2025
Các Bài Học Nhận Được từ Việc Mời Đấng Ky Tô Làm Tác Giả Câu Chuyện của Tôi
Tháng Chín năm 2025


“Các Bài Học Nhận Được từ Việc Mời Đấng Ky Tô Làm Tác Giả Câu Chuyện của Tôi,” Liahona, tháng Chín năm 2025.

Các Phụ Nữ trong Giao Ước

Các Bài Học Nhận Được từ Việc Mời Đấng Ky Tô Làm Tác Giả Câu Chuyện của Tôi

Chúng ta đều có những kinh nghiệm khác nhau nhưng nếu để cho Thượng Đế ngự trị trong cuộc sống của mình thì chúng ta sẽ làm tròn mục đích tạo dựng của mình theo những cách mà chúng ta không bao giờ có thể tưởng tượng được.

người mẹ đang bế một đứa con sơ sinh

Chi tiết từ Protector by Day and by Night (Người Bảo Vệ Ban Ngày và Ban Đêm), tranh do Caitlin Connolly họa, cấm sao chụp lại

Vào năm 2016—gần ba thập niên kết hôn, sinh nở, nuôi dưỡng và yêu thương ba đứa con trai của chúng tôi, hành nghề luật sư toàn thời gian, phục vụ trong những chức vụ kêu gọi của Giáo Hội và lo liệu cho các nhu cầu trong đại gia đình chúng tôi—chồng tôi, Doug, và tôi được kêu gọi phục vụ trong ba năm với tư cách là những người lãnh đạo phái bộ truyền giáo ở Arequipa, Peru. Chúng tôi ra đi ngay sau khi đứa cháu nội trai đầu lòng của chúng tôi chào đời.

Chúng tôi trở về nhà vào năm 2019 với hai đứa cháu nội gái mới. Hai đứa con trai lớn của chúng tôi đều đã lập gia đình và đứa con út cũng đang yêu và sắp kết hôn. Tôi trở lại hành nghề luật sư, và chức vụ kêu gọi yêu thích của tôi là Mẹ và Bà Nội.

Và rồi tôi nhận được sự kêu gọi để phục vụ với tư cách là Chủ Tịch Trung Ương Hội Thiếu Nhi. Câu chuyện về cảnh nhàn hạ mà tôi đã viết cho bản thân mình là dành thời gian cho gia đình, thêm một thập niên nữa hành nghề luật sư để bảo đảm tình trạng tài chính ổn định và phục vụ trong tiểu giáo khu của tôi hoặc trong đền thờ.

Nếu tôi vẫn vui hưởng câu chuyện về cảnh nhàn hạ này thì sao?

Tôi sẽ thích dành nhiều thời gian hơn với các cháu nội của mình và tôi có thể được bảo đảm tình trạng tài chính ổn định. tôi chắc hẳn bỏ lỡ một kinh nghiệm thúc đẩy mình học hỏi, tăng trưởng phần thuộc linh và xây đắp đức tin. Vất vả chứ? Có chứ. Đáng bỏ công chứ? Ồ, có chứ!

Tôi xin đưa ra lời chứng rằng “vì [Đấng Cứu Rỗi] biết rõ tiềm năng của chúng ta, nên Ngài sẽ mang chúng ta đến những nơi mà chúng ta không bao giờ tự mình tưởng tượng được.” Tôi tin rằng Ngài sẽ đưa anh chị em đến những nơi mà anh chị em không bao giờ tưởng tượng được và sự phục vụ của anh chị em sẽ giúp anh chị em học hỏi và tăng trưởng phần thuộc linh. Hãy để cho Thượng Đế hướng dẫn anh chị em bước đi bên cạnh một người đang cần đến anh chị em.

Anh chị em có thể thấy mình đang dạy những người thành niên đọc. Hoặc có lẽ phục vụ những người nhập cư. Có thể anh chị em sẽ lãnh đạo một nhóm cộng đồng để duy trì và giữ các công viên được an toàn cho các gia đình. Khi chúng ta để cho Thượng Đế ngự trị, Ngài sẽ mang chúng ta đến nơi nào Ngài cần chúng ta và đến những nơi mà chúng ta không bao giờ tưởng tượng được.

