Các Buổi Họp Đặc Biệt Devotional Giáng Sinh
Đấng Ky Tô Hài Đồng Đã Được Sinh Ra vì Anh Chị Em


9:55

Đấng Ky Tô Hài Đồng Đã Được Sinh Ra vì Anh Chị Em

Buổi Họp Đặc Biệt Giáng Sinh của Đệ Nhất Chủ Tịch Đoàn năm 2024

Chủ Nhật, ngày 8 tháng Mười Hai năm 2024

Chúng ta thật là may mắn dường nào khi được trải nghiệm âm nhạc tuyệt vời đến như vậy? Xin cảm ơn ca đoàn, dàn nhạc, và cả những người dẫn nhạc rất nhiều. Tôi không thể thấy tất cả mọi người đang đứng sau những cái cây này, nhưng tôi biết mọi người đang ở đó.

“Infant Holy, Infant Lowly” là một trong những bài hát Giáng Sinh yêu thích của tôi.

Đàn chiên say giấc, những người chăn chiên đang canh giữ

Trông chừng cho đến sớm mai;

Rồi trông thấy vinh quang, lắng nghe câu chuyện

Tin mừng về phúc âm của lẽ thật.

Thế nên hân hoan, hết phiền muộn,

Cất lời ngợi khen, đón chào ban mai,

Đấng Ky Tô Hài Đồng đã được sinh ra vì anh chị em.

Đấng Ky Tô hài đồng đã được sinh ra vì anh chị em!

Khi còn bé, cha mẹ tôi thường gọi tôi là “Tammy Lamb (Cừu Non Tammy),” vậy nên khi thánh thư nói về người chăn chiên và những con chiên của người ấy, tôi luôn có cảm giác rằng dường như thánh thư đang nói với tôi vậy.

Điều này đặc biệt đúng với câu chuyện Giáng Sinh và việc các thiên sứ đã hiện ra với những người chăn chiên đang thức đêm canh giữ đàn chiên của họ. Tôi hình dung chính mình đang ở đó và tưởng tượng về việc được đến gần hài đồng trong máng cỏ sẽ như thế nào. Hằng năm, tôi vẫn luôn yêu thích những hình ảnh này mỗi khi suy ngẫm về sự giáng sinh của Ngài.

Một hình ảnh yêu thích khác đến từ câu chuyện do Anh Cả John R. Lasater kể.

Cách đây nhiều năm, Anh Cả Lasater đã đến thăm một quốc gia ở Châu Phi với tư cách là thành viên chính thức trong phái đoàn của chính phủ.

Một ngày nọ, khi họ đang di chuyển trên sa mạc trong một đoàn xe limousine đen, thì một tai nạn đã xảy ra. Trong lúc chiếc xe của ông đang chạy lên dốc thì ông nhận thấy chiếc xe dẫn đầu đoàn đã tấp vào bên vệ đường. Ông nói: “Cảnh tượng trước mắt chúng tôi vẫn còn đọng lại trong tôi suốt bao năm qua.”

Một người chăn cừu lớn tuổi, mặc chiếc áo choàng dài như trong của thời Đấng Cứu Rỗi, đang đứng cạnh chiếc limousine nói chuyện với người tài xế. Gần đó là một đàn cừu nhỏ khoảng 15 con.

Người lái xe của Anh Cả Lasater giải thích rằng chiếc xe dẫn đoàn đã tông và làm một con cừu bị thương. Và bởi vì đó là phương tiện di chuyển của nhà vua, nên người chăn cừu giờ đây được hưởng giá trị gấp 100 lần giá trị của con cừu nhỏ khi trưởng thành. Nhưng cũng theo luật đó, con cừu sẽ bị giết và thịt sẽ được chia cho mọi người.

Rồi người lái xe nói tiếp, “Nhưng hãy xem, người chăn cừu lớn tuổi ấy sẽ không nhận tiền đâu; họ không bao giờ làm như thế.” Khi được hỏi lý do tại sao, thì người lái xe nói thêm: “Đó là vì tình yêu thương mà ông ấy dành cho mỗi con cừu của mình.”

Họ quan sát người chăn cừu lớn tuổi ấy cúi xuống, bế con cừu bị thương lên, và đặt nó vào trong vạt áo choàng của mình. Ông liên tục vuốt ve con cừu, lặp đi lặp lại cùng một từ, và khi Anh Cả Lasater hỏi ý nghĩa của từ đó thì nhận được câu trả lời là: “À, ông ấy đang gọi tên của con cừu đó. Tất cả các con cừu của ông đều có 1 cái tên, vì ông là người chăn giữ chúng, và những người chăn hiền lành đều biết tên từng con cừu của họ.”

