Chuẩn Bị và Giảng Dạy Các Bài Học Chuẩn Bị cho Cuộc Sống: Thảo Luận với Giảng Viên
Buổi Phát Sóng Chương Trình Huấn Luyện Hằng Năm của Lớp Giáo Lý & Viện Giáo Lý năm 2025
Ngày 23 Tháng Một năm 2025
Anh Jason Willard: Anh Dyreng, cảm ơn anh đã cho tôi cơ hội đến thăm các giảng viên của anh. Cách đây không lâu, Anh Webb đã giới thiệu những bài học Chuẩn Bị cho Cuộc Sống này. Những suy nghĩ ban đầu của anh chị em khi lần đầu nghe về những bài học Chuẩn Bị cho Cuộc Sống này là gì?
Mời Chị Hunt.
Chị Hunt: Những suy nghĩ đầu tiên của tôi thật là choáng ngợp. Tôi đang cố gắng dạy thánh thư, và lại là một giảng viên mới. Vậy nên khi có thêm các bài học Chuẩn Bị cho Cuộc Sống, tôi nghĩ, “Ôi chao! Họ sẽ yêu cầu tôi làm thêm điều gì nữa đây?”
Anh Willard: Thật tuyệt. Còn có ai khác cảm thấy choáng ngợp không? Có ai muốn thú nhận không? Vâng. Cảm ơn Chị Hunt.
Anh Cavanaugh, kinh nghiệm của anh thì như thế nào?
Anh Cavanaugh: Tôi cảm thấy giống như—một chuyến đi tàu lượn siêu tốc vậy. Lần đầu tiên khi tôi nghe về các bài học đó và xem các đề tài, tôi cảm thấy rất hào hứng. Và sau khi xem bản hướng dẫn về tiến độ giảng dạy và biết là chúng tôi sẽ phải dạy mấy bài học đó thường xuyên thế nào, thì tôi có hơi thất vọng. Tôi yêu thích thánh thư. Tôi chỉ muốn giảng dạy thánh thư thôi mà giờ đây tôi lại phải dạy cả những bài học Chuẩn Bị cho Cuộc Sống này. Giờ đây, khi chúng tôi đã giảng dạy các bài học đó được một thời gian, tôi nhận thấy có rất nhiều thánh thư trong đó, và thánh thư dường như dễ áp dụng hơn—giống như là giảng dạy thánh thư theo một cách dễ áp dụng hơn. Nhưng thoạt đầu tôi có hơi thất vọng.
Anh Willard: Vậy kể từ lúc đó anh cảm thấy thế nào? Anh đã giảng dạy các bài học này được một thời gian rồi. Anh cảm thấy thế nào kể từ cảm giác thất vọng ban đầu đó?
Anh Cavanaugh: Cảm giác đó đã thay đổi. Vài tuần trước, khi tôi nói chuyện với một học viên về chương trình này, em ấy nói rằng các bài học này là phần yêu thích của em ấy trong lớp giáo lý bởi vì em ấy cảm thấy như thánh thư thực sự dễ áp dụng hơn trong cuộc sống của em ấy.
Anh Willard: Thật tuyệt. Anh Cả Bednar dạy rằng đôi khi chúng ta giảng dạy theo thứ tự bài học, đôi khi chúng ta giảng dạy theo chủ đề hoặc theo đề tài. Và chúng ta vẫn có thể giảng dạy thánh thư theo cách đó. Tuyệt quá, Anh Cavanaugh ạ. Cảm ơn anh.
Mời Chị Wheeler.
Chị Wheeler: Tôi có hai cảm nhận. Cảm nhận đầu tiên không có gì mạnh mẽ, chỉ là “Ồ, lại thêm một sự thay đổi nữa.” Đã có rất nhiều thay đổi. Đây là năm thứ năm tôi giảng dạy, và đã có nhiều thay đổi, hết thay đổi này đến thay đổi khác. Mỗi năm lại có những thay đổi mới. Nhưng đồng thời, tôi thực sự rất hào hứng—khi càng đọc nhiều về những bài học này, tôi đã nghĩ, “Những điều này sẽ thực sự hữu ích cho nhiều học viên của chúng ta.”
