với thử thách nào.”29

Khi chúng ta giúp học viên sử dụng quyền tự quyết cá nhân, sự cải đạo của các em sẽ trở nên sâu sắc hơn theo cách mà dẫn đến việc làm môn đồ trọn đời. Tháng Mười vừa qua, Chủ Tịch Nelson đã nêu ra, “Giờ đây là lúc chúng ta phải đặt vai trò môn đồ của mình làm ưu tiên hàng đầu.“30 Ông nói thêm, “Không bao giờ là quá sớm hay quá muộn để anh chị em trở thành môn đồ tận tụy của Chúa Giê Su Ky Tô.”31 Hãy để chúng ta siêng năng hành động ngay bây giờ, trước khi quá muộn. Và như ông đã nói, bây giờ chính là thời điểm thích hợp. Càng ngày, tôi cảm thấy được thôi thúc bởi lời cảnh tỉnh khẩn thiết của người anh em của tôi là Phao Lô dành cho các anh cả ở Ê Phê Sô:

“Anh em hãy giữ lấy mình, mà luôn cả bầy mà Đức Thánh Linh đã lập anh em làm kẻ coi sóc, để chăn Hội thánh của Đức Chúa Trời, mà Ngài đã mua bằng chính huyết mình.

“Còn tôi biết rằng sau khi tôi đi sẽ có muông sói dữ tợn xen vào trong vòng anh em, chẳng tiếc bầy đâu.

“Lại giữa anh em cũng sẽ có những người hung ác dấy lên, ráng sức dỗ môn đồ theo họ.”32

Theo lời Paul, các học viên mà chúng ta đang là “kẻ coi sóc” thì vô cùng quý giá, vì đã được cứu chuộc bằng chính huyết của Đấng Cứu Rỗi. Chúng ta được giao phó trách nhiệm làm gương một cách trung tín, nuôi dưỡng và củng cố cho các em để chống lại “muông sói dữ tợn” mà các em có thể gặp phải, cả bên ngoài Giáo Hội và thậm chí ngay trong Giáo Hội—Như trích dẫn lời Phao lô, trong vòng “giữa anh em” chúng ta—nói lời điều sai trái và tìm cách lôi kéo các em trở thành môn đồ của mình thay vì là môn đồ của Đấng Thầy. Chúng ta cần giúp các em học biết lẽ thật, sử dụng quyền tự quyết một cách khôn ngoan, và trên hết là có tình yêu thương sâu sắc và bền vững đối với Đức Chúa Cha và Đức Chúa Con.

Tôi xin làm chứng về Cha Thiên Thượng đầy yêu thương và yêu dấu của chúng ta và kế hoạch Cứu Chuộc của Ngài. Tôi xin làm chứng về tính xác thực rằng Con Độc Sinh Yêu Dấu của Ngài, là Chúa Giê Su Ky Tô hằng sống, Đấng Cứu Chuộc đã phục sinh, hiện đang ngự bên hữu Đức Chúa Cha, nơi Ngài đã nhận lãnh quyền thi hành lòng thương xót trên con cái loài người.33 Cùng với Mặc Môn, tôi tuyên xưng mình là một môn đồ của Chúa Giê Su Ky Tô,34 và tìm cách trở thành môn đồ của Ngài trọn đời. Cầu xin mỗi chúng ta được thêm sức mạnh trong hành trình làm môn đồ của riêng mình, và trong nỗ lực giúp được càng nhiều người càng tốt trở thành những môn đồ tận tụy, trọn đời của Chúa Giê Su Ky Tô.

Xin Thượng Đế ban phước cho các anh chị em. Trong tôn danh của Chúa Giê Su Ky Tô, A Men.