Hội Luận: Việc Mời Học Viên Tham Gia
Buổi Họp Đặc Biệt Devotional trong Đại Hội Các Nhà Giáo Dục Tôn Giáo, ngày 12 tháng Sáu năm 2005
Ghi chú của biên tập viên: Một số sửa đổi nhỏ đã được thực hiện đối với bản ghi này nhằm làm rõ hơn.
Anh Cả Clark G. Gilbert: Xin cảm ơn Anh Cả Meredith. Thật là một sứ điệp có tác động mạnh mẽ. Và nếu anh chị em không biết Anh Cả Meredith thì tôi hy vọng rằng anh chị em có thể cảm nhận được sức mạnh và niềm tin chắc chắn của anh ấy. Tôi đã thấy anh ấy trên sân chơi pickleball, và tôi nghĩ rằng Hội Fellowship of Christian Athletes sẽ xem xét lại quyết định tuyển chọn của họ.
Tôi sẽ giới thiệu một đề tài mà chúng ta sắp thảo luận ở đây trong một chốc lát nữa thôi. Và tôi muốn đề cập đến đề tài mà Anh Cả Meredith đã nói: cách chúng ta giảng dạy thực sự quan trọng. Qua lời phát biểu rõ ràng của anh ấy, và tôi nghĩ rằng tất cả chúng ta đều biết điều này, rằng một giảng viên hiệu quả sẽ tạo ra một sự khác biệt như vậy trong cuộc sống của học viên của chúng ta và trong cách họ học. Nhưng cách chúng ta giảng dạy như vậy thực sự là quan trọng. Anh Cả Christofferson đã đề cập đến vấn đề này tối qua; Ngày hôm nay, anh Cả Meredith lại nhắc đến vấn đề này một lần nữa.
Chúng tôi đã yêu cầu anh chị em đọc và xem lại tài liệu Giảng Dạy theo Cách của Đấng Cứu Rỗi, phần có tên là “Mời Gọi Học Tập Siêng Năng” trước khi đến tham dự các buổi hội thảo này. Rất nhiều điều trong [phần] đó đòi hỏi chúng ta phải mời học viên chịu trách nhiệm cho việc học của họ.
Tôi xin lỗi nếu có ai trong số anh chị em đã từng nghe câu chuyện này trước đây. Bạn cùng phòng đại học của tôi nói: “Clark, tôi thích những câu chuyện của anh. Năm hoặc sáu lần đầu thì chúng nghe rất hay.” Nhưng tôi muốn chia sẻ câu chuyện này vì nó rất thấm thía đối với tôi, và tôi sẽ chia sẻ một sai lầm mà tôi đã từng mắc phải trong việc giảng dạy của chính mình. Nhưng tại Khách Sạn Charles ở Cambridge, Massachusetts, cứ mỗi ba phòng khách sạn thì có một phòng treo một bức tranh vẽ một tấm bảng đen và một giáo sư đang tự họa hình của chính mình trên tấm bảng đó. Và bức tranh đó ghi rằng: “Doug thích các bài diễn thuyết của chính mình,” và tất cả những gì ông ấy làm là tự họa đi họa lại hình của chính mình cho học viên xem. Và đôi khi trong tình yêu thương của chúng ta—và thực sự chân thành trong tình yêu thương dành cho học viên của mình—chúng ta muốn chia sẻ với họ những điều sâu sắc đối với cá nhân chúng ta, nhưng đôi khi điều đó có thể cản trở họ có cơ hội hành động và mời họ tự học.
Tôi đã nhớ lại trong cùng thời gian đó, tôi đã dành ra bốn năm trong đời để nghiên cứu một đề tài, và tôi đã viết một nghiên cứu chuyên sâu mà đã trở thành tài liệu trong chương trình giảng dạy tại Trường Harvard Business về một công ty tên là Knight Ridder. Tôi là tác giả của nghiên cứu chuyên sâu đó; và [trong] năm đầu tiên giảng dạy của mình, tôi nghĩ rằng có tám giảng viên khác đã giảng dạy nghiên cứu đó của tôi. Và vào cuối năm đó, chúng tôi nhận được dữ liệu đánh giá về mức hiệu quả của nghiên cứu đó so với tất cả các nghiên cứu khác. Và khi tôi nhìn vào dữ liệu, thì đối với lớp học của tôi, đó là nghiên cứu có kết quả tệ thứ hai trong cả học kỳ và tôi là tác giả của nghiên cứu đó. Đối với những giảng viên khác thì nó vẫn nằm trong top năm.
Vậy chuyện gì đang xảy ra? Tại sao nghiên cứu chuyên sâu mà tôi đã viết, và đã dành ra bốn năm để nghiên cứu, lại là nghiên cứu được đánh giá-tệ-thứ-hai của cả học kỳ do tôi giảng dạy, trong khi nó lại nằm trong top năm đối với các giảng viên khác? Anh chị em nghĩ điều gì đang xảy ra? Và tôi sẽ hỏi nhóm này, anh chị em nghĩ điều gì đang xảy ra? Tôi không biết là chúng ta có micrô không, nên tôi sẽ chọn một người nào đó ở gần. Rosemary, tôi có thể gọi em được không? Tại sao chính nghiên cứu của tôi khi được tôi giảng dạy lại là nghiên cứu có hiệu quả-thấp như vậy? Và đừng nói là: “Vì Clark là một giảng viên thực sự tệ.”
Chị 2 (Rosemary): Có lẽ vì anh giải thích quá nhiều và cho họ ít cơ hội để tự suy nghĩ về điều đó.
Anh Cả Clark G. Gilbert: Vâng, Rosemary đã nói: “Có lẽ vì anh giải thích quá nhiều và cho họ quá ít cơ hội để tự suy nghĩ về điều đó.” Đó hoàn toàn là một phần lý do. Có ý kiến nào khác không? Tôi có nên—tôi đã làm sai điều gì khiến cho nghiên cứu đó có hiệu quả kém như vậy? Vâng. Ở phía sau. Đúng rồi. Anh Brown dường như đang tập thể dục trong phòng này.
Chị 3:Có lẽ nó không phù hợp với học viên.
Anh Cả Clark G. Gilbert: Đúng thế. Nó có thể không phù hợp với học viên. Hoặc thậm chí có lẽ còn khó hiểu hơn là: những gì tôi chọn để thấy là thực sự quan trọng lại chẳng liên quan gì đến học viên. Nhân tiện, trong học kỳ tiếp theo, một trong các đồng nghiệp của tôi đã nói: “Clark này, nghiên cứu này tự nó đã là bài học rồi. Anh chỉ cần vài ba câu hỏi hay là đủ, chứ đừng làm phức tạp nó lên. Anh biết quá nhiều về nó và chính điều đó vượt quá trình độ hiểu biết của học viên.” Nhân tiện, tôi đã sử dụng giáo án của anh ấy với một chút thất vọng, thành thật mà nói, và ngay lập tức nghiên cứu này đã vọt lên top bốn.
Đôi khi, nếu chuyên môn và kiến thức của chúng ta cản trở việc mời học viên học tập thì chúng có thể trở thành rào cản. Và điều đó không có nghĩa là bỏ qua kiến thức. Nhưng làm sao để truyền đạt kiến thức đó theo cách mời gọi học viên học tập siêng năng? Hôm nay, tôi muốn có một ban hội thảo với bốn giảng viên tuyệt vời đã làm rất tốt trong việc “Làm thế nào để chúng ta mời học viên chịu trách nhiệm cho việc học của họ?” Vậy nên tôi sẽ mời họ lên đây để cùng tôi tham gia ban hội thảo này, và tôi sẽ giới thiệu từng người trong số họ.
Người lên đây và ngồi cạnh tôi là Kaylee Merrill. Chị là hiệu trưởng của chương trình phúc âm dành cho giới trẻ tại trường East High ở Salt Lake City, Utah. Bên cạnh chị là John Hilton, giáo sư trường BYU môn thánh thư cổ. Bên cạnh anh ấy là Jenet Erickson, giáo sư trường BYU môn lịch sử và giáo lý của Giáo Hội. Và bên cạnh chị ấy là Nate Peterson, giáo sư khoa tôn giáo tại trường BYU–Idaho.
Tôi muốn bắt đầu cuộc thảo luận của chúng ta hôm nay và nói ngay đến bài nói chuyện tối qua của Anh Cả Christofferson. Chúng ta đã xem bài nói chuyện của ông và đã biết chủ đề sẽ được đưa vào ban hội thảo này, và cả nhóm đã nói về chủ đề này để chuẩn bị cho cuộc thảo luận này—và Anh Cả Meredith đã làm vậy chỉ một phút trước, ông đã tạo ra—một sự kết nối trực tiếp đến việc chịu trách nhiệm cho việc học và vai trò môn đồ suốt đời. Không những là vai trò môn đồ, mà còn là làm môn đồ suốt đời.
Tôi sẽ bắt đầu với Chị Erickson. Và khi chị nhìn vào câu hỏi đó, thì hai điều đó liên quan với nhau như thế nào? Chị đã học được gì từ bài nói chuyện tối qua của Anh Cả Christofferson? Và điều đó nên ảnh hưởng như thế nào đến cách chúng ta giảng dạy?
Chị Jenet Erickson: Xin cảm ơn Anh Cả Gilbert. Thật là tuyệt vời được có mặt với tất cả anh chị em là các giảng viên truyền cảm hứng. Khi tôi mới bắt đầu giảng dạy tại trường BYU—ngay trước khi tôi bắt đầu—Anh Cả Richard G. Scott, người giảng viên tài giỏi đó, đã đến thuyết trình tại sự kiện Tuần Lễ Giáo Dục. Và ông đã chia sẻ một điều ấn tượng đến mức tôi đã áp dụng trong lớp học ở học kỳ đó dù tôi chưa hiểu trước đó. Ông đã nói về tầm quan trọng của cuộc sống là một công cuộc tìm kiếm để được Chúa giảng dạy qua Thánh Linh của Ngài. Đó là lý do tại sao chúng ta có mặt ở đây. Và sau đó ông nói: “Bất cứ khi nào một giảng viên mời học viên tham gia và một học viên giơ tay lên để trả lời, thì họ đang cho Chúa Giê Su Ky Tô thấy ước muốn học hỏi của họ.” Và tối qua, trong khi chúng ta đang nghe Anh Cả Christofferson nói về quyền năng của quyền tự quyết, tôi đã nhớ lại một buổi họp đặc biệt devotional mới gần đây được tổ chức tại trường BYU–Idaho nơi mà người giảng viên tuyệt vời này đã dạy rằng quyền năng là ở trong họ—giống như anh đã nói, Anh Cả Gilbert. Và khi chúng ta nhận ra rằng quyền năng của Thượng Đế, quyền năng của kẻ nghịch thù, quyền năng ở trong mỗi cá nhân, rằng quyền năng đó là để cho thấy sự sẵn lòng tiếp cận—để cho Chúa—tiếp cận cuộc sống của họ.
Đó là điều tôi muốn mời gọi nơi các học viên của mình: lòng khao khát của họ để Chúa tiếp cận cuộc sống của họ vì Ngài chính là quyền năng để thay đổi. Ngài là quyền năng để tăng trưởng. Vậy điều đó xảy ra theo hàng trăm triệu cách. Anh chị em có thể nghe Chủ Tịch Packer nói rằng một chứng ngôn được tìm thấy trong việc chia sẻ chứng ngôn đó. Trong tiến trình đó, chúng ta cảm nhận được quyền năng để gấp rút làm công việc của Ngài trong cuộc sống của chính mình, và chúng ta cảm nhận được ảnh hưởng mang đến sự thay đổi và cải đạo của Ngài bắt đầu thổi bùng lên trong chúng ta. Nó khích hoạt—theo lời của Anh Cả Christofferson tối qua— nó kích hoạt quyền năng để cho Chúa Giê Su Ky Tô và ảnh hưởng của Ngài đi vào cuộc sống của chúng ta.