Anh Willard: Thật tuyệt. Vậy chị cảm thấy đây là một sự thay đổi tốt phải không?
Chị Wheeler: Tôi thực sự cảm thấy đó là một sự thay đổi tốt, nhưng tôi vẫn nghĩ đó là điều mà chúng tôi đang cố gắng thích nghi.
Anh Willard: Hay quá. Tôi rất vui khi nghe điều đó. Cảm ơn chị. Anh chị em đã có kinh nghiệm gì với các bài học Chuẩn Bị cho Cuộc Sống trong khi giảng dạy?
Vâng, mời Chị Robbins.
Chị Robbins: Tôi hay bắt gặp chủ đề liên quan đến việc cộng sự cùng Chúa trong cuộc sống và việc học hỏi của mình. Cho dù đó là bài học Chuẩn Bị cho Cuộc Sống nào đi nữa. Mỗi bài học đều tập trung vào “cách chúng ta có thể cộng sự cùng Chúa trong cuộc sống của mình.” Cho dù là về cách quản lý tài chính, cách tổ chức hay đặt ra ưu tiên, nếu chúng ta có thể dạy học viên kỹ năng nương tựa vào Chúa từ sớm trong cuộc sống của các em và để cho Ngài tham gia vào những việc quan trọng đối với các em, thì những điều đó sẽ quan trọng đối với Ngài.
Anh Willard: Tôi thích điều chị vừa chia sẻ. Vậy thì theo như kinh nghiệm của mình, chị có thấy các bài học đặt trọng tâm nơi Đấng Ky Tô không?
Chị Robbins: Các bài học này vẫn bao gồm những yếu tố quan trọng. Đó là: đặt trọng tâm nơi Đấng Ky Tô, tập trung vào học viên, và dựa trên nền tảng thánh thư. Vậy nên, tất cả các yếu tố quan trọng đều có trong các bài học đó. Đó là điều mà anh chị em cần tập trung vào. Anh chị em sẽ cảm thấy an tâm vì đã quen thuộc với những yếu tố đó và chúng đều có trong bài học.
Anh Willard: Cảm ơn chị về chia sẻ đó. (nói với Chị Robbins)
Mời anh Cyril. (nói với anh Cyril)
Anh Cyril: Đối với tôi, giảng viên có thể làm cho bài học thiết thực với học viên ngay từ khi bắt đầu khóa học. Chúng ta hãy nghiên cứu mỗi bài học Chuẩn Bị cho Cuộc Sống. Đó là một cách tuyệt vời khi chúng ta tìm hiểu và học hỏi để xem các bài học đó thiết thực như thế nào đối với bản thân mình. Tôi thích cách đó. Việc tự áp dụng bài học cho bản thân thực sự giúp tôi trở nên tự tin khi giảng dạy bài học đó. Mọi thứ chúng ta làm đều có sự thiết thực, bao gồm cả việc đặt trọng tâm nơi Đấng Ky Tô và lấy thánh thư làm nền tảng.
Anh Willard: Tôi rất thích cách nghĩ đó. Vậy ý của anh là những bài học này vẫn giống những bài học chúng ta đã luôn giảng dạy, nhưng chúng còn mang lại thêm tính thiết thực cho học viên của chúng ta. Hay quá Anh Cyril ạ, cảm ơn anh. Chúng ta hãy thảo luận về việc huấn luyện chuyên môn của anh chị em nhé.
Gần đây, anh chị em đã học về ba kỹ năng mà sẽ giúp cho mình với tư cách là giảng viên, dễ dàng hơn khi chuẩn bị những bài học Chuẩn Bị cho Cuộc Sống này. Anh chị em đã tập trung vào mục đích của bài học. Các anh chị em đã xác định được phần lẽ thật được in đậm đó trong lời của Thượng Đế, rồi có cả một sinh hoạt mà trong đó học viên thể hiện sự hiểu biết của họ. Vậy với ba điều đó trong tâm trí, và giờ đây sau khi đã giảng dạy được một thời gian, anh chị em có kinh nghiệm gì không? Anh chị em nhận thấy sự khác biệt gì trong các lớp học của mình khi sử dụng ba kỹ năng này?
Xin mời Chị Wheeler.
