2025
Như một Trẻ Nhỏ
Tháng Năm năm 2025


15:10

Như một Trẻ Nhỏ

Tôi làm chứng rằng các trẻ sơ sinh, trẻ em và thanh thiếu niên chính là hình ảnh về vương quốc của Thượng Đế phát triển trên thế gian với tất cả sức mạnh và vẻ đẹp của nó.

Chúa Giê Su bắt đầu năm cuối cùng trong cuộc sống trần thế của Ngài bằng cách ráo riết huấn luyện các Sứ Đồ của Ngài. Nếu sứ điệp của Ngài và Giáo Hội của Ngài muốn tồn tại sau thời của Ngài, thì sự hiểu biết và các nguyên tắc cần phải được giảng dạy nhiều hơn cho 12 người rất bình thường, mà chỉ mới biết Ngài chưa đầy 24 tháng.

Một ngày nọ, Chúa Giê Su chứng kiến một cuộc tranh cãi giữa Mười Hai Sứ Đồ và về sau Ngài hỏi: “Các ngươi nói chi với nhau?” Rõ ràng là họ đã xấu hổ nên họ “đều làm thinh,” sách ghi như vậy. Nhưng Đấng Thầy vĩ đại nhất trong số các bậc thầy đã hiểu thấu những suy nghĩ trong lòng họ và nhận ra mầm mống đầu tiên của tính kiêu ngạo cá nhân. Nên Ngài “đã gọi một đứa trẻ đến, …

“Mà phán rằng: quả thật, ta nói cùng các ngươi, nếu các ngươi không đổi lại và nên như đứa trẻ, thì chẳng được vào nước thiên đàng đâu.

“Vậy, hễ ai trở nên khiêm nhường như đứa trẻ này, sẽ là lớn hơn hết trong nước thiên đàng.”

Cần lưu ý rằng ngay cả trước khi Đấng Ky Tô giáng sinh, bài giảng từ biệt của Vua Bên Gia Min cũng gồm có lời bình luận sâu sắc này về sự khiêm nhường của một đứa trẻ. Lời ấy như sau: “Con người thiên nhiên là một kẻ thù của Thượng Đế, … và sẽ mãi mãi là kẻ thù của Ngài, trừ phi người ấy … trở nên một thánh hữu nhờ sự chuộc tội của Đấng Ky Tô, là Chúa, và trở thành như trẻ nhỏ, phục tùng, … khiêm nhường, … đầy sự yêu thương, … chẳng khác chi trẻ con [đáp lại] với cha mình vậy.”

Giờ đây, hiển nhiên là có một số khuynh hướng ấu trĩ mà chúng ta không khuyến khích. Cách đây hai mươi lăm năm, đứa cháu trai ba tuổi của tôi đã cắn vào cánh tay của chị gái năm tuổi của nó. Con rể tôi đang trông con tối hôm đó, đã cuống cuồng dạy ngay cho con gái mình tất cả những bài học về sự tha thứ mà con rể tôi có thể nghĩ ra, và kết luận rằng đứa em trai đó thậm chí còn không biết cảm giác bị cắn vào cánh tay là như thế nào. Lời giải thích bộp chộp của người cha đó có tác dụng trong khoảng một phút, có lẽ một phút rưỡi, cho đến khi có tiếng hét thất thanh từ phòng ngủ của bọn trẻ, nơi mà đứa cháu gái của tôi điềm tĩnh la lên: “Bây giờ thì em nó biết rồi.”

Vậy thì chúng ta nên thấy điều gì nơi các đức tính trong đời sống của trẻ em? Điều gì đã khiến chính Đấng Ky Tô phải rơi lệ trước cảnh tượng cảm động nhất trong toàn bộ Sách Mặc Môn? Chúa Giê Su đã dạy điều gì khi Ngài gọi lửa từ trên trời và các thiên sứ bảo vệ xuống bao quanh những đứa trẻ đó cùng ra lệnh cho người lớn “hãy nhìn xem các con trẻ [của họ]”?

Chúng ta không biết điều gì đã thúc đẩy tất cả hành động đó, nhưng tôi phải nghĩ rằng hành động đó có liên quan đến sự thanh sạch, tính ngây thơ, lòng khiêm nhường bẩm sinh của trẻ em và những gì chúng ta có thể học được từ hành động đó.

Tại sao thời kỳ tuyệt vọng này của chúng ta lại được một vị tiên tri gọi là “hư không của sự hư không; thảy đều hư không”? Làm thế nào mà “những ảo ảnh hão huyền và lòng kiêu căng của con cái loài người” lại là những từ tiêu biểu cho tòa nhà rộng lớn và vĩ đại mà đã chết về mặt thuộc linh trong khải tượng của Lê Hi? Còn dân Giô Ram, nhóm người mà đã cầu nguyện một cách kiêu ngạo như vậy thì sao? An Ma đã nói về họ rằng: “Này, hỡi Thượng Đế, họ [cầu nguyện] Ngài bằng miệng, trong lúc họ tràn đầy kiêu ngạo … bởi những điều phù phiếm của thế gian.”