Giờ đây, tôi vẫn còn đang học cách để làm điều này. Tôi rất biết ơn những người thầy hướng dẫn đã đến lớp của tôi và nói: “Jenet, hãy thử cách này, hãy thử cách kia.” Và trong mọi trường hợp, điều mà họ mời tôi làm là yêu cầu học viên sử dụng quyền tự quyết của họ trong việc khám phá, tham gia, và sau đó họ có thể cảm nhận được Đức Thánh Linh. Tôi có thể cảm nhận, giống như họ cảm nhận được Đức Thánh Linh làm chứng cho họ theo cách rất cá nhân về lẽ thật mà họ cần trong cuộc sống của họ. Và rồi điều đó hướng họ vào con đường hành động với quyền tự quyết để trở thành các môn đồ suốt đời.
Anh Cả Clark G. Gilbert: Thật tuyệt. Và tôi nghĩ, như anh chị em biết đấy, điều mà anh chị em đang dựa vào chính là yếu tố hành động cá nhân—tức là kích hoạt quyền tự quyết—gắn liền với nó. Có ý kiến nào khác không? Chịu trách nhiệm cho việc học của chúng ta. Tại sao điều đó tạo ra vai trò môn đồ suốt đời? Có ai trong ban hội thảo muốn trả lời không?
Anh John Hilton III: Có lẽ tôi xin chia sẻ một phép so sánh mà đôi khi tôi sử dụng với học viên của mình. Đây không phải là phép so sánh hoàn hảo—nhưng tôi sẽ lấy ra một nhúm len thô và nói: “Đây giống như những câu thánh thư mà chúng ta đang thảo luận hôm nay.” Và giả sử là tôi dạy bài học thú vị này mà trong đó tôi đang chia sẻ tất cả những hiểu biết tuyệt vời này. Tôi cho anh chị em rất nhiều len thô. Nó rất mềm mại. Anh chị em đặt nó lên đầu, và sau đó bước ra khỏi cửa; gió thổi, và nó sẽ bay mất.
Vậy, điều cần thiết là học viên phải chải và tinh chế nhúm len thô đó. Họ phải kéo chỉ len thành sợi, và sau đó len mới có thể trở thành một chiếc áo khoác len mà khi học viên mặc vào, bước ra ngoài thì nó không thể bị thổi bay.
Vậy, tôi chia sẻ phép so sánh đó một phần như là điều nhắc nhở bản thân rằng mình không chỉ phát len thô cho học viên. Tôi muốn học viên có được chiếc áo khoác len, và họ phải tự mình làm công việc đó.
Đôi khi chúng ta quá coi trọng những gì mình nói, và điều đó thật khó vì tôi biết, với tư cách là giảng viên, chúng ta có rất nhiều điều tuyệt vời để truyền đạt. Nhưng để cho học viên thực sự hiểu được điều đó bằng cả tấm lòng, thì họ phải hành động. Kiến thức phải từ tâm trí đi vào trái tim họ. Vậy thì bằng cách giúp học viên hành động thì đó thực sự là cách duy nhất để họ có thể trở thành môn đồ suốt đời của Chúa Giê Su Ky Tô.
Anh Cả Clark G. Gilbert: Vậy, anh John này, ngoài len thô, chắc anh phải có thứ gì đó cần tinh chế hơn chứ. Tại sao học viên phải tinh chế len thô chứ không phải chỉ mình anh làm thôi?
Anh John Hilton III: Đó là vì trong tiến trình hành động, là lúc học viên tự nắm bắt được điều đó. Vì vậy, nếu tôi chỉ nói mãi, giảng mãi, thì chỉ là áp đặt lên họ mà thôi. Mà làm vậy thì, với tư cách là giảng viên, tôi rất dễ có cảm giác rằng mình đang dạy rất giỏi.
Thực ra tôi chỉ đang “áp” kiến thức lên học viên. Tôi chỉ đang “áp” kiến thức lên họ. Nhưng để [kiến thức] được thấm nhuần, thì anh chị em phải hành động. Không có cách nào khác cả. Tốt.
Anh Cả Clark G. Gilbert: Nate—
Anh Nate Peterson: Thưa Anh Cả Gilbert, chỉ về điểm đó thôi, Anh Cả Christofferson đã nâng tầm vấn đề lên rồi, đúng không? Ý tôi là, ai mà biết được quyền tự quyết lại là chuyện quan trọng đến vậy? Đó là kiểu nhân vật trong phim mà anh chị em đã xem luôn xuất hiện ở hậu cảnh suốt thời gian từ đầu đến cuối phim. Và nếu quyền tự quyết là đáp án—thì nó đã ở đó ngay từ đầu—và đó là điều ông ấy đã nói. Quyền tự quyết. Đúng vậy. Sự tiến triển đòi hỏi phải có quyền tự quyết, và quyền tự quyết đòi hỏi phải có lẽ thật. Và tôi có thể giảng dạy lẽ thật trong một bài học.
Nhưng đó là điều ông ấy đã nói. Đó là một trong những cách mà Sa Tan tấn công lẽ thật. Tôi nghĩ đôi khi nó để yên nếu chúng ta giảng dạy cho họ lẽ thật. Nhưng Anh Cả Christofferson nói rằng đó là cuộc tấn công thứ hai mà chúng ta cần phải vượt qua, là khi chúng ta mời họ sử dụng quyền tự quyết của họ. Vì vậy tôi có thể giảng dạy một bài học tuyệt vời; Tôi có thể làm chứng về lẽ thật, nhưng sau đó để kích hoạt quyền tự quyết đó—đó là cấp độ tiếp theo mà tôi mời họ tham gia, để trở thành người chủ động và để cho họ sử dụng quyền tự quyết mà họ đã có từ lúc đầu.
Vậy là sự tiến triển đòi hỏi phải có quyền tự quyết. Quyền tự quyết đòi hỏi phải có lẽ thật, và lẽ thật đòi hỏi phải có một lời mời. Điều đó mang chúng ta trở lại với sự tiến triển.
Anh Cả Clark G. Gilbert: Thật tuyệt. Kaylee, chị có muốn bổ sung thêm điều gì không?
Chị Kaylee Merrill: Tôi thích sự kết nối mà Anh Cả Christofferson đã tạo ra tối qua. Ngoài ra, ông còn kết nối điều đó với các giao ước. Bởi vì thế nào là một môn đồ suốt đời? Đó là một người lập và tuân giữ các giao ước. Vậy, chúng ta đang yêu cầu học viên của mình sử dụng quyền tự quyết ở trong lẫn ở ngoài lớp học, để khi đến lúc thì họ sẽ nhận biết cách sử dụng quyền tự quyết của họ để lập và tuân giữ các giao ước trong suốt quãng đời còn lại của họ.
Anh Cả Clark G. Gilbert: Rất hay. Tôi rất thích khi ông ấy nói rằng các giao ước là mang tính cá nhân. Chúng đòi hỏi phải có hành động, và đó là thước đo tột bậc của một môn đồ.
Chúng tôi muốn hỏi tất cả anh chị em, tôi hy vọng rằng anh chị em đã suy nghĩ về câu hỏi đó. Tôi chỉ muốn dành một phút để anh chị em suy ngẫm về câu hỏi đó: Mối liên hệ giữa việc chịu trách nhiệm và cách cụ thể để tạo ra vai trò môn đồ suốt đời là gì? Tại sao điều đó lại quan trọng như vậy?
Anh Cả Christofferson nói rằng Đệ Nhất Chủ Tịch Đoàn và Nhóm Túc Số Mười Hai đã dạy chúng ta điều này trong buổi hội thảo dành cho vị lãnh đạo phái bộ truyền giáo. Họ đã dạy điều này cho các cố vấn của giới trẻ. Họ đang nhấn mạnh điều này với chúng ta là các nhà giáo dục tôn giáo.
Sự kết nối đó là gì? Trách nhiệm cá nhân đối với việc học và vai trò môn đồ suốt đời.
Hãy dành ra một phút. Viết xuống những gì mà anh chị em nghĩ rằng đó là sự kết nối. Anh chị em đã nghe được điều gì tối qua? Anh chị em đang nghe điều gì bây giờ? Anh chị em còn có ý kiến nào khác không? Chúng ta sẽ tạm dừng hội thảo trong một phút trong khi anh chị em viết xuống một số ý nghĩ về điều này.
Bây giờ tôi sẽ mời anh chị em thảo luận theo nhóm hai hoặc ba người, tùy thuộc vào cách anh chị em sắp xếp. Nếu anh chị em đang ở nhà và không có ai bên cạnh mình thì hãy tìm một người nào đó mà anh chị em có thể chia sẻ điều này.
Nhưng hãy chia sẻ với người bên cạnh anh chị em những gì anh chị em đã cảm nhận được; và chúng tôi cũng sẽ làm điều đó ở trên đây trong buổi hội luận này, và tôi sẽ cố gắng không để micrô của tôi phát ra âm thanh đó đến tất cả mọi người. Trong một phút tới, hãy chia sẻ sự hiểu biết của anh chị em và cũng để người bên cạnh anh chị em chia sẻ.
[Thảo luận thì thầm từ đám đông]
Rồi, chúng ta hãy cùng trở lại nhé. Tôi nghĩ gia đình Gilbert thích kỹ thuật mới này, là khi mà họ có thể tắt micrô của cha họ bất cứ lúc nào trong bài học của buổi họp tối gia đình.
Có ai cảm thấy ấn tượng để chia sẻ điều gì đó về đề tài này, xin mời đứng lên và chia sẻ với nhóm nhé? Chúng ta chỉ cần hai người thôi. Chỉ cần giơ tay và đứng lên. Vâng, ngay ở đây. Ồ, tôi nghĩ là tôi thấy một bàn tay giơ lên ở đó. Cami Anderson, tôi sẽ ngẫu nhiên gọi chị nhé. Xin cảm ơn. Ngay phía sau anh đó, Anh Brown. Đấy.
Chị Cami Anderson: Xin cảm ơn Anh Cả Gilbert về cơ hội này.
Vâng, Yvonne và tôi vừa nói về cách mà vai trò môn đồ hằng ngày như Anh Cả Christofferson đã nói đến, cách mà chúng ta giúp học viên của mình thấy được điều đó, thì nó sẽ giúp họ tiếp tục trong đức tin và vai trò môn đồ của họ khi vượt qua những thử thách của cuộc sống. Và điều đó không chỉ đơn thuần là đọc thánh thư hay cầu nguyện trong những lúc khó khăn, mà họ còn có thể làm được điều đó khi phải đối diện với những thử thách vô cùng cam go, và vẫn giữ được sự tập trung vào Đấng Cứu Rỗi. Và họ nhận biết rằng cho dù đức tin của họ nơi Ngài có ra sao đi nữa, thì Ngài cũng sẽ giúp họ vượt qua bất cứ thử thách nào mà họ gặp phải.
Anh Cả Clark G. Gilbert: Tôi rất thích điều đó. Và tôi thích ý kiến xem thử thách như là một cách để chúng ta đặt khuôn khổ cho việc giảng dạy. Giống như nếu chúng ta tự hỏi: liệu họ có nhớ điều này khi cuộc sống của họ gặp khó khăn không? Như anh Hilton đã nêu: liệu nhúm len này có bị thổi bay không? Hay nó sẽ là một vật gì đó mà họ đang mang theo bên mình?
Có ý kiến nào khác không? Xin ai đó hãy giơ tay lên và tình nguyện chia sẻ. Vâng. Ngay bên cạnh anh đấy.
Anh 9: Đây là điều tôi đã nghĩ về trong suốt sự nghiệp của mình. Anh Cả Bednar đã đưa ra một bài nói chuyện, “Seek Learning by Faith (Tìm Cách Học Hỏi bằng Đức Tin),” khi tôi còn là một giảng viên trẻ tuổi của lớp học phúc âm dành cho giới trẻ. Và ông đã nói: Chúng ta thường nói về việc giảng dạy bằng Thánh Linh, nhưng chúng ta không nói đầy đủ về ý nghĩa của việc học hỏi bằng đức tin. Và ông ấy đã dạy chúng tôi từ 2 Nê Phi 33 rằng Thánh Linh có thể mang lời của Thượng Đế vào trong tấm lòng, nhưng lời đó có đi vào lòng chúng ta hay không thì còn tùy thuộc vào chúng ta. Và chúng ta phải hành động trong đức tin để mang lời đó vào tấm lòng mình. Và rằng chúng ta, với tư cách là giảng viên, không chỉ làm công việc phân chia cá. Chúng ta phải dạy họ cách câu cá. Rằng những bài học quan trọng nhất của cuộc đời là tự mình lĩnh hội được chứ không chỉ được truyền dạy lại.