Chị Wheeler: Tôi đang cố gắng—Tôi nhận thấy rằng khi tôi muốn dành nhiều thời gian hơn để giúp học viên hiểu mục đích của bài học, thì sau đó tôi lại có ít thời gian hơn cho họ áp dụng, và thực hành điều đó. Nhưng khi tôi giúp họ nhanh chóng nhận ra mục đích của bài học, và sau đó tìm ra lẽ thật được in đậm đó, thì chúng tôi có thể có nhiều thời gian hơn để thực hành. Và vì vậy, tôi cảm thấy học viên có thêm thời gian để thực hành trong lớp học nhiều hơn là thời gian mà tôi đã định ra trước cho họ.
Anh Willard: Vậy nếu tôi hiểu đúng, thì chị, cũng giống như nhiều người trong chúng ta, thường không cho học viên nhiều thời gian để thực hành và áp dụng vào cuối bài học, đúng không ạ?
Chị Wheeler: Đúng vậy.
Anh Willard: Và việc áp dụng ba kỹ năng này cho phép chị phân bổ thời gian một cách có chủ ý hơn để mỗi học viên đều được thể hiện điều họ thực sự cảm nhận được, học hỏi được hoặc ước muốn làm điều gì đó khác biệt. Có đúng vậy không?
Chị Wheeler: Đúng vậy. Rồi học viên sẽ tham gia tích cực hơn khi họ có nhiều thời gian hơn để thực hành điều đó.
Anh Willard: Xin cảm ơn chị. Tôi rất thích nhận xét đó.
Anh Cyril: Đối với tôi, lẽ thật được tô đậm giúp tôi bảo đảm rằng bài học của tôi có thể—dễ dàng có thể lấy thánh thư làm nền tảng. Chúng ta có thể dễ dàng sử dụng thánh thư và giúp học viên nhận biết thánh thư trong suốt bài học. Và sau đó, chúng ta cũng có thể sử dụng lời của các vị tiên tri và kết hợp với lẽ thật được tô đậm, để đưa ra một nguyên tắc mà học viên có thể học cho ngày hôm đó. Điều này giúp chúng ta trở nên hiệu quả hơn khi thực hành vì chúng ta dành thời gian học tập thánh thư và những lời của các vị tiên tri tại thế.
Anh Willard: Vậy điều mà Anh Cavanaugh đã nói trước đó là về nỗi lo sợ rằng chúng ta không tập trung vào thánh thư. Một trong những điều chúng tôi lo ngại đó là một giảng viên có thể cảm thấy, bởi vì họ đang dạy về một chủ đề thế tục nên họ không sử dụng thánh thư để giảng dạy về tính kiên cường trong cảm xúc.
Anh Cyril: Đúng vậy.
Anh Willard: Nhưng chúng ta có thể thấy rằng giảng viên không thể nào dạy về tính kiên cường trong cảm xúc mà không có thánh thư và lời của các vị tiên tri được. Có đúng vậy không? Vậy lẽ thật được tô đậm đó kết nối tất cả những điều đó lại với nhau. Cảm ơn Anh Cyril đã đề cập đến ý này. Anh nói rất chí lí.
Xin mời Anh Alcala.
Anh Alcala: Một trong những câu trích dẫn mà tôi yêu thích của Anh Cả Packer là việc học tập giáo lý của Đấng Ky Tô sẽ thay đổi hành vi nhanh hơn là việc học tập về hành vi để thay đổi hành vi. Và tôi thấy điều đó thật thú vị—Tôi là người thích đọc các quyển sách dạy cách phát triển bản thân, và cũng thích nghe các diễn giả truyền cảm hứng. Nhưng mặc dù họ dạy một số lẽ thật, họ không có lẽ thật trọn vẹn.
Và trong các bài học chuẩn bị này, chúng ta đang dạy các bài học mà với sự đồng hành cùng Chúa Giê Su Ky Tô, có thể giúp học viên trong cuộc sống của họ. Và vì thế, họ sẽ gia tăng cơ hội thành công của mình. Họ sẽ thay đổi một cách nhanh chóng hơn. Họ sẽ thấy nhiều phước lành hơn. Và tôi nghĩ—giả sử tôi là một sinh viên đại học. Thì những bài học chuẩn bị cho cuộc sống này đã ban phước cho tôi rất nhiều.
