Vai Trò Môn Đồ Trọn Đời Là Mục Tiêu của Chúng Ta
Ảnh Hưởng của Việc Giảng Dạy Phúc Âm một cách Hiệu Quả
Buổi Họp Đặc Biệt Devotional của Đại Hội Các Nhà Giáo Dục Tôn Giáo, ngày 12 tháng Sáu năm 2005
Tôi đến từ Tennessee, nơi được xem là trái tim của Vành Đai Kinh Thánh, và khi còn học trung học, tôi từng là thành viên của một tổ chức có tên là Fellowship of Christian Athletes. Nhìn tôi bây giờ có lẽ các anh chị em khó mà hình dung được, nhưng thời đó tôi cũng từng là một vận động viên khá ổn và khá cân đối. Vài năm trước, mẹ tôi đã gửi cho vợ tôi bức ảnh của tôi thời trung học lúc mà tôi vẫn còn mái tóc dày và có chút cơ bắp. Kèm theo bức ảnh là một lời nhắn an ủi từ mẹ tôi gửi cho vợ tôi, rằng: “Đây là điều con có thể trông đợi trong Sự Phục Sinh.”
Thật ra thì, Fellowship of Christian Athletes đã và vẫn luôn là một tổ chức mang sứ mệnh tuyệt vời. Đó là một cộng đồng các vận động viên, đến từ nhiều giáo phái khác nhau, cùng có đức tin nơi Đấng Ky Tô. Vào cuối năm lớp 11, tôi được bầu làm chủ tịch của chi hội tại trường trung học của tôi cho năm học tiếp theo, nghĩa là năm lớp 12.
Tên tôi, cùng với thông tin về Giáo Hội mà tôi sinh hoạt, đã được gửi lên trụ sở bang với tư cách là tân chủ tịch của chi hội. Không lâu sau đó, một thông báo được gửi lại cho giáo viên cố vấn của chúng tôi, rằng cần phải nộp một cái tên mới. Giáo viên cố vấn của chúng tôi nói, thầy được thông báo rằng tôi không thể làm chủ tịch chi hội, vì họ không công nhận các tín hữu của Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô là Ky Tô hữu. Đức tin của tôi chưa bao giờ được thử thách như thế.
Một chủ tịch chi hội mới đã được chọn, nhưng sau vài tháng, tôi nhận được tin rằng một vài đại diện từ Giáo Hội đã trao đổi với tổ chức The Fellowship of Christian Athletes, và vấn đề đã được giải quyết. Tôi vẫn tiếp tục tham gia tích cực trong hội, vì ở đó vẫn có những con người thật sự tốt bụng.
Vào cuối mỗi năm học, chi hội của từng trường trung học sẽ bầu chọn một vận động viên của năm, và đến năm cuối cấp của tôi, tôi được các bạn cùng nhóm bầu chọn là “Vận Động Viên của Năm của tổ chức The Fellowship of Christian Athletes.” Thú thật, lúc đó tôi đã cảm thấy một chút công lý ngọt ngào. Một năm trước đây thôi, tôi còn không được công nhận là Ky Tô hữu, vậy mà bây giờ tôi lại nhận được giải thưởng của họ.
Tên tôi, cùng với thông tin về Giáo Hội tôi đang sinh hoạt, đã được gửi lên trụ sở bang với tư cách là vận động viên của năm ở trường trung học của tôi. Nhưng một lần nữa, một thông báo được gửi về cho giáo viên cố vấn của chúng tôi, rằng cần phải nộp một cái tên mới. Rõ ràng là vấn đề vẫn chưa được giải quyết.
Giáo viên cố vấn của chúng tôi, cũng là huấn luyện viên môn bóng bầu dục và đấu vật của tôi, nói với tôi rằng thầy đã yêu cầu người từ văn phòng bang của họ đến trường để gặp tôi trực tiếp và giải thích về quyết định mà thầy cũng không đồng tình.
Một người đàn ông rất lịch sự và có thiện chí đã đến gặp tôi. Chúng tôi gặp nhau tại lớp học của huấn luyện viên của tôi, vào một trong những tiết trống của thầy. Người đàn ông ấy giải thích rằng ông muốn tôi hiểu lý do vì sao các tín hữu trong Giáo Hội của chúng ta không được xem là Ky Tô hữu.