Chủ Tịch Russell M. Nelson đã tuyên bố rằng chúng ta “nhận nhiều đức tin hơn bằng cách làm một điều gì đó mà đòi hỏi nhiều đức tin hơn.”

Tôi biết điều đó là đúng. Nhờ vào việc để cho Thượng Đế ngự trị trong cuộc sống của mình, để cho Ngài làm tác giả câu chuyện của mình mà đức tin của tôi nơi Chúa Giê Su Ky Tô đã gia tăng.

Vậy thì, anh chị em sẽ để cho Ngài ngự trị bằng cách nào?

Làm thế nào một người trẻ tuổi để cho Thượng Đế ngự trị trong khi đang theo đuổi học vấn, muốn kết hôn và có một gia đình? Chủ Tịch Dallin H. Oaks, Đệ Nhất Cố Vấn trong Đệ Nhất Chủ Tịch Đoàn, đã giải thích rằng sự lựa chọn không phải là giữa gia đình hay học vấn hoặc nghề nghiệp. Ông nói: “Thời điểm là điều chúng ta phải chọn và chúng ta tìm kiếm sự soi dẫn của Chúa cùng những lời giảng dạy của các tôi tớ Ngài để thực hiện điều đó.”

Khi đề cập đến đề tài này, tôi muốn biểu lộ sự thông cảm với những người có một ước muốn chân thành và lâu dài để kết hôn và có con cái trong cuộc sống này và là những người độc thân. Tôi nhận ra nhiều người đang một mình nuôi dạy con cái vì cái chết của người phối ngẫu hoặc ly dị. Tôi biết vô số cặp vợ chồng đã kết hôn và mong muốn có con cái cũng như đang đau khổ vì bị vô sinh và sẩy thai. Tôi biết anh chị em đang đau khổ. Anh chị em muốn thời điểm được thay đổi. Đây không phải là câu chuyện mà anh chị em đã viết cho chính mình. Lòng tôi đau buồn cho anh chị em.

Câu Chuyện của Mỗi Người Đều Khác Nhau

Tôi theo đuổi học vấn, cả bằng đại học lẫn bằng luật. Tôi kết hôn giữa chừng khi đang học ngành luật. Tôi có con trai đầu lòng một năm sau khi tôi đậu kỳ thi lấy chứng chỉ hành nghề luật sư. Tôi có con và vợ chồng tôi yêu thương cùng chăm sóc chúng trong khi cả hai chúng tôi đều làm việc. Chúng tôi thật là bận rộn, đôi khi bận túi bụi; chúng tôi căng thẳng và đôi khi mệt mỏi. Tôi hỗ trợ chồng tôi và anh ấy hỗ trợ tôi. Gia đình đã và vẫn là ưu tiên hàng đầu của chúng tôi. Vợ chồng tôi đã tìm kiếm sự soi dẫn trong những lựa chọn này và về thời điểm. Đó là điều mà chúng tôi cảm thấy có ấn tượng để làm. Chúng tôi đã cố gắng để cho Thượng Đế ngự trị.

Từ quan điểm tài chính và nghề nghiệp, sẽ rất hợp lý nếu có thể trì hoãn việc có con cho đến khi sự nghiệp của tôi được ổn định hơn. Nhưng khi để cho Chúa làm tác giả câu chuyện của mình, đôi khi chúng ta làm những điều mà thế gian không thể hiểu được. Tôi xoay xở với việc mang thai, sinh con, nuôi con, thay phiên lái xe đưa đón con cái và bạn bè chúng, đội tuyển bóng chày trẻ em, các trách nhiệm trong Giáo Hội, luôn là một người vợ giúp đỡ chồng và theo đuổi nghề nghiệp. Đó là một màn xoay xở đầy niềm vui mà tôi sẽ không thay đổi. Chúng tôi cảm thấy tin tưởng nơi con đường của mình vì đã để cho Thượng Đế ngự trị.

Xin chớ hiểu lầm. Tôi không đề nghị mọi người nên đi theo con đường của tôi. Các câu chuyện của chúng ta không giống nhau. Tôi chia sẻ câu chuyện của mình vì đó là điều tôi biết. Tuy nhiên, có một điểm chung mà chúng ta có chính là động lực: để cho Thượng Đế ngự trị.