Và tôi nghĩ rằng chỉ qua việc thấy được những bài học đó đã ban phước cho tôi như thế nào, tôi biết chắc rằng nó có thể ban phước cho cuộc sống của các học viên mà chúng ta đang dạy.
Anh Willard: Tôi thích điều đó, Anh Alcala ạ. Vậy, cá nhân anh đã được ban phước khi cố gắng giúp học viên của mình với những bài học Chuẩn Bị cho Cuộc Sống này, bởi vì chúng có thể áp dụng được cho cả sinh viên đại học. Có đúng vậy không?
Anh Alcala: Vâng.
Anh Willard: Điều đó thật là tuyệt. Cảm ơn anh. Vậy còn mục đích của bài học thì sao? Còn mục tiêu cần đạt được trong bài học đó thì sao? Liệu mục tiêu đó có giúp ích cho bất kỳ anh chị em nào ở đây khi anh chị em lấy nó làm trọng tâm cho bài học của mình, và giúp học viên đạt được mục tiêu đó không? Trong phương diện nào?
Anh Cavanaugh.
Anh Cavanaugh: Một trong những điều tôi phát hiện ra là nếu tôi bắt đầu bài học bằng cách viết mục đích đó lên bảng hoặc chỉ chia sẻ là “Các em ơi, bài học này sẽ giúp các em với [điều gì đó].” Đối với một vài học viên trong lớp mà không hiểu thánh thư dễ dàng như các học viên khác, thì việc có mục đích đó trên bảng cho họ một điều gì đó để tìm kiếm trong thánh thư. Để họ biết là “À mình sẽ đọc câu thánh thư này và nó sẽ giúp mình với điều này.” Vì vậy sẽ dễ dàng hơn cho họ để hiểu những gì họ đang đọc và áp dụng vào cuộc sống của họ. Đó là những gì tôi đã thấy trong lớp học của tôi. Tôi không biết trong lớp học của anh chị em thì sao.
Anh Willard: Còn có ai khác cũng thấy như vậy không? Thấy được sự giúp ích đó. Anh Cavanaugh, anh cứ viết mục đích bài học ra trước. Ý đó rất đúng. Vì muốn thực hành điều này, khi tôi dạy bài học Chuẩn Bị cho Cuộc Sống vài tuần trước, có thể nói là toàn bộ bài học của tôi đã được soạn dựa trên mục tiêu mà chúng ta đang hướng tới, và rồi trong giờ học, mục tiêu đó đã giúp tôi đảm bảo rằng tôi không bị đi lạc đề. Tôi rất mừng là anh đã thấy được điều đó. Cảm ơn anh đã chia sẻ điều đó.
Vâng, mời Anh Dyreng.
Anh Dyreng: Nó giúp chúng ta có một viễn cảnh rõ ràng để tập trung vào. Khi chúng ta thấy được viễn cảnh đó và chỉ cho học viên của mình thấy, học viên sẽ có ý thức về mục đích nhiều hơn trong lớp học của chúng ta. Và khi biết rõ mục tiêu từ đầu thì việc đạt được nó sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Anh Willard: Vâng. Vậy, Anh Dyreng ơi, cho phép tôi hỏi câu này: Nếu anh chỉ dạy về tính kiên cường trong cảm xúc mà không có mục tiêu, thì bài học đó sẽ như thế nào? Nếu anh vào lớp và chỉ dạy về một đề tài nhất định nào đó thì sao?
Anh Dyreng: Tôi có thể thấy nhiều cuộc thảo luận tuyệt vời về nhiều điều khác nhau. Nhưng chúng ta có thể không tập trung vào điều quan trọng nhất—như chị Robbins đã nói, là kết nối mọi điều chúng ta dạy với Đấng Cứu Rỗi, Chúa Giê Su Ky Tô. Việc liên kết những gì chúng ta dạy với thánh thư và lời của các vị tiên tri, và việc luôn tập trung vào mục đích đó giúp chúng ta có sự tập trung và cho phép những điều đó diễn ra thay vì chỉ có một cuộc thảo luận thú vị với học viên về một chủ đề.
Anh Willard: Vâng. Anh có cảm thấy rằng những bài học Chuẩn Bị cho Cuộc Sống này có thể tạo ra một cuộc thảo luận thú vị không?