Ông lấy ra một tờ giấy từ trong cặp của mình. Trên tờ giấy đó là mười điểm trong giáo lý của chúng ta mà ông nói là không phù hợp với định nghĩa về Cơ Đốc giáo của họ. Các anh chị em chắc hẳn đã quen thuộc với những điểm đó: như niềm tin của chúng ta rằng Thiên Chủ Đoàn là ba Đấng riêng biệt, rằng ngoài Kinh Thánh còn có các thánh thư khác, vân vân.
Khi ông chia sẻ những điểm đó, ông rất tử tế – thậm chí tôi còn muốn nói là rất Ky Tô Hữu. Ông là một người tốt, chỉ là bị lầm lạc mà thôi. Ông mở cặp, cất tờ giấy vào lại, rồi chân thành hỏi tôi rằng liệu tôi có thắc mắc gì không.
Tôi đáp: “Vâng, cháu có một thắc mắc.” Tôi nói, “Hình như cháu thấy một quyển Kinh Thánh trong cặp của chú đúng không ạ?”
Và ông đáp: “Đúng vậy.”
Tôi hỏi, “Chúng ta có thể cùng xem một vài câu thánh thư trong đó được không ạ?”
Giờ thì tôi phải nói thật, tôi đã có những giảng viên dạy khóa học phúc âm dành cho giới trẻ rất tuyệt vời. Và chúng tôi đã thật sự rất giỏi trong mấy cuộc thi đua tìm kiếm thánh thư. Hồi đó, mỗi năm chúng tôi đều có bốn mươi câu thánh thư thông thạo, và mỗi Thứ Sáu trong khóa học phúc âm dành cho giới trẻ, chúng tôi được ăn bánh vòng, rồi thi đua tìm câu thánh thư, và tôi thường có tính cạnh tranh nhiều hơn mức cần thiết. Không những tôi đã đánh dấu các câu thánh thư thông thạo bằng bút đỏ, mà còn, thật ngại để thú nhận rằng, nếu tôi gấp mép nhẹ những trang có các câu thánh thư thông thạo đó, thì đến lúc thi đua sẽ lật ra dễ dàng hơn. Và trước cuộc thi tìm kiếm thánh thư thông thạo của giáo khu, tôi còn rắc phấn em bé lên mấy trang đó nữa. Chỉ cần tôi đưa thánh thư lại gần đủ và búng ngón tay một cái, sách gần như sẽ mở ra đúng chỗ có câu thánh thư thông thạo luôn.
Người đàn ông tử tế ấy đưa tôi xem quyển Kinh Thánh của ông, tất nhiên là không hề được đánh dấu để thi tìm thánh thư rồi. Chúng tôi cùng lật đến Ma Thi Ơ 3, Công Vụ Các Sứ Đồ 7, I Sử ký 29, và một vài chương khác nữa. Phải ghi nhận rằng, ông ấy đã lắng nghe một cách rất tử tế. Quyết định thì không thay đổi, nhưng tôi thì đã thay đổi.
Bằng một cách nào đó, khi cùng xem lại những câu thánh thư ấy, tôi đã cảm nhận được lẽ thật trong đó sâu sắc hơn bao giờ hết. Đôi khi, sự xác nhận đến sau khi thử thách đã qua.1 Chứng ngôn và sự cải đạo của tôi không đến từ trải nghiệm đó; những sự kiện đơn lẻ hiếm khi tạo ra đức tin bền vững. Nhưng đó là một trong nhiều trải nghiệm đã góp phần mang đến sự xác nhận mà đã lớn dần theo thời gian.
Tôi vô cùng biết ơn những giảng viên khóa học phúc âm dành cho giới trẻ buổi sáng sớm đã giúp tôi đặt nền móng vững chắc để tiếp tục xây đắp đức tin của mình. Dù họ rất mong tiểu giáo khu của chúng tôi thắng giải trong cuộc thi tìm kiếm thánh thư thông thạo của giáo khu, nhưng điều họ quan tâm nhiều hơn chính là giúp chúng tôi trở thành những môn đồ trọn đời của Đấng Ky Tô. Họ đã tạo ra sự khác biệt trong cuộc sống của tôi. Tôi hy vọng rằng trong những phút giây trầm ngâm suy ngẫm về công việc giảng dạy của mình, anh chị em sẽ nhận ra ảnh hưởng đầy ý nghĩa mà anh chị em đã tạo nên trong cuộc đời của những người mà anh chị em giảng dạy.