Vai trò làm mẹ là ưu tiên hàng đầu của tôi. Đó là niềm vui tột bậc của tôi. Thượng Đế đã ban phước cho tổ phụ và tổ mẫu của chúng ta và truyền lệnh cho họ “hãy sanh sản, thêm nhiều, làm cho đầy dẫy đất” (Sáng Thế Ký 1:28). Lệnh truyền đầu tiên được ban cho A Đam và Ê Va “liên quan đến tiềm năng làm cha mẹ của họ.”

Mối quan tâm chính của tôi là hướng tới vai trò làm mẹ. Mối quan tâm đó không mâu thuẫn với việc tôi siêng năng theo đuổi học vấn. Chúng ta được truyền lệnh phải tìm kiếm sự hiểu biết—một số điều đó có được trong tiến trình theo đuổi học vấn. Điều đó cũng đến từ vai trò làm cha mẹ, nơi chúng ta học cách trở nên giống như Thượng Đế khi chúng ta trau dồi các thuộc tính về tình yêu thương, lòng trắc ẩn và sự kiên nhẫn.

Việc để Thượng Đế ngự trị có nghĩa là mời Ngài tham gia vào thời điểm lựa chọn của chúng ta.

Tôi mãi mãi biết ơn vì đã nhận được sự soi dẫn từ Chúa và sự hướng dẫn từ các vị tiên tri để giúp vợ chồng tôi lựa chọn thời điểm thích hợp để mời con cái vào gia đình mình khi chúng tôi đã làm như vậy. Ôi, tôi rất biết ơn vì đã hành động theo những thúc giục và đã không để cho những ảnh hưởng của thế gian, sự thuận tiện, danh dự, hoặc tiền bạc cản trở sự lựa chọn để làm tròn tiềm năng thiêng liêng của tôi trong việc sinh nở và nuôi dạy con cái.

phụ nữ có con và không có con

Women with and without Children (Phụ Nữ có Con và Không Có Con), tranh do Caitlin Connolly họa, cấm sao chụp lại

Mục Đích Tạo Dựng của Chúng Ta

Nếu người nam và người nữ ngừng sinh sản và nuôi dưỡng con cái, thì kinh nghiệm trần thế này chấm dứt. Vậy thì điều vô cùng quan trọng là chúng ta không xao lãng hay gạt bỏ trách nhiệm thiêng liêng của vai trò làm cha mẹ.

Nhiều dữ liệu khoa học xã hội chứng minh tác động tiêu cực mang tính quyết định đối với các quốc gia và nền văn minh ngừng sinh con. Ở nhiều nơi trên thế giới, trung bình số ca sinh con mà sống được của mỗi phụ nữ là ít hơn hai. Điều đó có nghĩa là chúng ta không được ai thay thế trong tổng dân số.

Là những người lãnh đạo của Giáo Hội, chúng tôi quan tâm đến các khuynh hướng gần đây trong việc kết hôn và sinh nở. Ở Hoa Kỳ, trong hơn 30 năm qua, chúng tôi đã thấy số lượng những công dân đã kết hôn giảm từ tám đến chín phần trăm. Những con số này “tiêu biểu cho một vấn đề toàn cầu.” Khi người ta không kết hôn, thì có ít trẻ con hơn được sinh ra.

Gần đây, Hoa Kỳ đã vượt qua “mức mà hiện nay, trong số những người thành niên ở độ tuổi 18 đến 55, đã có một số lượng lớn những người thành niên độc thân không có con hơn là những người thành niên đã kết hôn và có con.”

Trẻ em rất quan trọng để duy trì nền văn minh. Chúng là thiết yếu cho kế hoạch hạnh phúc đầy vinh quang. Lệnh truyền ban cho chúng ta là phải sinh sôi nẩy nở và làm cho đầy dẫy trái đất, thì “vẫn còn hiệu lực.”

hình minh họa một gia đình đứng bên nhau

Chi tiết từ Us with Them and Them with Us (Chúng Ta với Họ và Họ với Chúng Ta), tranh do Caitlin Connolly họa, cấm sao chụp lại

Hãy để cho Chúa Viết Câu Chuyện của Anh Chị Em

Tôi biết ước muốn chân thành của nhiều tấm lòng có thể là kết hôn và nuôi dạy con cái. Tuy nhiên, nhiều người độc thân hoặc bị vô sinh. Người bạn thân mến nhất của tôi, là người chưa từng kết hôn và không có con, đã yêu thương và chăm sóc cho con cái của tôi. Điều đó không phải là thay thế cho con cái của chị ấy. Đó là bằng chứng cho thấy mối quan tâm của chị vẫn hướng tới vai trò làm mẹ.