Nếu tất cả những gì chúng ta có chỉ là một cuộc thảo luận thú vị, thì chúng ta không giúp họ trở nên được cải đạo theo Chúa Giê Su Ky Tô một cách sâu sắc hơn. Chúng ta không giúp họ hội đủ điều kiện để nhận được những phước lành của đền thờ. Chúng ta không giúp họ tự chuẩn bị cho bản thân, gia đình và những người khác nhận được cuộc sống vĩnh cửu với Cha Thiên Thượng. Vì vậy chúng ta phải cẩn thận để luôn đứng vững trong lời của Thượng Đế; và những lẽ thật được in đậm không chỉ là những điều hay ho được viết lên trang giấy, mà chúng là các lẽ thật hùng hồn từ Cha Thiên Thượng được tìm thấy trong lời Ngài, và chúng ta phải nhắm rõ vào mục tiêu đó để tất cả những gì chúng ta giảng dạy trong bài học đều theo mục đích của bài học.
Như Chị Wheeler có nói, sau đó chúng ta có thể thực hiện sinh hoạt học tập vào cuối bài học để mang đến cho học viên cơ hội thực hành. Chia sẻ rất hay. Còn có ai có nhận xét gì về ba kỹ năng đó không?
Mời Chị Wheeler.
Chị Wheeler: Tôi chỉ có một suy nghĩ thực tế thôi. Đôi khi cuộc sống có nhiều điều khó đoán trước, và mình có thể không có nhiều thời gian như mình nghĩ. Anh chị em biết mình sẽ chuẩn bị nhiều tài liệu hơn so với lượng thời gian mình có để giảng dạy. Vì vậy, mục đích bài học giúp tôi biết tôi có thể loại bỏ điều gì khỏi bài học của mình mà vẫn đạt được những điều cần thiết để hiểu được mục đích đó.
Anh Willard: Điều đó thật sự rất tuyệt. Mục đích bài học cũng hầu như sẽ giúp chị điều chỉnh được tiến độ giảng dạy của mình. Giống như chị vừa nói về việc áp dụng mục đích của bài học, đôi khi chúng ta có rất ít thời gian cho phần áp dụng này. Nhưng khi đã có mục đích, lẽ thật được in đậm và sinh hoạt, anh chị em có thể điều chỉnh tiến độ giảng dạy của mình trong suốt bài học và đảm bảo rằng những điều quan trọng nhất sẽ được dạy hoặc được học viên nắm bắt, thay vì chỉ lướt qua hoặc thảo luận về tài liệu mới nhất về tính kiên cường trong cảm xúc hoặc cách quản lý tài chính.
Chị Wheeler: Và anh chị em có thể làm điều đó trong một khoảng thời gian ngắn hơn khi cần và vẫn làm chứng được về lẽ thật đó.
Anh Willard: Điều đó thật là tuyệt. Vâng. Vậy thì nó giúp rút ngắn và làm cho bài học trở nên cô đọng và hiệu quả hơn. Nhưng vẫn đầy thuyết phục. Ý kiến đó rất hay. Xin mời thêm hai nhận xét nữa.
Mời Chị Hunt.
Chị Hunt: Đối với tôi, việc có được mục đích, lẽ thật được tô đậm và phần minh họa giúp cho tôi chuẩn bị bài học dễ dàng hơn. Vì nếu không có mục đích rõ ràng thì nhiều khi chúng ta có thể đi theo rất nhiều hướng khác nhau. Và tôi có thể tìm đến nhiều loại sách vở khác nhau. Nhưng vì tôi có mục đích, có thánh thư và lẽ thật được in đậm nên việc chuẩn bị bài học được dễ dàng hơn nhiều. Tôi có thể nói là bài học sẽ tập trung vào điều này, điều kia. Và tôi cảm thấy là học viên sẽ tham gia đóng góp cho bài học hoàn chỉnh. Và cách đó đang khá hiệu quả.