Và kể từ lúc ấy, sứ điệp đó đã tác động mạnh mẽ đến tôi. Tôi đã áp dụng sứ điệp đó cho chúng ta với tư cách là các giảng viên—công việc của chúng ta không chỉ là đứng trước lớp và tập luyện trước mặt họ và chỉ cho họ thấy cách chúng ta nâng tạ ra sao. Làm vậy sẽ không khiến họ trở nên mạnh hơn. Chúng ta phải mời họ hành động. Họ phải tự hít-đất. Họ phải tự làm công việc của mình để họ có thể có được sức mạnh từ chính trải nghiệm mà sau đó sẽ đưa họ tiến lên với tư cách là các môn đồ suốt đời và có sức mạnh để đối phó với những thử thách và khó khăn mà họ sẽ gặp.
Vậy thì, dù sao đi nữa, kể từ bài nói chuyện đó của Anh Cả Bednar, tôi đã nghĩ về điều đó—rằng chúng ta thực sự có trách nhiệm mời họ hành động trong đức tin để họ có thể có sức mạnh qua bài tập luyện đó để đối phó với những thử thách.
Anh Cả Clark G. Gilbert: Và trong suy nghĩ của anh, đó là sự kết nối với vai trò môn đồ suốt đời. Đó chính là khả năng để hành động trong lớp của anh trong suốt học kỳ sẽ được duy trì cả khi anh không có mặt ở đó.
Anh 9: Chính xác.
Anh Cả Clark G. Gilbert: Vâng. Cảm ơn anh. Có lẽ thêm một ý kiến nữa. Vâng, xin mời Anh Bollingbroke được chứ?
Anh Bollingbroke: Khi còn là một điều phối viên lớp học buổi sáng sớm, tôi có một giảng viên từng đạt danh hiệu là giảng viên của năm tại trường y khoa thuộc Đại Học Nevada–Reno, và chúng tôi đã nói về RPA—tức là sẵn sàng, tham gia và áp dụng.
Cuối cùng, người ấy nói: “Vâng, nhưng rốt cuộc thì, Anh Bolingbroke à, đây là một khuỷu tay. Và chúng ta có thể thảo luận và tham gia, nhưng đây là một khuỷu tay, và nó sẽ luôn luôn là một khuỷu tay. Tôi là giảng viên khoa giải phẫu. Chúng ta không thể nói chuyện và chia sẻ—” Nhưng tôi đã hỏi người ấy câu hỏi này—đó là những gì Nate đã nói—có sự cân bằng giữa việc dạy lẽ thật nhưng phải để họ áp dụng. Tôi nói: “Nhưng học viên của anh không học tốt hơn khi tự họ lắc cái khuỷu tay của họ hay sao? Họ biết khuỷu tay hoạt động như thế nào? Họ có thể thấy tất cả các dây chằng?”
Và tôi nghĩ đôi khi trong giáo dục tôn giáo, có những cách để họ có thể tự mình trải nghiệm. Họ sẽ nhớ cái khuỷu tay lâu hơn nhiều nếu họ làm nó bị đau hoặc nếu họ từng bị chấn thương ở đó, hoặc nếu họ trở nên quan tâm với nó. Và như vậy với tư cách là các giảng viên, chúng tôi tuyên bố với họ rằng hôn nhân giữa một người nam và một người nữ đã được Thượng Đế quy định sẵn. Và gia đình là trọng tâm kế hoạch của Đấng Sáng Tạo dành cho số mệnh vĩnh cửu của con cái Ngài. Nhưng họ phải khám phá ra điều đó. Và nếu chúng ta chỉ giảng dạy lẽ thật mà không để họ tự vận động cái khuỷu tay đó, thì chỉ cần một cơn gió sẽ thổi bay nó khỏi họ ngay.
Anh Cả Clark G. Gilbert: Rất hay. Xin cảm ơn. Tôi hy vọng rằng anh chị em sẽ tiếp tục suy nghĩ về câu hỏi này, vì đôi lúc khi tôi thảo luận với các giảng viên về tầm quan trọng của sự tham gia của học viên, thì họ coi đó là điều bắt buộc phải có. Họ không muốn bị gắn mác là người diễn thuyết và vì thế cuộc thảo luận chuyển ngay sang phương pháp dạy học mà không dựa vào việc “Tại sao chúng ta làm điều này? Sự kết nối giữa hình thức tham gia này và vai trò môn đồ suốt đời của cá nhân là gì?”
Và tôi mời anh chị em tiếp tục suy nghĩ về điều đó, ngay cả khi bây giờ chúng ta đang chuyển sang nói về một số phương pháp giảng dạy mà giúp ích cho học viên của chúng ta. Xin hãy tiếp tục quay lại với mục đích cao cả hơn này—lý do tại sao chúng ta làm điều này ngay từ đầu.
Giờ đây, một trong những cách chúng ta mời gọi học tập siêng năng là yêu cầu học viên đến lớp với sự chuẩn bị. Và chúng tôi đã yêu cầu anh chị em. Tôi sẽ không—vâng, chúng ta hãy làm điều này. Đây là phần chuẩn bị cho phiên họp hôm nay: xin đọc “Mời Gọi Học Tập Siêng Năng” từ tài liệu Giảng Dạy theo Cách của Đấng Cứu Rỗi; đọc bài nói chuyện “Quyền Năng Là Ở Trong Họ” mà tôi đưa ra vào tháng Một; tham dự buổi họp đặc biệt devotional của Anh Cả Christofferson và suy ngẫm về hai câu hỏi này—Đấng Cứu Rỗi đã mời gọi những người Ngài dạy phải siêng năng học tập bằng những cách nào? Làm thế nào tôi có thể giúp những người tôi giảng dạy biết tự chịu trách nhiệm cho việc học của họ một cách hiệu quả hơn?”
Đó chính là phần bài tập chuẩn bị. Có bao nhiêu người trong các anh chị em đã thực hiện ít nhất hai trong số các sinh hoạt chuẩn bị đó khi đến đây? Được rồi.
Chúng ta làm điều này bằng cách nào? Làm thế nào để chúng ta mời học viên chủ động và chuẩn bị trước khi bước vào kinh nghiệm học tập đó? Anh chị em có những suy nghĩ gì từ phần chia sẻ của ban hội thảo?
Anh Nate Peterson: Tôi nghĩ là Anh Cả Gilbert đang nghĩ cách để làm việc hiệu quả. Điều đó cũng tốt mà—như anh chị em biết đấy, giống như anh John đang giảng dạy—thật tuyệt nếu họ đọc bài chuẩn bị trước cho lớp học của tôi, và cũng thật tuyệt nếu họ đọc bài chuẩn bị trước và rồi tôi sẽ cho họ điểm cao. Nhưng [điều đó] thậm chí còn tốt hơn nữa nếu họ phát triển thành thói quen học thánh thư hằng ngày.
Vậy, nếu tôi có thể phân tích ra và nói: “Tôi đang yêu cầu họ chuẩn bị cho điều gì? Tại sao tôi lại yêu cầu họ chuẩn bị?” Giống như Anh Cả Meredith đã dạy chúng ta—anh chị em hãy nhìn về phía trước con đường đó. Vai trò môn đồ đòi hỏi phải có kỷ luật.
Vậy, điều tôi thực sự yêu cầu họ làm không chỉ là đọc để có được điểm cao trong lớp, mà tôi còn yêu cầu họ đọc thánh thư của họ để họ có thể nghe được tiếng nói của Chúa. Nghe được Thánh Linh. Sẽ thật tuyệt nếu họ đọc trong một tháng cho một học kỳ trong lớp học của tôi, mà thậm chí còn tuyệt hơn nữa nếu họ bắt đầu có một thói quen—anh chị em biết đấy, khoảng thời gian này chỉ cần cố gắng đọc mỗi ngày một chút, ngay cả khi đó là để chuẩn bị cho lớp học của tôi. Đó là cơ hội của tôi để mời sử dụng quyền tự quyết, là “Vâng. Tôi muốn các em đọc ở đây, nhưng tôi muốn các em luôn luôn đọc vì đó là lời của Thượng Đế. Lời đó sẽ mang ánh sáng vào cuộc sống của các em. Và đó là cách mà các em sẽ cảm nhận được Thánh Linh—đó là cách mà các em sẽ nghe được lời của Thượng Đế” là điều mà giúp ích cho họ sau lớp học của tôi.
Anh Cả Clark G. Gilbert: Anh Peterson, tôi thích điều này vì anh đang kết nối sự chuẩn bị với vai trò môn đồ suốt đời. Và điều này thực sự sẽ giúp chúng ta trong lớp học vào ngày thứ Ba. Nhưng anh nói rằng “tôi đang cố gắng tạo ra một khuôn mẫu của việc được chuẩn bị trong suốt cuộc đời của một học viên.” Và đây là một trong những lý do chúng ta mời gọi sự chuẩn bị trước khi bước vào kinh nghiệm học tập.
Anh Nate Peterson: Bởi vì họ sẽ cần điều đó trong Trường Chủ Nhật. Họ sẽ cần điều đó trong nhóm túc số các anh cả và Hội Phụ Nữ. Chúng ta không chỉ muốn họ đọc cho các lớp học tôn giáo. Chúng ta muốn họ chuẩn bị cho các buổi lễ Tiệc Thánh. Chúng ta hy vọng rằng họ đi đền thờ với sự chuẩn bị. Đó là một khuôn mẫu của sự chuẩn bị, của vai trò môn đồ suốt đời.
Anh Cả Clark G. Gilbert: Tuyệt vời. Có ý kiến nào khác không?
Chị Jenet Erickson: Anh Cả Gilbert, tôi đang nghĩ—thật tuyệt để được nghe anh Nate nói—Tôi đang nghĩ là tôi rất muốn họ biết rằng Chúa Giê Su Ky Tô mong mỏi muốn giúp đỡ họ, rằng Ngài thực sự đứng gõ cửa và muốn trở thành một phần trong cuộc sống của họ. Vậy nên, một số điều đó đòi hỏi tôi phải chuẩn bị cho họ để thấy được sự liên quan của những gì chúng ta đang nói đến—tại sao câu chuyện này lại quan trọng đối với họ; tại sao những câu hỏi của họ thực sự được trả lời trong những lẽ thật ở đây; tại sao những mong mỏi tận đáy lòng họ, quyền năng để thay đổi, tăng trưởng và được chữa lành, và tất cả những điều họ mong mỏi thực sự được đáp ứng ngay tại đây trong tiến trình này.
Nhưng điều đó đòi hỏi tôi phải tin vào bản thân mình và họ, và sau đó giúp họ hiểu được sự liên quan đến cuộc sống của họ—rằng Chúa Giê Su Ky Tô không chỉ mong mỏi họ học hỏi về bất cứ điều gì. Mà Ngài thật sự mong mỏi sẽ đích thân trút xuống lẽ thật, sự giúp đỡ, sự chữa lành và sức mạnh cho họ qua điều chúng ta làm hôm nay trong lớp học và sự chuẩn bị của họ cho điều đó và cách họ sẽ hành động sau đó.
Anh Cả Clark G. Gilbert: Anh chị em biết đấy, khi lắng nghe anh chị em nói, tôi luôn nghĩ, vâng, chúng ta sẽ có phần đọc này trong lớp. Xin hãy đọc trước khi vào lớp. Anh chị em đang gợi ý một điều mà tôi chưa nghĩ đến, đó là nếu tôi có thể cho họ nghĩ về sự liên quan của nó thì cuộc thảo luận trong lớp sẽ có tác động mạnh mẽ hơn. Điều đó thậm chí có thể định hình cho câu hỏi mà tôi mời họ suy nghĩ trước, hoặc phần bài đọc mà tôi giao cho họ từ trước, bởi vì tôi muốn họ hiểu tại sao cuộc thảo luận của chúng ta lại quan trọng đến như vậy khi chúng ta gặp nhau trong lớp học.
John, anh có muốn bổ sung thêm điều gì không?