Trong sách Ê Sai, chúng ta đã được hứa: “Ngài sẽ thâu các con chiên con vào cánh tay mình, và ẵm vào lòng.”

Nếu chúng ta nhớ lại bất cứ điều gì hoặc cảm nhận được bất cứ điều gì trong mùa Giáng Sinh này, thì đó là chúng ta thuộc về Ngài. Hãy nhớ khi Đấng Ky Tô phán bảo Phi E Rơ: “Hãy chăn những chiên con ta chiên ta”?

“Ấy là hôm nay tại thành Đa Vít đã sanh cho các ngươi một Đấng Cứu Thế, là Đấng Ky Tô, là Chúa.”

“Vì có một con trẻ được sinh ra cho chúng ta, một con trai được ban cho chúng ta.”

Ngài được sinh ra để nâng đỡ mỗi người chúng ta. Và nếu Ngài là của bất cứ ai, thì chắc chắn Ngài là của anh chị em. Đấng Ky Tô hài đồng đã được sinh ra vì anh chị em.

Nhưng như Ê Sai cũng đã cảnh báo, “Chúng ta thảy đều như chiên đi lạc, ai theo đường nấy.” Có lẽ mỗi người chúng ta đều đã từng rơi vào hoàn cảnh mà chúng ta cảm thấy mình giống như một con chiên lang thang hoặc thậm chí là bị lạc mất. Tối nay, tôi xin xác nhận rằng tất cả chúng ta đều là những con chiên bị thương đang cần Đấng Chăn Lành, Đấng sẽ ôm chúng ta vào vòng tay thương yêu của Ngài. Bởi vì là con người trần thế nên chúng ta sẽ có những điều làm mình cảm thấy đau khổ, cần được chữa lành.

Và tôi không biết liệu có một thời điểm nào trong tuần mà tôi cảm thấy mình cần có Đấng Cứu Chuộc nhiều hơn là vào ngày Chủ Nhật trong lễ Tiệc Thánh hay không. Tôi mang theo tấm lòng đau khổ của mình cũng như suy ngẫm về những lời nói và biểu tượng trong “thời gian thiêng liêng trong sự đổi mới phần thuộc linh” này. Nhưng đôi lúc tôi cảm thấy buồn khi suy nghĩ về tuần vừa qua và nhận ra đây cũng chính là những tội lỗi, cùng sự yếu kém mà tôi đã nghĩ đến vào Chủ Nhật tuần trước. Và tôi cảm thấy thật sự thống hối hoặc vỡ vụn.

Anh chị em có từng trải qua khoảnh khắc này không?

Hôm nay tôi mời anh chị em hãy thử một điều gì đó mới mẻ. Trong những giây phút thiêng liêng nhất đó trong cả tuần của mình, nếu anh chị em đang cảm thấy vụn vỡ, hãy tưởng tượng Ngài đang gọi đích danh anh chị em và rồi tìm đến với Ngài. Hãy tưởng tượng hình ảnh của Đấng Cứu Rỗi với vòng tay dang rộng đón anh chị em, và phán: “Ta biết con sẽ cảm thấy như thế này! Đó là lý do tại sao Ta đã đến thế gian và chịu đựng mọi đau khổ mà Ta đã gánh lấy.” Sự giúp đỡ của Ngài, ân điển của Ngài có sẵn cho anh chị em ngay lúc này, chứ không phải ở cuối con đường khi mà anh chị em cảm thấy dường như mình đã hoàn hảo về mọi mặt. Bởi vì chẳng ai có thể cảm thấy như vậy đúng không? Không có ai mà tôi biết.

Hãy nhớ rằng, chúng ta đến nhà thờ, dự Tiệc Thánh, để được chữa lành nhưng cũng để cảm thấy được thanh sạch.

Cách đây nhiều năm, khi còn phục vụ trong Hội Thiếu Nhi, tôi đã kể một câu chuyện về một người vừa mới chịu phép báp têm. Tôi nhấn mạnh rằng người bạn này có thể là một trong những tín hữu thanh khiết và thanh sạch nhất của Giáo Hội. Sau đó, ở hàng ghế trước, một bàn tay vội giơ lên và một cậu bé lớn hơn đã nói: “Em cũng có thể thanh sạch như người ấy vì em đã chịu phép báp têm và dự phần Tiệc Thánh.” Tôi lúng túng trả lời: “Vâng, đó là điều mà tôi muốn nói—điều mà cậu ấy vừa nói.”