Ngược lại, có điều gì tuyệt vời hơn, thanh khiết hơn hay khiêm nhường hơn một đứa trẻ đang cầu nguyện không? Giống như thể thiên thượng đang ở trong phòng vậy. Thượng Đế và Đấng Ky Tô rất thực đối với chúng, nhưng về sau nữa đối với những người khác, thì kinh nghiệm này có thể trở nên thiển cận hơn.

Như Anh Cả Richard L. Evans đã trích dẫn cách đây khoảng 60 năm trước: “Nhiều người trong chúng ta tự nhận mình là Ky Tô hữu, nhưng chúng ta… không coi trọng Ngài. … Chúng ta tôn trọng Ngài, nhưng chúng ta không noi theo Ngài. … Chúng ta trích dẫn những lời Ngài, nhưng chúng ta không sống theo những lời đó.” “Chúng ta [kính phục] Ngài, nhưng chúng ta không tôn thờ Ngài.”

Cuộc sống sẽ khác biệt biết bao nếu thế gian quý trọng Chúa Giê Su hơn mức độ của lời nói thỉnh thoảng đầy xúc phạm báng bổ.

Nhưng trẻ em thực sự kính mến Ngài, và sự kính mến đó cũng có thể ảnh hưởng đến các mối quan hệ khác của chúng với nhau. Nói chung, ngay cả trong những năm tháng đầu đời của chúng, trẻ em rất dễ dàng yêu thương, dễ dàng tha thứ và dễ vui cười đến nỗi ngay cả người lạnh lùng, cứng rắn nhất cũng có thể mềm lòng.

Vâng, bản liệt kê còn dài. Còn sự thanh khiết thì sao? Sự tin cậy thì sao? Lòng can đảm thì sao? Cá tính thì sao?

Hãy cùng tôi xem lòng khiêm nhường của một người bạn trẻ thân thiết của tôi đã thể hiện trước mặt Thượng Đế.

Easton Darrin Jolley

Vào ngày 5 tháng Một năm 2025—cách đây 91 ngày—Easton Darrin Jolley đã được truyền giao Chức Tư Tế A Rôn và được sắc phong làm thầy trợ tế trong Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô.

Lâu đến mức cậu không thể nhớ từ khi nào, Easton đã mong muốn được chuyền Tiệc Thánh của Chúa. Nhưng cơ hội thiêng liêng này đã đi kèm với nỗi sợ hãi đau thắt ruột rằng em ấy sẽ thất bại, sẽ té ngã, sẽ bị trêu chọc hoặc làm cho bản thân và gia đình xấu hổ.

Easton mắc phải một căn bệnh rất hiếm và làm suy nhược nặng.

Anh chị em thấy đấy, Easton mắc một căn bệnh rất hiếm và làm suy nhược nặng, đó là bệnh teo cơ bẩm sinh Ullrich. Căn bệnh này đã dần dần chiếm hết tuổi thơ của em ấy bằng những thử thách khủng khiếp, đồng thời làm tiêu tan những hy vọng và ước mơ của em ấy về tương lai. Em ấy sẽ sớm phải ngồi xe lăn vĩnh viễn. Gia đình của em ấy không nói về những gì sẽ xảy ra sau đó cho em ấy.

Vào Chủ Nhật sau lễ sắc phong của em, Easton sẽ chuyền Tiệc Thánh lần đầu tiên. Và động lực riêng của em ấy là có thể tự mình lo liệu và mang những biểu tượng thiêng liêng này đến cha mình, là vị giám trợ của tiểu giáo khu. Trong khi mong đợi nhiệm vụ đó, em ấy đã nài nỉ và van xin, khóc lóc, để có được sự bảo đảm rằng sẽ không có ai, không một ai, cố gắng giúp đỡ em ấy. Vì nhiều lý do riêng của mình, em ấy cần phải làm điều này một mình và không muốn có sự trợ giúp của ai cả.