Anh John Hilton III: Tôi thật sự nghĩ rằng một phần của việc này là bản thân tôi, với tư cách một giảng viên, cần thay đổi quan điểm của mình: rằng việc giúp học viên biết cách học là một phần rất quan trọng trong vai trò của tôi—tôi nghĩ rằng hầu hết chúng ta đều đang giảng dạy thánh thư—vì vậy sự chuẩn bị quan trọng nhất sẽ là đọc thánh thư trước.
Cách đây vài năm, Chủ Tịch Oaks đã nói: “tôi nghĩ điều quan trọng nhất mà chúng ta có thể làm với tư cách là giảng viên của học viên theo học lớp học phúc âm dành cho giới trẻ và khóa học phúc âm nâng cao là kết nối học viên với thánh thư và kết quả của việc học thánh thư hằng ngày.”
Vậy nên, nếu quan điểm đó khắc sâu vào lòng tôi, thì đó không chỉ là một việc phụ mà tôi làm. Mà chính là phần cốt lõi trong những gì tôi làm. Tôi sẽ giúp đỡ họ bằng cách nào? Và tôi, có lẽ chỉ muốn thêm vào những gì cả hai anh chị đã nói, một phần của điều này là nhằm giúp học viên tham gia đọc thánh thư trước khi đến lớp. Và có rất nhiều phương thức mà có thể đơn giản như giúp học viên tìm hiểu các cách tiếp cận khác nhau để học thánh thư.
Đôi khi đó chỉ là giúp họ hiểu. Học kỳ vừa rồi, tôi có một học viên gặp khó khăn trong việc đọc hiểu bài. Tôi đang dạy một lớp học dựa trên Kinh Thánh, và trong lớp, chúng tôi đã nói về việc mà Sách Hướng Dẫn của Giáo Hội nói rằng đôi khi các bản dịch Kinh Thánh khác có thể hữu ích trong việc học của cá nhân. Và chúng tôi đã xem một trang web hiển thị các bản dịch Kinh Thánh khác nhau. Vâng, hai tuần sau, em ấy quay lại và nói: “Thưa Anh Hilton, em đã tìm thấy một bản dịch Kinh Thánh được viết ở trình độ đọc hiểu của lớp sáu, và việc học Kinh Thánh của em đã hoàn toàn thay đổi. Bây giờ em đã hiểu rồi.”
Và vì vậy, bằng bất cứ cách nào chúng ta cũng có thể giúp học viên hiểu được nhiều hơn từ việc nghiên cứu thánh thư cá nhân thì họ sẽ muốn thực hiện điều đó. Nếu đang kết nối với Chúa Giê Su Ky Tô thì họ sẽ muốn học. Đó là điều mà họ muốn làm chứ không phải cảm thấy bắt buộc để làm.
Anh Cả Clark G. Gilbert: Anh chị em biết đấy, điều đó thật tuyệt. Và tôi nghĩ rằng tất cả anh chị em đều cảm thấy rằng nếu một học viên đọc trước khi đến lớp thì kinh nghiệm học tập trong lớp sẽ được nâng cao hơn nhờ vào điều đó. Và đó có phải là một giả định hợp lý không?
Anh John Hilton III: Chắc chắn rồi.
Anh Cả Clark G. Gilbert: Một trong những điều tôi lo lắng là có một sự thỏa thuận ngầm mà chúng ta có với học viên. Nếu chúng ta yêu cầu họ chuẩn bị trước khi đến thì dĩ nhiên họ sẽ được tán thưởng cho sự chuẩn bị đó. Nhưng nếu sự chuẩn bị đó không được nói tới hoặc không được tiến hành trong lớp học thì chúng ta đang nói với họ rằng: “Các em không thực sự cần phải chuẩn bị để đến lớp của tôi.” Đó là “Tôi biết tôi đã đưa nó vào chương trình học, nên việc các em chuẩn bị trước thì thực sự cũng không quan trọng lắm.”
Và điều đó có thể làm suy yếu văn hóa lớp học.
Anh nói rằng tôi đang xây dựng thói quen chuẩn bị hằng ngày. Nhưng, Nate này, nếu họ không có cơ hội để tiến hành, sử dụng và nhận được lợi ích từ sự chuẩn bị của họ, thì điều đó ảnh hưởng như thế nào đến động lực của họ để chuẩn bị trước khi đến lớp?
Anh Nate Peterson: Và tôi nghĩ rằng chính ở điểm này mà tất cả mọi thứ liên kết lại với nhau theo quyền tự quyết và vai trò môn đồ—thì tôi đang mời họ. Anh chị em biết đấy, điều đó gắn kết với những điều khác mà chúng ta sẽ thảo luận về việc đặt câu hỏi cho họ và mang cho họ các cơ hội đó.
Vậy, nếu tôi yêu cầu họ trở thành môn đồ—cũng giống như điều chúng ta học khi là người truyền giáo, hoặc trong Giáo Hội—thì cần phải có sự theo sát. Vậy thì các lớp học có được theo sát không. Họ có cơ hội thực hành vai trò môn đồ của mình trực tiếp với bạn bè của họ không?
Và vì vậy đó cũng là chứng ngôn và niềm tin của tôi: Tôi có thực sự tin rằng họ cần phải đọc thánh thư không? Và như John đã nói, tại sao? Vì tôi tin rằng Thượng Đế có thể nói chuyện với tôi. Tôi tin rằng nếu tôi đọc thánh thư thì tâm trí của tôi sẽ mở ra với Thánh Linh. Rằng tôi học được nhiều hơn những gì ở trên trang sách.
Vậy, nếu tôi tin như thế thì tôi cần giúp họ học điều đó—và cũng làm điều đó, rằng tôi, giống như anh đã nói, tôi tin rằng điều đó sẽ làm cho lớp học trở nên tốt hơn. Vì nếu học viên đang đọc thánh thư của họ và thực hành vai trò môn đồ của họ cùng tuân giữ các giao ước của họ, thì sẽ có nhiều sự soi dẫn hơn trong lớp học của tôi. Lớp học của tôi sẽ tốt hơn vì họ thông sáng hơn, và tôi cần để họ thực hành vai trò môn đồ đó. Hãy để họ tỏa sáng trong lớp.
Anh Cả Clark G. Gilbert: Vậy thì điều đó sẽ như thế nào? Ý tôi là, tôi biết tôi tin rằng nếu họ đã đọc trước thì họ sẽ học được nhiều hơn. Nhưng làm thế nào để anh chấp nhận và khơi dậy sự chuẩn bị đó trong lớp học của mình?
Jenet, chị đang dạy khóa học gia đình vĩnh cửu. Học viên đọc một phần trong Bản Tuyên Ngôn và họ đọc trước để chuẩn bị cho buổi học—có lẽ đó là bài nói chuyện của Anh Cả Christofferson về “Tại sao cần có gia đình”—sự chuẩn bị đó sẽ được áp dụng như thế nào trong lớp học của anh chị em bây giờ?
Chị Jenet Erickson: Một trong những điều mà anh đề nghị vào năm ngoái đã thực sự có tác động mạnh mẽ, là cho học viên viết trong lớp học. Và trong cuối học kỳ vừa rồi, tôi yêu cầu họ dùng giấy và bút để chia sẻ những cảm nhận của họ. Và bất cứ khi nào họ phải hành động—cho dù chỉ là suy ngẫm và viết ra lời chứng của họ về điều họ đã trải qua—và thực sự suy ngẫm về điều họ đã học được, điều mà Thánh Linh đã dạy họ khi họ đọc bài nói chuyện của Anh Cả Christofferson chẳng hạn. Và sau đó, khi họ chia sẻ với nhau và như anh chị em đều biết, đó là điều tuyệt vời nhất khi có Thánh Linh của Chúa làm chứng cùng họ khi họ chia sẻ chứng ngôn cùng chúng tôi trong lớp học, về cách mà lẽ thật đó đã dạy họ. Và sau đó, họ biết,—vì họ đã trải qua—Ngài muốn soi sáng cuộc sống của tôi, và đây là cách mà điều đó xảy ra, và tôi đã trải qua điều đó, và tôi đã làm chứng về điều đó ở đây trong lớp học.
Vì vậy, cho dù đó là chia sẻ trong các nhóm nhỏ—ngay cả khi những người không thích chia sẻ quá nhiều cũng có thể chỉ cần viết xuống. Tôi nhận được những phản hồi tuyệt vời nhất từ họ khi họ cảm nhận được Thánh Linh của Chúa dạy cho họ biết được câu trả lời là gì—cho họ một câu trả lời mà họ cần—và sau đó họ có thể làm chứng với các bạn học khác về câu trả lời đó. Đó mới là thực sự vai trò môn đồ. Kinh nghiệm về điều đó trong lớp học là có thật nhờ sự chuẩn bị mà họ đã thực hiện.
Anh Cả Clark G. Gilbert: Chà, tôi thích điều chị đã nói, nhưng công bằng mà nói, tôi đã chia sẻ điều đó với chị. Nhưng tôi đã quan sát thấy vị chủ nhiệm khoa của trường BYU làm điều đó trong các lớp học của ông, và chúng tôi đã cùng giảng dạy chung vào năm ngoái, và đó là nơi tôi học được ý kiến đó. Tôi chưa bao giờ làm điều đó trong lớp học của mình. Nhưng nó rất hiệu quả, anh Scott à.
Kaylee, tôi xin hỏi. Ba người này có lợi thế vượt trội hơn.
Chị Kaylee Merrill: Đúng vậy.
Anh Cả Clark G. Gilbert: Họ chấm điểm các lớp học tôn giáo của họ. Còn chúng ta thì không chấm điểm các lớp học phúc âm dành cho giới trẻ. Vậy chị làm sao để các học viên của lớp học phúc âm thực sự muốn chuẩn bị bài, là điều mà tôi hy vọng là cũng sẽ mang lại lợi ích thực sự cho các học viên bị chấm điểm?
Nhưng rõ ràng họ đang có lợi thế vượt trội hơn chị, họ có biện pháp phạt. Chị thấy đấy, còn biện pháp thưởng cho sự chuẩn bị là gì? Chị biết đấy, và chị có thể thực sự làm cho một học viên của lớp học phúc âm đến lớp sớm vào buổi sáng không, khi mà có quá nhiều thứ đang diễn ra, sự chuẩn bị cho lớp học phúc âm dành cho giới trẻ?
Chị Kaylee Merrill: Tôi nghĩ rằng có rất nhiều điều chúng ta phải thay đổi. Tôi nghĩ chúng ta cần phải sẵn lòng thay đổi. Nếu chúng ta muốn hoàn thành điều Anh Cả Christofferson đã dạy chúng ta tối qua. Thì phải có sự thay đổi trong văn hóa của chúng ta, trong các lớp học của chúng ta. Và tôi nghĩ điều quan trọng nhất là những gì anh đã đề cập. Chúng ta phải dành thời gian cụ thể và quan trọng trong các lớp học của mình để học viên chia sẻ những gì họ đã chuẩn bị, để học viên tham gia vào tiến trình giảng dạy. Và tôi nghĩ rằng điều đó cần phải khác đi mỗi ngày. Nhưng phải có ý thức này khi đến lớp là họ biết rằng họ sẽ được giao cho trách nhiệm. Và nếu họ không đến với sự chuẩn bị, thì họ sẽ cảm thấy có điều gì thiếu sót trong kinh nghiệm của mình.
Và có rất nhiều cách để làm điều đó. Nhưng tôi nghĩ có một thay đổi mà chúng ta cần thực hiện—tối qua, Anh Cả Christofferson đã nói rằng để làm được điều này, sẽ cần các giảng viên được chuẩn bị kỹ để tương tác với các học viên cũng được chuẩn bị kỹ, và chúng ta phải thay đổi cách chúng ta chuẩn bị. Nếu chuẩn bị bài học của mình vào ngày đó hoặc thậm chí là ngày trước khi anh chị em giảng dạy, thì anh chị em không có đủ thời gian để giúp học viên của mình chuẩn bị. Chúng ta phải chuẩn bị sớm để có thể đi trước chương trình học, có thể trước hai hoặc ba buổi học, trước khi chúng ta có thể sẵn sàng chia sẻ với học viên của mình những gì sắp diễn ra và những gì họ cần phải làm.