Anh Willard: Cảm ơn chị đã chia sẻ. (nói với Chị Hunt)
Mời Anh Alcala. (nói với Anh Alcala)
Anh Alcala: Cách đây gần một năm rưỡi, Chủ Tịch Nelson đã hứa trong đại hội trung ương rằng, vào những ngày sau cùng, chúng ta sẽ thấy quyền năng của Chúa được biểu hiện bằng những cách thức vĩ đại nhất. Và tôi nghĩ rằng những bài học chuẩn bị cuộc sống này đang giúp chúng ta nhận ra các lẽ thật, để giúp chúng ta thấy rõ hơn bàn tay của Ngài và quyền năng của Ngài.
Và chỉ riêng lẽ thật đó thôi cũng đã mang lại cho chúng ta một viễn cảnh như là “Chúa Giê Su Ky Tô không chỉ củng cố Nê Phi mà Ngài còn có thể củng cố tôi. Chúa Giê Su Ky Tô không chỉ dạy Nê Phi cách đóng một con thuyền, mà Ngài còn có thể chỉ cho tôi cách xây dựng cuộc sống mình dựa trên Ngài. Ngài không chỉ giúp dân Gia Rết hoặc dân Nê Phi được thịnh vượng, mà Ngài còn có thể giúp đỡ tôi về mặt tài chính.
Vì vậy, tôi nghĩ việc tập trung vào các bài học chuẩn bị cho cuộc sống này đang giúp đỡ chúng ta thấy được lẽ thật bất biến. Và Chúa Giê Su Ky Tô lúc nào cũng vậy, hôm qua cũng như hôm nay và mãi mãi về sau.
Anh Willard: Anh Alcala, anh có tin rằng những bài học Chuẩn Bị cho Cuộc Sống này có thể là bằng chứng của một trong những biểu hiện càng vĩ đại này về quyền năng của Chúa trong những ngày sau không?
Anh Alcala: Có, vì tôi đã thấy được điều đó trong cuộc sống của tôi.
Anh Willard: Tôi cũng vậy. Cảm ơn anh đã chia sẻ chứng ngôn đó với chúng tôi. Câu hỏi cuối cùng hôm nay là anh chị em ở đây có lời khuyên nào dành cho các giảng viên trên khắp thế giới là những người đang bắt đầu giảng dạy các bài học Chuẩn Bị cho Cuộc sống này không? Bây giờ anh chị em đã có kinh nghiệm giảng dạy những bài học này rồi đúng không? Anh chị em sẽ nói gì với các giảng viên trên khắp thế giới?
Xin mời Anh Simmons.
Anh Simmons: Tôi sẽ nói với cả giảng viên lẫn học viên rằng chúng ta phải sống theo lẽ thật thì chúng ta mới biết được giá trị của lẽ thật đó. Do đó giảng viên cần phải sống theo lẽ thật đó. Như anh chị em biết đấy, chúng ta đều muốn lời giảng dạy của chúng ta sẽ có sức thuyết phục hơn khi chúng ta sống theo những gì mình giảng dạy. Và rồi nếu các anh chị em có thể giúp học viên của mình sống theo những gì họ được dạy, thì đó là quyền năng thực sự.
Anh Willard: Wow. Vậy nếu tôi hiểu đúng, thì việc thực sự sống theo những bài học này, những nguyên tắc này, sẽ mang lại cho anh sức mạnh lớn lao hơn khi dạy học viên, có đúng vậy không?
Anh Simmons: Đúng vậy. Tôi đã có một trải nghiệm khi tôi chuẩn bị dạy về sự tự lực về mặt thuộc linh, và tôi đã nghĩ “mình không phải là một người tự lực về mặt thuộc linh.” Và tôi bắt đầu nỗ lực làm điều này, và có một điều tôi đã thay đổi trong cuộc sống của mình để giúp tôi trở nên tự lực hơn về mặt thuộc linh. Tôi vẫn đang cố gắng. Và tôi nghĩ rằng điều đó đã giúp tôi giảng dạy với nhiều quyền năng hơn.
Anh Willard: Điều đó thật là tuyệt. Cảm ơn anh. Thật sự cảm ơn anh.
Vâng, mời Chị Robbins.