Sau khi thầy tư tế bẻ bánh và ban phước cho bánh—tượng trưng cho thể xác vỡ vụn của Đấng Ky Tô—thì Easton, với thể xác khiếm khuyết, khập khiễng đứng lên đón nhận cái khay của mình. Tuy nhiên, có ba bậc thang khá lớn từ sàn nhà hội đến bục cao. Vì vậy, sau khi đón nhận cái khay của mình, em ấy đã nhón người lên cao nhất có thể và đặt nó lên bề mặt ở phía trên tay vịn của cầu thang. Sau đó, trong khi ngồi xuống trên một trong các bậc thang cao hơn, em ấy dùng cả hai tay kéo chân phải của mình lên bậc thang đầu tiên. Rồi em ấy kéo chân trái của mình lên cũng trên cùng bậc thang đó, và cứ như vậy, một cách khó khăn, cho đến khi em ấy đã vượt lên đến đỉnh của ngọn núi Everest của riêng mình, chính là ba bậc thang.

Sau đó, em ấy tự xoay sở vịn vào một cột trụ để em ấy có thể đứng lên. Em ấy quay trở lại với cái khay. Em ấy đi thêm vài bước nữa rồi đến đứng trước mặt vị giám trợ, là cha của em với khuôn mặt giàn giụa nước mắt, đã phải tự kiềm chế không ôm lấy đứa con trai vô cùng can đảm và trung tín trọn vẹn này. Và Easton, với sự nhẹ nhõm và một nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt của nó, chắc hẳn đã nói: “Tôi đã tôn vinh [cha tôi và] đã làm xong công việc [cha tôi giao] cho tôi làm.”

Đức tin, lòng trung thành, sự thanh khiết, sự tin tưởng, niềm vinh dự và cuối cùng là tình yêu kính dành cho người cha mà em ấy rất muốn làm hài lòng. Các đức tính này và hàng chục đức tính khác khiến chúng ta cũng nói: “Vậy, hễ ai trở nên khiêm nhường như đứa trẻ này, sẽ là lớn hơn hết trong nước thiên đàng.”

Thưa anh chị em và các bạn, đứng đầu danh sách những hình ảnh đẹp nhất mà tôi biết chính là các trẻ sơ sinh, trẻ em và thanh thiếu niên tận tâm và quý báu như những hình ảnh mà chúng ta đã nhắc đến ngày hôm nay. Tôi làm chứng rằng các em ấy là hình ảnh về vương quốc của Thượng Đế phát triển trên thế gian với tất cả sức mạnh và vẻ đẹp của nó.

Cũng cùng với tinh thần chứng ngôn như thế, tôi làm chứng rằng trong thời niên thiếu của ông, Joseph Smith đã nhìn thấy những gì ông nói rằng ông đã nhìn thấy và đã tiếp chuyện với những ai mà ông nói rằng ông đã tiếp chuyện. Tôi làm chứng rằng Russell M. Nelson đầy khiêm nhường và trong sạch là vị tiên tri và tiên kiến đã được Thượng Đế sắc phong và ban cho ân tứ. Trong suốt cuộc đời mình, tôi đã đọc sách rất nhiều, tôi làm chứng rằng Sách Mặc Môn là quyển sách bổ ích nhất mà tôi đã từng đọc và là nền tảng của nơi trú ngụ nhỏ bé của tôi trong một vương quốc có nhiều chỗ ở. Tôi làm chứng rằng chức tư tế và lời cầu nguyện đang khôi phục cuộc sống của tôi—chức tư tế của Đấng Ky Tô và lời cầu nguyện của anh chị em. Tôi biết tất cả những điều này là chân chính và làm chứng về điều này trong danh của Con Trai trung thành và khiêm nhường nhất trong số các con trai của Thượng Đế—là An Pha và Ô Mê Ga, Đấng Hằng Hữu Vĩ Đại, Đấng bị đóng đinh, Đấng làm chứng trung tín—chính là Chúa Giê Su Ky Tô, A Men.

Ghi Chú

  1. Mác 9:33.

  2. Mác 9:34.

  3. Xin xem Lu Ca 9:47.

  4. Ma Thi Ơ 18:2–4.

  5. Mô Si A 3:19.

  6. 3 Nê Phi 17:23; xin xem thêm các câu 11–24.

  7. Truyền Đạo 1:2.

  8. 1 Nê Phi 12:18.

  9. An Ma 31:27.

  10. James W. Clarke, được trích dẫn trong Richard L. Evans, trong Conference Report, tháng Tư năm 1965, trang 136. Anh Cả Evans lưu ý rằng lời trích dẫn này xuất phát từ bài giảng trên đài phát thanh của Tiến sĩ James W. Clarke, mà được William H. Danforth trích dẫn.

  11. Clarke, trong Richard L. Evans, trong Conference Report, tháng Tư năm 1965, trang 136.

  12. Giăng 17:4. Lời tường thuật riêng được Brian và Charisa Jolley chia sẻ với Jeffrey R. Holland, tháng Một năm 2025.

  13. Ma Thi Ơ 18:4.

  14. Xin xem Khải Huyền 1:5.