Anh Cả Clark G. Gilbert: Tôi thích ý kiến này về việc các giảng viên đã chuẩn bị kỹ để làm việc với các học viên cũng đã chuẩn bị kỹ. Tôi sẽ lưu ý khi Anh Cả Christofferson nói rằng có một số tiếng cười khúc khích trong phòng. Và điều này có hợp lý không? Chúng ta có thực sự mong đợi điều này từ một học viên 16 tuổi của lớp học phúc âm dành cho giới trẻ không?
Chị Kaylee Merrill: Tôi tin chắc rằng nếu chúng ta giữ các học viên này có một tiêu chuẩn cao hơn thì họ sẽ vươn lên tới tiêu chuẩn đó.
Tôi nghĩ đến câu chuyện anh đã chia sẻ trong “Quyền Năng Là Ở trong Họ” về những người truyền giáo. Nếu chúng ta không nhìn nhận học viên của mình theo một tiêu chuẩn cao hơn thì họ sẽ không sống theo tiêu chuẩn đó. Và đây là điều Chúa đang yêu cầu chúng ta làm. Chúng ta cần có đức tin và sự tin cậy nơi Chúa và nơi các học viên của mình. Nếu chúng ta thay đổi văn hóa, và chúng ta trở nên giữ vững cũng như kiên định với văn hóa đó, thì họ sẽ đáp ứng được kỳ vọng đó. Vì chúng ta biết rằng trong cuộc sống họ sẽ phải vươn lên. Và vì vậy, chúng ta cần chỉ cho họ cách làm việc đó trong lớp học.
Và việc đó sẽ không dễ dàng. Và chúng ta sẽ thấy một số thất bại trong khi thực hiện. Nhưng nếu chúng ta kiên định, thì tôi nghĩ là có thể làm được.
Anh Cả Clark G. Gilbert: Vậy nên những kỳ vọng cao giúp một số người hoài nghi ngoài kia nói rằng anh không thể khiến mọi người đến lớp học của John. Họ nói: “Vâng, anh ấy sẽ đặt một nhúm len thô lên đầu tôi. Tôi không cần chuẩn bị gì.”
Thực tế chúng ta có thể làm điều này bằng cách nào? Ngay cả từ những người trong số anh chị em có biện pháp phạt. Một số biện pháp thưởng nào đã có hiệu quả đối với anh chị em để khuyến khích sự chuẩn bị?
Anh John Hilton III: Tôi thích điều Kaylee nói và điều đó thật khó vì nó có nghĩa là tôi phải phân chia thời gian trong lớp để làm điều đó. Vậy, nếu tôi sử dụng biện pháp phạt của mình để nói trước lớp: “Tôi muốn mọi người viết một đoạn văn về điều gì đó mà các em đã học.” Chà, điều đó có nghĩa là trong lớp học, tôi cần gọi ba hoặc bốn học viên và yêu cầu họ chia sẻ những gì họ đã học. Và rồi điều đó không thể chỉ là thụ động. Tôi phải linh động trong bài học của mình để dựa trên nó. Tôi phải kết thúc bằng cách nói ít hơn và tạo cơ hội cho học viên nói nhiều hơn.
Chị Jenet Erickson: Tôi đã nghe một giảng viên tuyệt vời kể với tôi tối qua—Faith Spencer, người dạy ở Roosevelt, Utah—chị ấy đã mô tả lợi thế của việc có học viên tham gia lớp học phúc âm dành cho giới trẻ mỗi ngày đã mang lại lợi ích cho chị rất nhiều. Nhưng chị ấy nói rằng nếu biết trước hai ngày những điều mình sẽ dạy, nếu chị ấy mời hai người trong số họ—thì chị ấy sẽ đưa ra lời mời cho tất cả họ để chuẩn bị hoặc suy nghĩ về điều đó. Nhưng sau đó chị ấy liên lạc với hai người trong số họ và nói: “Tôi biết các em đã có một vài cảm nghĩ hoặc kinh nghiệm về điều này. Ngày mai, các em đến với sự chuẩn bị để chia sẻ về điều đó được chứ?”
Và chị ấy chỉ nói rằng điều mạnh mẽ là, khi họ làm chứng thì các học viên khác cũng muốn tham gia vào. Họ cũng muốn trải qua kinh nghiệm đó. Và vậy là lần sau, có những em khác mà đã thấy sức mạnh của kinh nghiệm đó nơi những người bạn học của họ và cũng muốn tham gia, và làm chứng, chia sẻ kinh nghiệm của riêng họ, chia sẻ điều đó.
Các giảng viên lớp học phúc âm này thật tuyệt vời và sáng tạo về cách làm cho các em 14, 15, 16 tuổi tham gia vào tiến trình học tập đó, điều đó đã truyền cảm hứng cho tôi.
Anh Cả Clark G. Gilbert: Tôi thích ý tưởng này, và có một số học viên nhút nhát thì việc tham gia đối với các em là điều rất khó. Một chút chuẩn bị—không chỉ là tín hiệu cho cả lớp biết rằng: “Này, đã có người suy nghĩ về điều này rồi”—mà nó còn có thể thu hút thêm một học viên vốn chưa biết, hoặc có thể chưa sẵn sàng tham gia, bước vào cùng.
Hãy để tôi đi đến câu hỏi kế tiếp: Tham gia, giảng dạy lại những gì anh chị em đang học, tương tác với những người khác trong môi trường lớp học. Làm thế nào anh chị em giúp học viên học hỏi từ bạn bè của họ trong môi trường lớp học? Anh chị em phải làm gì?
Anh John Hilton III: Anh phải làm gì? Một điều tôi nghĩ thực sự quan trọng là giúp học viên hiểu lý do tại sao tôi yêu cầu họ chia sẻ.
Anh đã đề cập lúc nãy rằng đôi khi, với tư cách là người hướng dẫn, thì điều đó gần như là bị bắt buộc phải làm. Tôi không muốn là người diễn thuyết, nên mọi người hãy nói chuyện với người bạn cùng nhóm của mình trong 30 giây nhé. Nhưng nếu tôi thực sự giải thích rõ với học viên—thì cũng giống như điều mặc khải—những kinh nghiệm cá nhân được ban cho chúng ta. Và có thể sẽ có một học viên đến ngay đây và có một câu hỏi chân thành. Và tôi không có kinh nghiệm để thực sự có thể trả lời cho em ấy. Nhưng anh thì có. Và vì vậy, nếu anh chị em thành tâm cầu nguyện và đến lớp không chỉ suy nghĩ rằng “Anh Hilton sẽ dạy cho tôi điều gì?” mà là “Tôi có thể đóng góp như thế nào?” Thánh Linh có thể soi dẫn cho anh chị em để chia sẻ kinh nghiệm mà em ấy cần. Và khi học viên thấy lý do đó—ôi, chúng ta không chỉ làm điều này vì chúng ta phải làm.
Và thậm chí vào cuối giờ học—vì tôi nghĩ rằng việc chia sẻ không chỉ diễn ra ở bên trong lớp học—nên tôi có thể nói rằng vào cuối giờ học, hãy xem, có 40 học viên ở đây và giả sử, mỗi chúng ta biết mười người. Vậy, chúng ta biết tổng cộng 400 người. Và có lẽ có một số ít người trong số họ thực sự cần nghe những gì chúng ta đã nói hôm nay. Vậy, khi ra về, anh chị em sẽ thành tâm cầu nguyện và cân nhắc xem ai trong nhóm của mình cần trải qua điều mà anh chị em đã trải qua hôm nay không? Rồi thì việc chia sẻ đó có thể diễn ra ở bên ngoài lớp học.
Anh Cả Clark G. Gilbert: Thật tuyệt. Có ý kiến nào khác không?
Chị Kaylee Merrill: Tôi nghĩ có một điều mà khi đang chuẩn bị và học tập, thì tôi thấy có sự kết nối giữa—có một phần trong tài liệu Leading in the Savior’s Way về quyền tự quyết. Đấng Cứu Rỗi tôn trọng và công nhận quyền tự quyết của chúng ta. Và có một dòng chữ trong đó thực sự khiến tôi nhớ mãi. Dòng chữ đó ghi rằng: “Ngoài ra, hãy cung cấp những kỳ vọng rõ ràng, sự huấn luyện, thời gian và không gian đầy đủ để những người khác tự hành động.”
Tôi nghĩ chúng ta có thể bố trí các lớp học của mình theo cách mà họ biết họ phải làm gì. Như anh đã nói, họ biết lý do tại sao chúng ta làm như vậy, nhưng rồi chúng ta cho họ thời gian và không gian đó để có thể tự bày tỏ điều họ đang nghĩ, điều họ đang cảm nhận, điều họ đang học.
Anh Cả Clark G. Gilbert: Tôi thích ý kiến tạo không gian cho họ, và đôi khi đó là cách anh chị em sắp xếp lớp học của mình. Cũng là sau khi đặt ra một câu hỏi. Và, anh chị em biết đấy, cách dễ nhất để ngăn cản sự tham gia thêm vào một cuộc thảo luận trong lớp là đặt một câu hỏi, không cho thời gian để trả lời, rồi tự mình trả lời.
Và anh chị em biết đấy, mọi học viên đều biết rằng Anh Gilbert sẽ cứu chúng ta và chúng ta không cần phải nói gì cả. Và trong khoảng thời gian chờ đợi dài đằng đẵng đó—họ sẽ chỉ trải qua điều đó một hoặc hai lần, và sau đó sẽ có người giúp đỡ mình. Và điều này là thực sự quan trọng—và học viên có thể làm được điều này.
Tôi nhớ khi còn ở trường BYU–Idaho và chúng tôi đang triển khai mô hình học tập của trường BYU–Idaho. Tôi đang phục vụ trong chủ tịch đoàn giáo khu, và một chủ tịch Hội Phụ Nữ giáo khu của chúng tôi đã nói: “Được thôi, tôi sẽ trình bày bài học này mỗi tuần trong các đại hội tiểu giáo khu,” trong khi tôi nghĩ đó là giờ thứ ba. Và tôi nói rằng: “Ồ, những sinh viên này sẽ muốn”—và tôi đã xem chị ấy thử giảng dạy một lần, và chị ấy chỉ muốn diễn thuyết trong 55 phút cho các sinh viên của trường BYU–Idaho.
Và rồi điều tuyệt vời nhất đã xảy ra: Nhiều người bắt đầu giơ tay lên, ngay cả khi một câu hỏi không được trả lời, vì họ đã từng ở trong các lớp học của trường BYU–Idaho nơi họ được liên tục yêu cầu tham gia. Họ không thể chịu đựng được việc ngồi đó trong 55 phút và lắng nghe bài diễn thuyết này.
Và các sinh viên tiếp tục giơ tay lên, nhưng chị ấy không gọi ai cả. Vậy, các sinh viên bắt đầu giơ tay lên và rồi chỉ nói chuyện, và chị ấy nói: “Các sinh viên tại trường đại học này sao thế?” Và cuối cùng tôi nói: “Họ đã quen với việc được tham gia. Chị phải để họ làm điều đó, và bài học của chị sẽ thấm sâu hơn, nhưng chị sẽ phải cắt bớt một số tài liệu của chị để cho phép họ làm điều đó.” Và vì vậy, mẫu mực dành thời gian cho sinh viên—và tôi thích cách anh “tạo không gian” là điều thực sự quan trọng.
Bây giờ hãy xem, một số người ngoài kia—và tôi biết ngay cả các giảng viên thực sự tài giỏi, chu đáo, thân thiện—đang nói: “Các anh chị thật là điên rồ. Anh chị em biết đấy, điều này cũng như—anh chị em đang bảo chúng tôi biến lớp học thành cái chợ đó”? Và kiểu như: “Ồ, ai muốn nói gì thì nói. Và, anh chị em biết đấy, Anh Cả Gilbert sẽ kết hợp và chia sẻ lại những hiểu biết thấu đáo của anh chị em. Và chúng ta sẽ còn không biết liệu có ai đang học không nữa.”