Thế hệ đang vươn lên thật tuyệt vời. Trong đại hội trung ương gần đây nhất, Chủ Tịch Russell M. Nelson đã nói: “Thế hệ đang vươn lên đã đáp ứng lời kêu gọi làm các tín đồ dũng cảm của Chúa Giê Su Ky Tô.””2 Trong một dịp khác, ông đã nói với họ, “Các em có khả năng thông minh và khôn ngoan hơn và có nhiều ảnh hưởng đối với thế gian hơn bất cứ thế hệ nào trước đây!” 3 Để đạt được tiềm năng đó, các em cần những giảng viên phúc âm thật tốt bên cạnh nhiều điều khác nữa.
Các em tràn đầy đức tin, nhưng “đức tin đến bởi sự người ta nghe, mà người ta nghe, là khi lời của Đấng Ky Tô được rao giảng.” 4 “Nếu chẳng ai rao giảng, thì nghe làm sao?” 5 Các em hiểu phúc âm rõ ràng hơn bất kỳ thế hệ nào trước đó, nhưng làm sao các em có thể “hiểu được lời [các em] đọc … nếu chẳng [thầy giảng nào] dạy cho [các em]?” 6
Trong thư Phao Lô gửi đến các tín hữu tại Cô Rinh Tô có viết: “Đức Chúa Trời đã lập trong Hội thánh, thứ nhứt là sứ đồ, thứ nhì là đấng tiên tri, thứ ba là thầy giáo, kế đến kẻ làm phép lạ”7 Vậy nên, anh chị em thấy mình được đặt giữa các sứ đồ, các tiên tri và các phép lạ với một vai trò thiết yếu trong sự vĩ đại của thời điểm này và trong công cuộc đẩy nhanh công việc của Chúa. 8
Vai Trò Môn Đồ Trọn Đời là Mục Tiêu
Trong bài nói chuyện tối qua của mình, Anh Cả D. Todd Christofferson đã mở đầu và kết thúc phần chia sẻ của mình bằng cách ôn lại mục đích của việc giáo dục tôn giáo trong Giáo Hội. Tôi đã được tác động sâu sắc bởi sự lặp lại và sự nhấn mạnh của ông vào việc giúp các học viên trở thành những môn đồ trọn đời của Chúa Giê Su Ky Tô. Chủ ý của ông dường như là nhắc nhở chúng ta về điều mà chúng ta hy vọng đạt được qua việc giảng dạy của mình.
Chỉ sáu tháng sau khi được kêu gọi vào Nhóm Túc Số Mười Hai Vị Sứ Đồ, Anh Cả Russell M. Nelson đã nói chuyện tại chính khuôn viên trường này trong một buổi họp đặc biệt devotional vào Chủ Nhật. Bài nói chuyện của ông đầy cảm hứng và sâu sắc, nhưng điều mà tôi muốn nhấn mạnh chính là tiêu đề của bài nói chuyện ấy. Ông đã mở đầu bài nói chuyện như sau: “Tôi đã đặt tựa cho phần chia sẻ của mình là ‘Hãy Bắt Đầu với Mục Đích trong Tâm Trí.’” Sau đó, ông giải thích: “Tôi cho rằng một phần của điều này xuất phát từ nền tảng bác sĩ phẫu thuật của tôi. Một vết mổ chủ động không bao giờ được thực hiện mà không có kế hoạch để khép lại nó. Tuy nhiên, nguyên tắc tương tự nhìn chung có thể áp dụng trong mọi lĩnh vực. Các vận động viên điền kinh không bao giờ bắt đầu cuộc đua mà không biết vạch đích nằm ở đâu.” 9
Giữ mục đích trong tâm trí—biết vạch đích ở đâu và hiểu rõ mục tiêu sau cùng—luôn là điều quan trọng, nhưng điều đó lại càng cần thiết hơn trong việc giảng dạy phúc âm. Khi chúng ta giữ sự tập trung vào mục tiêu thiêng liêng ấy, khả năng chúng ta đạt được nó sẽ cao hơn rất nhiều.