Chị Robbins: Chương trình giảng dạy hay đến mức mà một trong những việc tôi yêu thích nhất là tìm kiếm các câu hỏi. Và đôi khi, tôi có thể lấy nguyên văn câu hỏi đưa vào trang trình chiếu hoặc chỉ cần hỏi học viên và điều đó sẽ tạo ra một cuộc trò chuyện dẫn chúng tôi quay trở lại với mục đích, với lẽ thật đó. Và thực sự là chương trình giảng dạy đã giúp chúng tôi với phần khó nhất là đặt ra được những câu hỏi hay sao cho học viên biết sống theo lẽ thật đó? Và vì thế tôi rất thích những câu hỏi này. Lời khuyên của tôi là hãy tìm những câu hỏi này và sử dụng chúng.
Anh Willard: Vậy chị có ba yếu tố quan trọng trong bài học. Nhưng chị cũng có những câu hỏi xen lẫn trong suốt bài học. Và chị đã phát hiện ra rằng những câu hỏi đó thực sự hữu ích?
Chị Robbins: Chúng đó rất hữu ích.
Anh Willard: Cảm ơn chị đã chia sẻ.
Anh Cyril: Tôi nghĩ rằng đối với một giảng viên mới, các chị em không cần phải có đủ trình độ hoặc không cần phải rất giỏi về những kỹ năng mà một số bài học Chuẩn Bị cho Cuộc Sống này giảng dạy. Giống như chị Robbins có nói, anh chị em chỉ cần theo sát chương trình giảng dạy và có thể làm chứng về Đấng Cứu Rỗi, là được rồi. Anh chị em không cần phải là chuyên gia về cảm xúc—về sức khỏe tâm thần—hay không cần phải biết mọi thứ liên quan đến cách đối phó với sự lo âu. Hãy cứ theo sát chương trình giảng dạy. Giới trẻ sẽ biết những gì họ cần biết để trông cậy vào Đấng Cứu Rỗi để vượt qua những thử thách mà họ đang trải qua.
Anh Willard: Anh Cyril, tôi rất vui khi anh nói thế, bởi vì có rất nhiều giảng viên cảm thấy áp lực—như chị Hunt đã nói lúc đầu—và họ cảm thấy như họ phải là một chuyên gia nếu không thì họ không thể dạy chương trình đó. Nhưng tôi thích điều anh Simmons đã nói: Chỉ cần anh chị em cố gắng sống theo những nguyên tắc này trong cuộc sống của mình, thì Đức Thánh Linh sẽ đến và thông qua các anh chị em mà chia sẻ chứng ngôn với học viên cũng như ban phước cho nhiều thế hệ. Bởi vì anh chị em đang cố gắng theo sát chương trình giảng dạy tuyệt vời này và có thể cố gắng ban phước cho cuộc sống của họ như là một giảng viên nghiệp dư, chứ không phải như là một chuyên gia.
Anh Cyril: Đúng thế. Và tôi nghĩ rằng việc giới trẻ biết các anh chị em không phải là một chuyên gia là điều tốt cho họ. Anh chị em hướng họ đến Đấng Cứu Rỗi vì Ngài là chuyên gia.
Anh Willard: Ngài thực sự là một chuyên gia! Anh Cyril, tôi rất thích cách nghĩ đó. Cảm ơn đã chia sẻ điều đó. Anh chị em có muốn chia sẻ với các giảng viên của chúng ta trên khắp thế giới về điều gì nữa không?
Mời chị Wheeler.
Chị Wheeler: Anh chị em có bao giờ nghĩ là có một vài bài trong số những bài học này mà khó để đặt trọng tâm nơi Đấng Ky Tô không? Ví dụ như là bài học lập kế hoạch tài chính chẳng hạn. Tôi cho rằng chúng ta luôn có thể liên kết bài học đó với kế hoạch cứu rỗi và nên nhớ rằng mục đích của chúng ta là để trở nên giống như Cha Thiên Thượng, để có cuộc sống giống như Ngài, và khi đó chúng ta chỉ cần tự hỏi, bài học này giúp thực hiện mục đích đó như thế nào?
Anh Willard: Ồ, wow.
Chị Wheeler: Cách suy nghĩ đó sẽ giúp cho bài học tập trung rất nhiều vào Đấng Ky Tô.