Và Nate này, làm thế nào để anh bảo đảm—vì nó sẽ là một sai lầm nếu tôi diễn giải câu chuyện mở đầu của tôi về nghiên cứu chuyên sâu mà tôi đã viết, cho rằng trình độ chuyên môn của tôi không quan trọng. Nó đã trở thành trở ngại vì tôi không để cho học viên tự học. Nhưng điều quan trọng là phải giúp chúng ta đi sâu hơn. Tôi nên sử dụng vốn hiểu biết đó để dẫn dắt lớp học đi sâu hơn chứ không phải chỉ nói: “Mọi người hãy bắt cặp thảo luận, và hôm nay chỉ làm vậy thôi.” Làm thế nào để anh chị em bảo đảm rằng một lớp học lấy học viên làm trọng tâm không trở nên hời hợt, thiếu cấu trúc, và cuối cùng chỉ là ai muốn làm gì thì làm?
Anh Nate Peterson: Tôi nghĩ như anh đã đề cập, đôi khi chúng ta đến đây—và anh nói: “Đừng diễn thuyết.” Và đôi khi chúng ta làm ngược lại, anh biết đấy, chúng ta chỉ mang theo một bao đậu phộng, ném chúng xuống khắp sàn nhà và để cho lũ khỉ chạy nhảy loạn xạ lên. Anh biết đấy, lớp học trở thành như thế đó.
Vậy nên anh ấy chỉ bảo chúng tôi là phải nói. Anh biết đấy, và đôi khi rất dễ để học viên trò chuyện kiểu như trên mạng xã hội có gì mới, chuyện gì đang xảy ra? Nhưng tôi nghĩ rằng cuộc thảo luận sẽ gắn kết hơn nếu chúng ta tập trung vào vai trò môn đồ. Anh biết đấy, điều này như các khái niệm để giữ vững cho cuộc thảo luận. Chúng ta đang tìm kiếm quyền tự quyết.
Rồi, như Kaylee đã nói, vì nó nằm trong kế hoạch của tôi nên tôi cần lập kế hoạch có mục đích. Và để mượn lời anh, anh biết đấy, có ba câu hỏi có sức thuyết phục mà tôi nghĩ nếu tôi bắt đầu lập kế hoạch có mục đích. Vậy, tôi không chỉ muốn họ nói, và tôi không chỉ muốn họ nói về thánh thư, và tôi không chỉ muốn họ nói về lẽ thật. Cần phải có một kế hoạch và một mục đích.
Và anh biết đấy, trong tài liệu “Củng Cố Giáo Dục Tôn Giáo”, chúng ta muốn họ biết rõ hơn và cảm nhận sâu sắc hơn, hành động tốt hơn và trở nên tốt hơn. Và, như Kaylee đã nói, phần tôi sẽ phải cần lên kế hoạch, rằng có lẽ tôi có ba câu hỏi chính, để chúng ta sẽ không nói lan man, như chị Jenet đã nói, rằng chúng ta sẽ đi vào—đây là một vấn đề. Vì vậy, tôi có thể cần phải giới thiệu nó—liệu chúng ta có làm rõ rằng nó liên quan đến vấn đề thực tế mà chúng ta đang gặp phải không? Giống như Chủ Tịch Nelson đã nói, tất cả chúng ta đều sẽ chết. Tất cả chúng ta đều sẽ được phán xét. Tất cả chúng ta đều sẽ được phục sinh. Vậy nên, tôi trình bày điều đó và sau đó chúng ta vào tra cứu thánh thư. Đó là tiến trình. Vậy, tôi đã đặt ra một câu hỏi như thế này: “Chúng ta sẽ giải quyết điều này như thế nào? Ôi chao, tất cả chúng ta đều sẽ chết.” Chúng ta vào tra cứu thánh thư để tìm ra câu trả lời. Anh biết đấy, đó là phần tiến trình.
Vậy, nó bắt đầu từ phần nhận thức trong đầu tôi—tôi biết và hiểu—nó chuyển thành cảm nhận được điều gì đó. Nhưng sau đó nó đi đến hành động, bàn tay của các em, nơi chúng ta bắt đầu thực hành. Vậy thì, anh biết đấy, những câu hỏi mang tính thôi thúc: Vấn đề của chúng ta là gì? Chúng ta sửa lại bằng cách nào? Và anh chị em sẽ làm gì với vấn đề đó? Nếu tôi hoạch định, như anh đã đề cập, anh biết đấy, tôi cần có bản nháp các câu hỏi và xem xét mọi điều, cho dù chúng ta đang nói về khuỷu tay hay chơi piano hoặc bóng rổ, anh biết đấy, một giảng viên không chỉ nói, vâng, “Hãy luyện chơi piano đi hoặc xem tôi ném phạt bóng là được.” Chúng ta tin rằng, đúng vậy—trường BYU–Idaho—sứ mệnh của chúng ta là xây đắp, phát triển các môn đồ của Chúa Giê Su Ky Tô. Điều đó có nghĩa là luyện tập.
Và vậy trong lớp học của tôi, điều đó cần phải được luyện tập để khi đến lúc thực hiện thì họ có thể trở thành các môn đồ ở bên ngoài lớp học.
Anh Cả Clark G. Gilbert: Tôi thích điều anh đã nói—rằng tiếng ồn, tiếng nói huyên thuyên, người ta trò chuyện không đồng nghĩa với việc chăm chú học hỏi.
Và anh đã nói một vài điều nữa. Anh biết đấy, những câu hỏi mà chúng ta đặt ra, liệu chúng có phải là những câu hỏi đúng hay chúng là những câu hỏi đào sâu thêm không? Anh có luyện tập trước để đưa câu hỏi đó đào sâu thêm nhiều không? Anh đã nhắc đến vấn đề. Cách mà chúng ta xây dựng cấu trúc của lớp học xoay quanh một vấn đề cụ thể. Tôi nghĩ rằng điều đó có thể đào sâu vấn đề hơn.
Có ý kiến nào khác về cách cấu trúc và đào sâu việc học không? Vậy, chúng ta không những tham gia mà còn có những người suy nghĩ và sử dụng quyền tự quyết của họ và đào sâu hơn.
Chị Kaylee Merrill: Một điều mà anh đã nói với tôi thực sự hơi khó chấp nhận, đó là phương pháp giảng dạy này không được hiệu quả hơn. Chúng ta sẽ phải cắt bớt một số nội dung. Chúng ta sẽ mất chút thời gian quý báu mà chúng ta thấy. Như anh đã nói, đôi khi chúng ta muốn là người nói chính và sử dụng thời gian đó để giảng dạy, nhưng chúng ta sẽ phải hy sinh điều đó cho điều lớn lao hơn: kinh nghiệm học tập có chiều sâu. Vậy, nó có thể không tiết kiệm thời gian hơn nhưng chắc chắn là hiệu quả hơn. Và tôi nghĩ nếu chúng ta có thể thay đổi tư duy theo hướng đó thì tôi nghĩ chúng ta sẽ dễ dàng hơn để chấp nhận sự đánh đổi này.
Anh Cả Clark G. Gilbert: Vậy tôi sẽ rút lại một số nội dung giảng dạy trong lớp học. Và tôi sẽ đi sâu hơn, và nó có thể trở nên lộn xộn, nhưng tôi sẽ tiếp tục đào sâu nó với tư cách là giảng viên.
Và, tôi nhớ khi chúng tôi tạo ra chương trình học trực tuyến tại trường BYU–Idaho. Đó không phải là Anh Bolingbroke—Tôi sẽ không nói ai đã nói điều này với tôi—nhưng người ấy nói: “Ồ, thưa Chủ Tịch Gilbert, tại sao chủ tịch không ghi âm bài nói chuyện của tôi, và ghi âm bài diễn thuyết của tôi, và chúng ta có thể đưa nó lên trực tuyến và họ có thể chỉ xem nó thôi?” Và tôi đã nói: “Chà, đó không phải là cách chúng ta sẽ làm điều này đâu.”
Và điều thú vị là nếu chỉ nói chuyện đơn phương thì chúng ta có thể ghi hình và xem. Chúng ta có thể làm đúng theo những gì vị giáo sư đó đã nói với tôi, là ghi âm bài diễn thuyết của tôi, và sau đó họ còn không cần phải đến lớp vì họ thực sự không làm điều gì trong lớp ngoài việc lắng nghe. Và chúng ta có thể đưa tất cả những điều đó vào tài liệu đọc trước. Đúng không? Vậy thì những cách khác để chị đào sâu việc học trong lớp của mình mà giúp điều này không chỉ là nói chuyện suông.
Chị Jenet Erickson: Thưa Anh Cả Gilbert, tôi rất thích điều anh vừa nói, tôi đang nghĩ đến câu thánh thư có tác động mạnh mẽ—mà chúng ta trân quý trong Giáo Lý và Giao Ước, “tất cả có thể được gây dựng.” Và, theo nghĩa nào đó, lời chỉ dẫn này là để tất cả mọi người đều trở thành giảng viên trong lớp học.
Và John này, tôi nghĩ chúng ta phải tiếp cận lời chỉ dẫn này từ quan điểm đó, và tin rằng, như Anh Cả Christofferson đã nói rõ, có những lẽ thật cơ bản mà chúng ta đang cố gắng giảng dạy trong lớp học đó mỗi ngày. Có những lẽ thật mà tôi thực sự muốn họ hiểu thêm. Và tôi cũng nhận ra sự soi dẫn của Ngài được lan tỏa giữa họ, và rằng tôi cần—rằng chúng ta cần—lẽ thật đó cùng nhau được gây dựng bởi lẽ thật mà tôi đang cố gắng giúp truyền đạt bài học của chúng ta.
Và vì vậy, tôi nghĩ rằng, việc quay trở lại với những câu hỏi giúp hướng dẫn khả năng của họ để tiếp nhận sự mặc khải xung quanh đề tài cụ thể đó và chia sẻ nó với lớp học. Điều đó đòi hỏi sự chuẩn bị thực sự chu đáo nơi những câu hỏi được đặt ra trong sự chuẩn bị của họ. Và tôi nghĩ họ có thể cảm nhận được ý nghĩa của việc được gây dựng cùng nhau—mà tôi không thể tự mình làm được. Tôi không thể tự mình dạy anh chị em những gì anh chị em cần biết về lẽ thật này. Vì lẽ thật được lan tỏa ở đây qua sự mặc khải ở giữa tất cả chúng ta xung quanh ý kiến rất hay này.
Vậy, tôi đang dạy bài học dựa trên những lẽ thật đó đồng thời cũng dựa vào cách họ được Thánh Linh dạy về nguyên tắc đó.
Anh Cả Clark G. Gilbert: Điều đó thật tuyệt. Tôi sẽ mời tất cả anh chị em tiếp tục suy ngẫm về câu hỏi này và thảo luận nó—cho dù đó là trong các buổi họp của phòng ban của anh chị em hay trong một buổi họp huấn luyện tại chỗ—nhưng làm thế nào để chúng ta đảm bảo rằng cách học đặt trọng tâm vào việc thu hút người học tham gia học tập thực sự giúp họ học sâu hơn? Làm thế nào tôi có thể sắp xếp một lớp học để học viên vừa tham gia tích cực, vừa được dẫn dắt đi sâu hơn?
Và chúng ta đã nghe một số ví dụ ở đây về việc đặt ra các câu hỏi và các câu hỏi đào sâu—về những vấn đề được trình bày trước lớp học. Tôi nghĩ rằng một câu chuyện ngụ ngôn là một ví dụ tuyệt vời về điều đó, vì anh chị em phải thảo luận nó và nói: “Nó thực sự có nghĩa là gì?” Nhưng chúng ta sẽ không có khả năng làm điều này trong bối cảnh rộng lớn như thế này. Nhưng tôi hy vọng rằng đây là điều mà tất cả anh chị em sẽ làm trong lớp học của mình. Bởi vì đúng là chúng tôi muốn anh chị em đào sâu việc học bằng cách cho phép học viên tham gia. Nhưng chúng tôi không muốn điều này trở nên hời hợt và chỉ toàn những phản hồi nhanh chóng.
Và chúng tôi muốn mời anh chị em xem xét các cách mà anh chị em có thể đào sâu việc học trong lớp bằng cách vượt ra ngoài câu trả lời đầu tiên trong bối cảnh lớp học. Và John này, trong cuộc thảo luận của chúng ta lúc nãy, anh đã nêu ra một trong những cách mà Chị Merrill đã nói: hãy cho họ không gian. Cho—tạo ra—không gian để điều này diễn ra. Và anh đã nói rằng một trong những cách chừa chỗ là để họ tự đặt câu hỏi.