Chủ Tịch Thomas S. Monson đã nhấn mạnh: “Mục tiêu của việc giảng dạy phúc âm … không phải là ‘trút thông tin’ vào tâm trí của học viên. … Mục tiêu là nhằm làm cảm ứng các cá nhân khiến họ suy nghĩ, cảm nhận và rồi làm một điều gì đó để sống theo các nguyên tắc phúc âm.” 10
Như Sách Hướng Dẫn Tổng Quát ghi rằng, “Chúng ta giảng dạy phúc âm để giúp mọi người củng cố đức tin của họ nơi Cha Thiên Thượng và Chúa Giê Su Ky Tô. Chúng ta tìm cách giúp mọi người trở nên giống như Đấng Cứu Rỗi hơn, nhận được quyền năng của Ngài trong cuộc sống của họ, và cuối cùng đạt được cuộc sống vĩnh cửu. 11
Anh chị em đã làm điều này một cách phi thường. Chúng tôi nhìn thấy ảnh hưởng của anh chị em đối với cuộc sống của thế hệ đang vươn lên. Ngày càng có nhiều người tham gia khóa học phúc âm dành cho giới trẻ và khóa học phúc âm nâng cao, nhiều người hơn đi phục vụ truyền giáo, nhiều người phục vụ trong đền thờ, và nhiều người trở thành môn đồ trọn đời của Chúa Giê Su Ky Tô.
Lời mời gọi của tôi hôm nay rất đơn giản: hãy tiếp tục giảng dạy một cách có chủ đích, với mục tiêu là giúp học viên trở thành môn đồ trọn đời của Chúa Giê Su Ky Tô. Hãy nhìn mọi việc anh chị em làm qua lăng kính đó. Thỉnh thoảng, hãy xem xét lại những gì anh chị em giảng dạy, cách anh chị em giảng dạy, và thậm chí cả những nội dung anh chị em đưa vào bài kiểm tra. Hãy xem xét không chỉ những gì anh chị em đang giúp học viên của mình hiểu biết, mà còn cả những điều anh chị em đang truyền cảm hứng để họ hành động và trở thành. Hãy giảng dạy với mục đích giúp họ trở thành “[những] tạo vật mới” 12 trong Đấng Ky Tô.
Một vài câu hỏi để suy ngẫm: Những điều tôi giảng dạy và cách tôi giảng dạy sẽ ảnh hưởng như thế nào đến cảm nhận của các học viên khi đối diện với những câu hỏi trong buổi phỏng vấn xin giấy giới thiệu đi đền thờ? Việc giảng dạy của tôi có xây đắp đức tin nơi Cha Thiên Thượng, Chúa Giê Su Ky Tô và Đức Thánh Linh hay không? Việc giảng dạy của tôi có củng cố những chứng ngôn về Sự Phục Hồi phúc âm của Chúa Giê Su Ky Tô và về các vị tiên tri cùng các sứ đồ tại thế hay không? Việc giảng dạy của tôi có củng cố quyết tâm của các học viên trong việc tuân giữ các lệnh truyền và hối cải mỗi ngày hay không?
Mời Học Tập Siêng Năng
Nếu mục tiêu của chúng ta là trở thành môn đồ trọn đời, thì chúng ta phải, như lời mời gọi của Anh Cả Christofferson, “xem xét cách mà Đấng Cứu Rỗi đã giảng dạy.” Cách chúng ta giảng dạy rất quan trọng.
Anh chị em có thể nhớ đến lời giảng dạy của Chủ Tịch Boyd K. Packer về “cách giảng dạy” trong các đại hội khu bộ khi ông còn là chủ tịch phái bộ truyền giáo. Chị Packer đã nướng một chiếc bánh ba tầng, được trang trí rất đẹp mắt với những lớp kem màu sắc rực rỡ. Chị ấy đã viết lên phía trên mặt chiếc bánh dòng chữ: “Phúc Âm.”
Khi những người truyền giáo đã tập trung đông đủ, chiếc bánh được mang vào một cách trang trọng. Chủ Tịch Packer chỉ ra rằng chiếc bánh tượng trưng cho phúc âm. Rồi ông hỏi: “Ai muốn ăn thử một miếng?”