Con trai và con dâu của tôi đã vượt qua thử thách của việc bị sẩy thai nhiều lần. Ước muốn của chúng là ngay chính. Chúng đang tìm cách để cho Thượng Đế ngự trị trong cuộc sống của chúng. Hãy nhớ rằng, khi cầu xin trong đức tin để cho Chúa Giê Su Ky Tô làm cội rễ và cuối cùng của câu chuyện mình thì chúng ta phải sẵn sàng trình bày một câu chuyện không thoải mái với hy vọng về một câu chuyện tuy đau lòng, nhưng cuối cùng trở nên vĩ đại và thiêng liêng hơn chúng ta có thể tưởng tượng được.

Trong số những người bạn thân của tôi là một cặp vợ chồng không có con, đã kết hôn khi hơi lớn tuổi và bị vô sinh. Họ đã cầu vấn trong đức tin liệu họ có nên nhận con nuôi không. Thay vì là một đứa bé sơ sinh, họ đã cảm thấy có ấn tượng phải nhận nuôi bốn chị em—từ 5 đến 17 tuổi. Đây hoàn toàn và chắc chắn không phải là điều mà họ đã hoạch định trong cuộc sống của họ. Nhưng ôi, Ngài đã cùng họ viết nên một câu chuyện kỳ diệu biết bao.

Bất kể hoàn cảnh cá nhân của mình là như thế nào đi nữa, thì chúng ta đều là một phần trong gia đình của Thượng Đế, những người trong một gia đình trên thế gian, và chuẩn bị để trở thành cha mẹ vĩnh cửu. Các phước lành của sự tôn cao được dành sẵn cho chúng ta qua Đấng Cứu Rỗi, Chúa Giê Su Ky Tô, kể cả hậu thế. Và vì vậy, cho dù chúng ta được làm lễ gắn bó và sinh con cái trong cuộc đời này hay cuộc sống mai sau thì mục tiêu của chúng ta vẫn là sự tôn cao—mà có thể thuộc về chúng ta nếu chúng ta lập và tuân giữ các giao ước. Khi lập mối quan hệ giao ước với Thượng Đế thì chúng ta được ràng buộc trực tiếp với Ngài, và chúng ta không bao giờ đơn độc một mình. Chúng ta được ban phước với “thêm một phần của tình yêu thương và lòng thương xót [của Ngài].”

Là dân giao ước, chúng ta hoạch định và chuẩn bị cho hôn nhân và để sinh nở và nuôi dưỡng con cái. Thật là một sự kêu gọi thiêng liêng và thánh thiện! Chúng ta yêu thương, lãnh đạo, phục sự và làm cha mẹ để cho thấy tình yêu thương của mình đối với Thượng Đế và con cái của Ngài—vì chúng ta muốn Ngài ngự trị trong cuộc sống của mình.

Đây là thời kỳ vinh quang để được sống và lập các giao ước trong Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô. Việc hiểu được vai trò, mục đích và trách nhiệm của chúng ta trong kế hoạch hạnh phúc là điều cao quý, làm yên tâm, và hân hoan. Việc biết rằng chúng ta có một vị tiên tri tại thế đang chuẩn bị chúng ta cho những gì ở phía trước mang đến cho tôi sự bình an và thậm chí sự lạc quan ở giữa những cảnh bấp bênh. Mối quan hệ giao ước của tôi với Thượng Đế mang lại cho tôi sự tin tưởng. Sự tin tưởng vào giao ước của tôi là nơi Chúa Giê Su Ky Tô.

Tôi làm chứng rằng Ngài hằng sống, rằng tình yêu thương của Ngài dành cho chúng ta được thể hiện trong sự sẵn lòng của Ngài để hy sinh mạng sống và Sự Chuộc Tội của Ngài cho mỗi người chúng ta.