Anh có thể chia sẻ—thêm một chút về điều đó không?
Anh John Hilton III: Chúng ta đã nói về việc chúng ta chuẩn bị các câu hỏi, tôi nghĩ điều đó là rất tuyệt.
Một kinh nghiệm cá nhân: Cách đây nhiều năm, tôi là một giảng viên trẻ, thiếu kinh nghiệm giảng dạy về luật trinh khiết. Và tôi nghĩ đó là một bài học tuyệt vời. Tại sao luật này lại quan trọng như vậy? Làm thế nào chúng ta có thể sống theo luật trinh khiết? Và gần cuối buổi học, khi tôi dành thời gian cho các câu hỏi, thì một học viên giơ tay lên và nói: “Vâng, thưa Anh Hilton, nếu một người đã vi phạm luật trinh khiết thì sao ạ? Liệu họ vẫn còn có hy vọng không?” Và tôi rất ngượng khi phải nói rằng, bấy giờ, là một giảng viên thiếu kinh nghiệm, tôi đã không định nói về câu hỏi đó, nhưng rõ ràng đó là một trong những câu hỏi quan trọng nhất mà chúng tôi có thể nói đến vào ngày hôm đó.
Và vì chúng tôi đã chừa chỗ cho câu hỏi của em ấy, nên việc học sâu hơn đã diễn ra. Và ngay cả bây giờ, với tư cách là một giảng viên có nhiều kinh nghiệm hơn, tôi vẫn có thể đoán trước được điều đó. Nhưng ngay cả giảng viên có nhiều kinh nghiệm nhất cũng không thể đoán trước được mọi sắc thái, mọi kinh nghiệm mà một học viên mang đến lớp. Vì vậy, đôi khi chúng ta phải tạm dừng và nói:
Anh Cả Clark G. Gilbert: Họ đang hiểu ở mức độ nào?
Anh John Hilton III: “Hãy suy nghĩ một chút. Các anh chị em có câu hỏi nào không?”
Anh Cả Clark G. Gilbert: Anh chị em thực hiện điều đó như thế nào trong lớp học của mình? Anh chị em làm điều này khi nào? Có chính thức không? Có thất thường không? Có lặp lại không?
Anh John Hilton III: Tôi nghĩ có rất nhiều cách khác nhau để làm điều đó. Đôi khi, nếu tôi muốn thú vị một chút thì chúng ta sẽ đưa Google Doc và một mã QR lên màn hình. Chỉ cần gõ vào câu hỏi của anh chị em một cách ẩn danh. Nhưng thường thì chỉ cần tạm dừng lại và để cho học viên viết ra.
Vì nếu tôi nói: “Các em có câu hỏi nào không?” Năm giây trôi qua. Không có câu hỏi nào cả. Được rồi, chúng ta hãy tiếp tục. Nhưng nếu tôi nói: “Chúng ta hãy dành 30 giây để tìm hiểu nhé. Chúng ta đã nói về điều gì? Các em có câu hỏi nào từ thánh thư hay cách mà câu thánh thư này áp dụng vào cuộc sống của các em không?” Và rồi đôi khi, thay vì tôi trả lời các câu hỏi, thì chúng ta sẽ nói, hãy hỏi người ngồi bên cạnh một câu hỏi và để người ấy trả lời.
Có rất nhiều cách mà điều này có thể giúp chúng ta đi đến mức độ sâu hơn.
Anh Cả Clark G. Gilbert: Điều đó thật tuyệt. Chúng ta sẽ đề cập đến một đề tài cuối cùng, và sau đó tôi sẽ kết thúc bằng một số lời mời và tiếp tục theo sát.
Chuẩn bị trước khi tham gia một kinh nghiệm học tập, sau đó có cơ hội chia sẻ những gì bạn đang học—đây là những cơ hội để chịu trách nhiệm học tập.
Một cách thứ ba được thảo luận trong phần mà chúng tôi yêu cầu anh chị em đọc trong tài liệu Giảng Dạy theo Cách của Đấng Cứu Rỗi, là nhằm tạo cơ hội cho học viên áp dụng việc học đó khi họ rời khỏi lớp học của anh chị em. Và mỗi người trong số anh chị em thực hiện điều này bằng một số cách nào? Và khi kết thúc lớp học, anh chị em hy vọng mình sẽ mang việc học từ bài học đó ra ngoài lớp học ngày hôm đó hoặc cuộc thảo luận đó bằng cách nào?
Chị Kaylee Merrill: Tôi có thể thay đổi điều này một chút được không? Như tôi đã suy ngẫm, tôi đã làm điều tương tự, nhưng tôi rất hào hứng để thử điều này trong năm tới.
Chúng ta đã nói về sự chuẩn bị và nhiều điều mà chúng ta đã đề cập đến là nghiên cứu trước các câu thánh thư liên quan đến bài học. Nhưng nếu cách áp dụng là sự chuẩn bị thì sao? Sẽ như thế nào nếu biết rằng trong hai tuần nữa, anh chị em sẽ có một bài học về việc nhịn ăn, và anh chị em dành ra năm phút của lớp học hai tuần trước đó để thảo luận về một số điều mà khiến những học viên đó bị phật lòng? Và sau đó, anh chị em mời họ: “Các em có muốn dành một ngày trong tuần tới để nhịn ăn về vấn đề này không?”
Và sau đó, khi anh chị em đến để dạy về việc nhịn ăn thì họ đã có những kinh nghiệm đó rồi. Và họ sẽ còn có thể chia sẻ trong lớp học nhiều hơn đến mức nào? Và sau đó, khả năng các em tiếp tục thực hành sau lớp học cũng sẽ cao hơn nhiều ra sao? Vì họ đã thấy điều đó từ kinh nghiệm của mình, nên họ cũng phải chia sẻ và làm chứng.
Và như anh đã nói, chứng ngôn được tìm thấy trong quá trình chia sẻ nó. Và tôi nghĩ rằng điều đó sẽ gia tăng khả năng của họ để áp dụng sau buổi học.
Anh Cả Clark G. Gilbert: Tôi nghĩ rằng cách áp dụng có thể thực sự là một phần của sự chuẩn bị.
Chị Kaylee Merrill: Nó không hoàn toàn hữu hiệu với mọi nguyên tắc, nhưng tôi nghĩ là anh chị em có thể áp dụng nó theo nhiều cách.
Anh Cả Clark G. Gilbert: Có ý kiến nào khác không?
Anh John Hilton III: Một ý nữa là—tôi nghĩ là anh đã đề cập trước đó, Nate—việc theo sát. Vậy, điều này sẽ đòi hỏi phải dành ra thêm một chút giờ học trong lớp để nói: “Trong lớp học trước, chúng ta đã nói về lời mời này. Các em đã làm gì để hành động theo lời mời đó?”
Và nếu tôi luôn đưa ra những lời mời nhưng không bao giờ tiếp tục theo sát, thì cũng giống như điều anh đã nói. Nếu tôi đặt câu hỏi và rồi tự đưa ra câu trả lời, thì học viên sẽ nhanh chóng nhận biết rằng: “Ồ, anh ấy không thực sự quan tâm đâu.” Nhưng nếu tôi thường xuyên theo sát khi bắt đầu lớp học: “Này, chúng ta đã nói về việc nhịn ăn” hoặc “Chúng ta đã nói về nguyên tắc này,” thì học viên sẽ bắt đầu nhận biết, “Ồ, điều này thật sự quan trọng. Điều này quan trọng.”
Anh Nate Peterson: Có một điều mà tôi vẫn đang tìm hiểu. Và có lẽ đây có thể là một lời mời. Chúng ta có được phép cho bài tập về nhà không?
Anh Cả Clark G. Gilbert: Xin mời.
Anh Nate Peterson: Vậy, anh đã nói là chúng ta sẽ đưa ra một số lời mời. Đã có một tình huống như vậy vào tối qua. Anh Cả Christofferson—và tôi nghĩ rằng đã có bốn hoặc năm lần—sử dụng từ quyền sở hữu. Anh [Anh Cả Gilbert] đã sử dụng từ quyền sở hữu.
Vậy tôi đã quay lại nghiên cứu thêm về từ này. Trong phần “Mời Gọi Học Tập Siêng Năng,” có nói về việc sở hữu. Vậy, tôi đã cố gắng để tìm hiểu. Vậy có một sự chỉ định: Sự kết nối giữa vai trò môn đồ và quyền sở hữu là gì và tại sao?
Và thưa Anh Cả Gilbert, có lẽ ở phần cuối, anh có thể nói về sự kết nối đó—tại sao từ đó cứ tiếp tục xuất hiện? Rằng nếu tôi muốn họ trở thành môn đồ—có thể là vai trò quản lý—thì đó là quyền tự quyết của chúng ta. Thượng Đế đã ban cho chúng ta ân tứ này. Vai trò môn đồ là những gì tôi làm với ân tứ đó. Nhưng chúng ta thích sở hữu mọi thứ. Chúng ta muốn sở hữu xe của mình. Chúng ta muốn sở hữu nhà của mình. Và vì một lý do nào đó, quyền sở hữu luôn đi kèm với vai trò môn đồ.
Anh Cả Clark G. Gilbert: Và điều này bắt nguồn trực tiếp từ vị tiên tri—hoặc trong trích dẫn mà Anh Cả Christofferson đã rút ra từ bài nói chuyện “Những Lựa Chọn cho Thời Vĩnh Cửu.” Chủ Tịch Nelson nói: “Tôi khẩn nài anh chị em hãy chịu trách nhiệm về chứng ngôn của mình, cố gắng để đạt được nó, sở hữu nó, nuôi dưỡng nó để nó tăng trưởng.” Nhưng đúng là như vậy—ông ấy đang khẩn nài chúng ta và tất cả những người thành niên trẻ tuổi của chúng ta hãy sở hữu chứng ngôn của mình.
Anh Nate Peterson: Và tôi nghĩ—tôi có thể bổ sung thêm vào đó được không?
Anh Cả Clark G. Gilbert: Xin mời.
Anh Nate Peterson: Tôi nghĩ đó là những gì chúng ta muốn họ làm sau đó? Vậy, họ đến lớp và họ thực hành vai trò môn đồ, nhưng sau đó tôi muốn họ sở hữu điều đó vì tôi sẽ không có mặt trong cuộc phỏng vấn của họ để được giới thiệu đi đền thờ. Tôi sẽ không có mặt khi họ bị cám dỗ. Tôi sẽ không có mặt khi họ bị thử thách.
Nhưng nếu họ sở hữu lẽ thật và vai trò môn đồ và họ sở hữu quyền tự quyết của họ thì tôi nghĩ có điều gì đó— và tôi chưa hiểu rõ, nhưng đó là điều tôi muốn nghiên cứu—mà nếu họ có thể sở hữu lẽ thật khi họ rời khỏi lớp học của tôi, thì tôi nghĩ đó là điều anh đang yêu cầu chúng tôi làm. Tôi cần có nó.
Anh Cả Clark G. Gilbert: Tôi mỉm cười vì tôi đang nghe anh ấy chia sẻ điều này: Chúng ta sẽ không có mặt cùng họ trong tất cả những lựa chọn này trong cuộc sống. Tôi nhớ một đêm nọ, giới trẻ ở khu nội thành Boston của tôi đều nói đùa: “Vâng, mỗi khi định làm điều gì xấu, là tôi lại tưởng tượng thấy Clark đang ngồi trên vai tôi mà nói rằng: “Em không nên làm điều đó.’” Và, vâng, em ấy cần phải làm như vậy vì chính em ấy muốn thế, chứ không phải vì em ấy tưởng tượng thấy vị giáo sư hoặc người lãnh đạo Hội Thiếu Niên bảo em ấy không được làm điều đó.