Uhm, Không khó để tìm thấy một người truyền giáo muốn ăn bánh. Một tình nguyện viên ngây thơ được gọi lên phía trước. Chủ Tịch Packer sau đó lấy tay mình ấn sâu vào phần mặt bánh và tách ra một miếng lớn. Ông siết chặt nắm tay khiến lớp kem chảy ra giữa các kẽ ngón tay. Rồi ông ném miếng bánh vào người truyền giáo đang sửng sốt, làm kem văng đầy lên bộ vest của anh cả ấy.
Sau một thoáng dừng lại để lắng đọng, ông quay sang những người truyền giáo còn lại và hỏi xem có ai khác muốn ăn bánh nữa không. Ông nói: “Không hiểu sao, chẳng ai muốn ăn nữa cả.”
Sau đó, ông lấy ra một chiếc đĩa pha lê, một cái nĩa bạc, một chiếc khăn ăn bằng vải lanh và một con dao cắt bánh bằng bạc tuyệt đẹp. Ông xoay chiếc bánh lại. Sau đó, với phong thái trang trọng, ông cẩn thận cắt một lát bánh ở mặt còn lại, nhẹ nhàng đặt lên đĩa pha lê, rồi hỏi: “Có ai muốn một miếng bánh không?”
Chủ Tịch Packer giải thích: “Bài học thật rõ ràng. Đó vẫn là cùng một chiếc bánh trong cả hai trường hợp, cùng hương vị, cùng giá trị dinh dưỡng. Nhưng cách phục vụ khiến chiếc bánh trở nên mời mọc, thậm chí hấp dẫn, hoặc ngược lại, trở thành không ngon, thậm chí chán ghét.” Ông nhắc nhở những người truyền giáo rằng chiếc bánh tượng trưng cho phúc âm, và hỏi họ đang phục vụ theo cách nào. 13
Cách chúng ta phục vụ phúc âm có thể tạo nên sự khác biệt giữa việc chỉ rót thông tin vào tâm trí của học viên và việc truyền cảm hứng để họ trở thành những người học siêng năng, những người thay đổi tấm lòng, quan điểm, hành động và bản chất của mình để trở thành môn đồ trọn đời của Chúa Giê Su Ky Tô. 14
Để giảng dạy như Đấng Cứu Rỗi đã dạy, chúng ta cần yêu thương những người mình giảng dạy, giảng dạy bởi Thánh Linh, và giảng dạy giáo lý. 15 Đó là những điều chúng ta thực hiện với vai trò giảng viên.
Thế còn về phía học viên thì sao? Vai trò của họ là gì? Vai trò của họ là học tập siêng năng, chịu trách nhiệm về việc học của bản thân, chủ động hành động và áp dụng các nguyên tắc phúc âm vào cuộc sống hằng ngày.
Tối qua, Anh Cả Christofferson đã mời gọi chúng ta khuyến khích việc học tập siêng năng. Ông đã dạy chúng ta cách Đấng Cứu Rỗi đã mời gọi việc học tập siêng năng. Ông nói: “Ngài giảng dạy theo những cách buộc [các môn đồ của Ngài] phải suy ngẫm, tham gia, thảo luận và áp dụng lời dạy của Ngài.” Mong rằng chúng ta cũng sẽ làm như vậy.
Kết Luận
Để kết thúc, tôi xin cảm ơn anh chị em vì những gì anh chị em làm cho những người mà mình giảng dạy và những gì anh chị em làm cho vương quốc của Thượng Đế. Mục tiêu của việc giảng dạy của chúng ta là giúp phát triển những môn đồ trọn đời của Chúa Giê Su Ky Tô. Cầu chúc anh chị em luôn được hướng dẫn khi “phục vụ phúc âm” và làm điều đó theo cách mời học tập siêng năng.
Tôi xin chia sẻ chứng ngôn của mình về Đấng Thầy Tinh Thông, chính là Chúa Giê Su Ky Tô, Đấng Biện Hộ của chúng ta, “là cội rễ và cuối cùng của đức tin của chúng ta,” 16 và là “thầy tế lễ thượng phẩm của những sự tốt lành sau nầy”. 17
Trong tôn danh của Chúa Giê Su Ky Tô, A Men.