Anh Willard: Thật là tuyệt. Không chỉ tập trung vào Đấng Ky Tô, mà còn tập trung vào kế hoạch cứu rỗi mà Ngài là trọng tâm. Rồi chúng ta sẽ xem bằng cách nào điều đó sẽ giúp học viên của mình tiến bộ để trở nên giống như Cha Thiên Thượng của chúng ta. Ý kiến đó rất hay. Cảm ơn Chị Wheeler.
Mời anh Dyreng.
Anh Dyreng: Lời khuyên của tôi là cứ giảng dạy, và hãy có đức tin. Hãy giảng dạy và nỗ lực hết mình. Và tôi đã nhận thấy rằng khi thực hành những kỹ năng này trong lúc chuẩn bị, điều đó đã giúp thay đổi lối suy nghĩ của tôi từ việc “Tôi sẽ giảng dạy gì” đến việc “Tôi sẽ giúp học viên của mình làm gì để trở nên được cải đạo theo Đấng Cứu Rỗi?” Và sự thay đổi đó đã tạo ra sự khác biệt lớn. Và điều đó thật sự là một phước lành to lớn khi tôi giảng dạy và tiếp xúc với học viên.
Anh Willard: Anh Dyreng à, cách đây không lâu tại buổi huấn luyện chuyên môn của anh, anh đã hứa với các giảng viên một điều. Anh có thấy điều đó xảy ra trong các lớp học của họ và trong lớp học của chính anh không?
Anh Dyreng: Chắc chắn rồi. Tôi đồng ý với những gì Anh Alcala đã nói, khi chúng ta có cơ hội để dự giờ lẫn nhau, và tự mình giảng dạy những bài học này, thì theo lời của Chủ Tịch Nelson, những phép lạ đó đang diễn ra, rằng chứng ngôn của học viên đang được củng cố trong tất cả các lĩnh vực của cuộc sống của họ, tất cả đều đến từ việc các bài học tập trung vào Đấng Cứu Rỗi, Chúa Giê Su Ky Tô. Đó thật là một phước lành rất lớn lao và tuyệt vời.
Anh Willard: Cảm ơn anh.
Anh Dyreng: Không có gì đâu.
Anh Willard: Xin cảm ơn mỗi anh chị em vì đã giảng dạy. Xin cảm ơn anh chị em đã yêu thương con cái của Thượng Đế đủ để muốn ban phước cho cuộc sống của họ. Anh chị em đang tạo nên sự khác biệt. Thật ra, tôi muốn cảm ơn các giảng viên của chúng ta trên khắp thế giới, từng giảng viên một, về tất cả những điều tốt lành mà họ đang làm. Anh chị em đang làm việc tận tụy để ban phước cho thế hệ đang vươn lên. Chúng tôi yêu mến các anh chị em. Công việc này không hề dễ dàng. Chúng tôi muốn anh chị em biết rằng không có nỗ lực nào là vô ích cả. Không có điều gì anh chị em làm trong bất kỳ phòng học nào để ban phước cho con cái của Thượng Đế mà sẽ là vô ích cả. Cảm ơn các anh chị em vì đã làm điều đó. Khi anh chị em suy ngẫm về tựa đề “bài học Chuẩn Bị cho Cuộc Sống,” hãy tưởng tượng về một tựa đề cho bài học Chuẩn Bị cho Cuộc Sống: Giả sử chúng ta chỉ thêm một từ, thì có phải đó sẽ là “Bài học Chuẩn Bị cho Cuộc Sống Vĩnh Cửu” không? Các anh chị em còn nhớ nhiều năm trước, Chủ Tịch J. Reuben Clark đã dạy rằng chúng ta không chỉ giảng dạy cho thời nay mà còn cho thời vĩnh cửu nữa không?
Những bài học theo chủ đề này rất quan trọng, nhưng cuộc sống vĩnh cửu của họ còn quan trọng hơn nhiều, và điều đó chỉ có thể xảy ra thông qua Vị Nam Tử của Thượng Đế, Chúa Giê Su Ky Tô. Tôi biết rằng Ngài hằng sống. Tôi biết rằng Ngài yêu thương anh chị em và học viên của anh chị em nhiều hơn bất kỳ lời nói nào có thể diễn tả được. Ngài sẽ giúp đỡ chúng ta. Ngài sẽ giúp đỡ anh chị em. Tôi biết điều đó. Trong tôn danh của Chúa Giê Su Ky Tô, A Men.