Chúng ta sẽ làm điều gì đó mà chúng ta chưa hoạch định lịch trình trong lần này, nhưng John đã đề nghị dành thời gian để đặt câu hỏi. Tôi chắc rằng một số anh chị em đang nói: “Ôi chao, tôi phải nghĩ ra một bài tập về sự chuẩn bị trước mỗi khi dạy lớp học sao? Và sau đó tôi phải mời mọi người tham gia nữa sao? Tôi phải có tất cả những câu hỏi này, và bây giờ chúng ta lại còn phải đào sâu việc học trong lớp. Và sau đó tôi còn phải áp dụng nữa sao?” Và tôi chắc rằng một số anh chị em đang nói: “Thưa Anh Cả Gilbert, tôi lại dạy vào thứ Tư, và tôi sẽ dạy tuần tới, và tôi sẽ dạy tuần tới nữa. Chúng ta làm điều này bằng cách nào?” Và tôi chắc rằng nhiều anh chị em có câu hỏi cho ban hội thảo này.
Tôi chỉ muốn dành một vài phút để anh chị em hỏi ban hội thảo một vài câu hỏi mà tôi chưa thể đưa vào cuộc thảo luận. Vậy, nếu anh chị em có câu hỏi nào mà anh chị em đã nghĩ đến khi chúng ta đang thảo luận về vấn đề này, thì xin hãy đứng lên và hỏi ban hội thảo của chúng tôi.
Vâng, và tôi không thể nhìn rõ phía sau lắm. Xin cho biết tên của chị.
Chị 12 (Faith Spencer): Xin chào, tôi tên là Faith Spencer. Tôi muốn biết các anh chị đã chuẩn bị khác biệt như thế nào với tư cách là một ban hội thảo, khi biết rằng các anh chị sẽ được kỳ vọng để chia sẻ.
Chị Kaylee Merrill: Mất nhiều thời gian lắm.
Tôi nghĩ Anh Cả Gilbert đã đề cập đến điều này trong “Quyền Năng Là Ở trong Họ.” Nếu học viên biết rằng họ sẽ được kỳ vọng để chia sẻ thì họ sẽ chịu nhận trách nhiệm. Họ sẽ chịu nhận trách nhiệm và làm việc. Và đó là cảm nhận của tôi, vì tôi biết rằng tôi được kỳ vọng để chia sẻ.
Tôi đã tiếp nhận nó theo cách khiêm nhường hơn về những gì tôi cần phải biết để có thể chia sẻ? Và tôi đã học được rằng đó là điều mà tôi muốn học viên của mình trải nghiệm. Tôi muốn họ có cảm nghĩ này: “Khi đến lớp hôm nay, mình không thể chỉ ngồi đó. Mình sẽ—sẽ có lúc mình cần phải chia sẻ, và mình muốn có điều gì đó để chia sẻ.”
Anh Cả Dale G. Renlund: Xin cảm ơn. Có câu hỏi nào khác không?
Chị Jenet Erickson: Chỉ có một điều thôi, tôi đang nghĩ đến khi nghe câu hỏi của anh. Tôi đang nghĩ về cách tôi có thể cảm nhận được rằng Chúa muốn tôi trở thành một giảng viên hiệu quả hơn và có khả năng hơn để khơi dậy và sử dụng quyền tự quyết của họ.
Và vì vậy, tôi đang nghĩ về một đồng nghiệp, người mà vào đầu kỳ học đã yêu cầu học viên trước khi đến lớp học, chỉ cần dành 30 phút và lắng nghe Thánh Linh hướng dẫn họ về những gì họ cần. Và sau đó đặt ra các mục tiêu mà họ có thực hiện và hiểu sâu hơn qua lớp học đó.
Vậy, tôi nghĩ rằng khi nghĩ về ban hội thảo này, thì tôi cảm nhận như Chúa yêu thương tôi. Ngài muốn giúp tôi trở thành một giảng viên hiệu quả hơn. Ngài muốn ban phước cho các học viên đó. Và thật là một đặc ân khi Ngài cho tôi cơ hội để suy nghĩ và học hỏi về điều này. Vì vậy, cuối cùng, tôi có thể hành động theo một cách khác. Và tôi muốn học viên của mình có cùng một kinh nghiệm đầy tác động mạnh mẽ đó. Toàn bộ lớp học này là về việc Chúa ban phước cho anh chị em để có thể trở thành hoàn toàn là người mà anh chị em đã được định sẵn để trở thành, và đó là lý do tại sao Ngài ban cho anh chị em đặc ân này để học hỏi từ Ngài ở đây.
Anh Cả Dale G. Renlund: Xin cảm ơn. Còn câu hỏi nào nữa không?
Chị 13: Micrô có đang bật không? Ồ, xin lỗi. Vậy thì tôi được phước để là một phần của lớp học phúc âm nhằm giúp đỡ học viên có nhu cầu đặc biệt. Và tôi muốn nói rằng hầu hết nếu không muốn nói là tất cả học viên của tôi đều không nói được. Vậy thì tôi sẽ áp dụng điều này bằng cách nào cho họ đây?
Anh Cả Clark G. Gilbert: Chị đã làm gì?
Chị 13: Chúng tôi làm rất nhiều—chúng tôi sẽ in ra và ép nhựa hình ảnh và để cho họ chọn những điều khác nhau về bài học. Chúng tôi sẽ giúp họ tham gia vào việc thông thạo thánh thư bằng cách lại sử dụng các tờ giấy, đã được ép nhựa. Và chúng tôi nói về việc thông thạo thánh thư. Chúng tôi làm rất nhiều trường hợp theo ngôn ngữ ký hiệu–trong lớp học. Đó thực sự là một kinh nghiệm tuyệt vời.
Anh John Hilton III: Vậy, nếu tôi có thể thử trả lời câu đó, thì tôi không có kinh nghiệm nào về việc giảng dạy theo phương pháp học tập thích ứng. Kinh nghiệm mà bản thân tôi có được là tôi đang chuẩn bị cho một lớp học vào mùa thu này và trước khi được mời tham gia vào ban hội thảo này, khoảng 99 phần trăm sự chuẩn bị mà tôi dành cho lớp học này là “Tôi sẽ dạy gì?” Tất cả đều tập trung vào nội dung. Và tôi, là một phần của ban hội thảo này, đã bắt đầu thay đổi những câu hỏi mà tôi đang đặt ra—dành nhiều thời gian chuẩn bị hơn để suy nghĩ “Làm thế nào tôi có thể giúp học viên chuẩn bị trước khi đến lớp? Làm thế nào tôi có thể giúp học viên hành động?” Và khi mang những câu hỏi đó lên Cha Thiên Thượng, thì tôi đã nhận được câu trả lời.
Vì vậy, mặc dù tôi không biết câu trả lời cụ thể cho câu hỏi này về phương pháp học tập thích ứng, nhưng tôi biết rằng Cha Thiên Thượng biết. Và chứng ngôn của tôi là khi chúng ta cầu nguyện về những câu hỏi khó giống như ở trên thì chúng ta sẽ nhận được những câu trả lời được cá nhân hóa mà học viên của chúng ta cần.
Chị Jenet Erickson: Đó là sự thay đổi—thật tuyệt vời—từ người giảng viên vốn yêu thích giảng dạy và suy nghĩ về “Làm thế nào chúng ta có thể được hiệu quả?” thành “Học viên đang kinh nghiệm điều gì?” Âm nhạc sẽ mang Thánh Linh đến với họ như thế nào? Làm thế nào việc tương tác với người khác theo một cách nào đó sẽ mang Thánh Linh đến với họ?
John này, chính sự tập trung vào những gì học viên đang kinh nghiệm là điều mà tôi cũng cảm nhận được, đó là ước muốn đó để thay đổi. Họ đang kinh nghiệm điều gì trong lớp học?
Anh Cả Clark G. Gilbert: Chị có gì muốn chia sẻ không? Ồ. Ồ, một người nữa. Ồ, họ bảo tôi rằng họ sẽ tắt micrô của tôi ở đây nếu chúng ta không kết thúc. Hãy để tôi kết thúc. Chúng ta sắp hết giờ rồi. Chúng tôi đến buổi họp này để yêu cầu anh chị em chuẩn bị sẵn sàng, suy nghĩ về câu hỏi này: “Làm thế nào tôi có thể giúp một cách hiệu quả hơn những người tôi giảng dạy chịu trách nhiệm cho việc học của họ?”
Tôi muốn nhắc lại lời mời mà tôi đã đưa ra lúc nãy. Hãy dành một phút khi rời khỏi đây để ghi lại một sự hiểu biết mà cá nhân anh chị em đã nhận được hôm nay. Và tôi sẽ tạm dừng. Tôi nghĩ là chúng ta có một vài phút, vậy tôi sẽ tạm dừng một phút. Và tôi muốn anh chị em ghi lại một điều mà anh chị em đã học được hôm nay. Và có thể điều đó không nhất thiết là điều mà chúng ta đã nói. Một điều mà anh chị em đã học được hôm nay, điều mà anh chị em nghĩ sẽ giúp mình trở thành một giảng viên giỏi hơn?
Hãy dành ra một phút và ghi lại điều đó trước khi chúng ta kết thúc.
Nếu anh chị em chưa làm xong thì hãy tiếp tục suy ngẫm về điều này. Và xin hãy nhớ, trong những tuần tới, tôi sẽ mời anh chị em làm hai việc với những gì anh chị em đã viết ra: Hãy chia sẻ nó với người khác và đặt mục tiêu để cải thiện việc giảng dạy của mình dựa trên ấn tượng mà anh chị em đã có.
Tôi xin kết thúc bằng ý nghĩ này: Trước hết, tôi muốn cảm ơn những người trong ban hội thảo của tôi. Họ là các giảng viên tuyệt vời, và tôi đã học được rất nhiều điều hôm nay cũng như từ quá trình chuẩn bị cho sự kiện này. Tôi cũng muốn cảm ơn tất cả anh chị em. Tôi biết rất nhiều người trong số anh chị em đã cống hiến rất nhiều cho trách nhiệm của mình. Tôi thích những gì Anh Cả Christofferson đã nói tối qua, rằng anh chị em thực sự đang tích cực tham gia vào tương lai của Giáo Hội này.
Trong khi chúng ta kết thúc, tôi chỉ muốn thêm lời chứng của mình rằng trong Hệ Thống Giáo Dục của Giáo Hội, chúng tôi đang chuẩn bị cho những người trẻ tuổi ở khắp Giáo Hội để tăng trưởng và trở thành các môn đồ suốt đời. Và không nơi nào điều đó xảy ra có ý nghĩa hơn trong giáo dục tôn giáo mà diễn ra ở khắp Hệ Thống Giáo Dục của Giáo Hội, trong lớp học phúc âm dành cho giới trẻ, tại một trong những khuôn viên đại học của chúng ta, trong một khóa học phúc âm nâng cao. Và anh chị em là những người góp phần trong việc giúp đỡ họ nhận lấy trách nhiệm để họ có thể trở thành các môn đồ suốt đời của Chúa Giê Su Ky Tô. Tôi biết rằng một trong những lý do chính mà Giáo Hội đầu tư rất nhiều vào những gì chúng ta làm—và mọi người tham gia vào công việc này—là vì họ tin rằng công việc này là quan trọng. Và khi Chủ Tịch Nelson nói rằng: “Anh chị em có thấy điều đang diễn ra ngay trước mắt chúng ta không?” Tôi hy vọng rằng các anh chị em cảm thấy rằng số học sinh ghi danh vào lớp giáo lý đang ở mức kỷ lục trong toàn Giáo Hội này, cả về tổng số học viên lẫn tỷ lệ phần trăm số người tham gia.
Số lượng ghi danh tại các trường đại học của chúng ta tiếp tục lập kỷ lục, ngay cả khi nhiều người không theo học đại học, và khóa học phúc âm nâng cao đang ở mức ghi danh cao nhất từ trước đến nay trong lịch sử của Giáo Hội.
Chúng ta có trách nhiệm để giúp tất cả những cá nhân đến lớp học của chúng ta chịu trách nhiệm về việc học của họ. Và theo lời của Chủ Tịch Nelson, “Chúng ta đang chuẩn bị một dân tộc mà sẽ giúp chuẩn bị thế gian cho ngày tái lâm của Đấng Cứu Rỗi.”
Cầu xin cho chúng ta đảm nhận vai trò quản lý đó với sự điềm tĩnh, khiêm nhường và tin tưởng, khi Chúa giúp chúng ta làm điều này với quyền năng và sức mạnh trong nhiệm vụ của mình. Và tôi để lại điều đó với anh chị em trong tôn danh của Chúa Giê Su Ky Tô, A Men.