Các bạn của tôi, chúng ta có thật sự ghi nhớ và tiếp nhận giáo lý tuyệt vời nhất này không? Nếu chúng ta đang cố gắng tuân giữ các giao ước của mình với Thượng Đế—không ngừng quay trở lại, báo cáo và hối cải—thì chúng ta có thể được thanh tẩy mỗi ngày. Và qua giáo lễ Tiệc Thánh, chúng ta có thể cảm thấy được thanh sạch như ngày chúng ta chịu báp têm.

Đối với tôi, đó là cách mà lễ Tiệc Thánh trở thành ngày nghỉ ngơi. Không chỉ là sự nghỉ ngơi về phần thuộc thể, mà còn là sự nghỉ ngơi khỏi cảm giác tội lỗi và sợ hãi, khỏi những thiếu sót và yếu kém của tôi. Ít ra là trong một ngày!

Một trong những câu chuyện xúc động nhất trong toàn bộ thánh thư đã cho chúng ta hiểu sơ về sự nghỉ ngơi này. Trong Sách Mặc Môn, khi Đấng Cứu Rỗi phục sinh đang đến thăm “các chiên khác” của Ngài ở Châu Mỹ, và sau khi nhận thấy nhu cầu của họ mà không cần phải đợi họ cầu xin, Ngài đã mời tất cả những người bị đau đớn về thể xác—người què, người mù, người điếc hoặc những người “bị đau đớn về mọi thể cách khác”—hãy tiến lên.

Tôi có thể tưởng tượng rõ những người đang xếp hàng mà cần được chữa lành về phần thể xác. Nhưng cũng trong trí tưởng tượng của mình, tôi thấy những người giống như tôi và những người khác mà tôi yêu thương đang đứng trong hàng đợi, những người bị đau khổ theo những cách mà con mắt phàm tục không thể nào nhìn thấy được. Ngài đã phán với đám đông bị đau đớn về mọi thể cách, “rồi Ngài đã chữa lành cho tất cả mọi người.”

Hãy lưu ý rằng, trong trường hợp này, thánh thư không nói rằng Ngài đã chữa khỏi cho họ. Tôi thích ý tưởng này rằng có sự khác biệt giữa việc chữa lành và chữa khỏi. Việc chữa khỏi thường giúp chúng ta hồi phục lại trạng thái khỏe mạnh trước đó, là điều mà chúng ta mong muốn, phải không? Nhưng chữa lành thì lại khác. Sự chữa lành làm liền vết thương cũ đó, làm cho chúng ta có phần khác hơn so với trước kia.

Ngay cả Đấng Cứu Rỗi của thế gian, với tư cách là một Đấng đã được phục sinh, cũng vẫn còn những vết thương ở tay, chân và hông Ngài—bằng chứng rằng Ngài sẽ không bao giờ quên chúng ta và với lằn roi quất vào người Ngài mà chúng ta được chữa lành. Và có lẽ, vào ngày mà Đấng Cứu Rỗi chữa lành cho họ, Ngài cũng đã ôm họ, ôm chặt từng người trong vòng tay yêu thương.

Tối nay, có lẽ anh chị em đang cảm thấy đau khổ và không chắc là mình sẽ cảm nhận được sự chữa lành của Ngài. Nhưng liệu có đúng không? Mỗi Chủ Nhật trong lễ Tiệc Thánh, Ngài sẽ nâng đỡ anh chị em ra khỏi con đường bụi bặm, và đặt anh chị em vào vạt áo choàng của Ngài, và ôm anh chị em vào vòng tay bao la của Ngài.

Vào đêm Giáng Sinh thiêng liêng đó, một thiên sứ đã chia sẻ tin mừng, tin lành về sự vui mừng lớn lao. “Đấng vĩ đại nhất đã hạ mình trở thành người hèn mọn nhất—Đấng Chăn từ Thiên Thượng là Đấng đã trở thành Chiên Con.” “Vua của các vị vua nằm trong máng cỏ thấp hèn. Ngài được sinh ra để giúp đỡ và làm bạn của chúng ta trong mọi hoàn cảnh khó khăn của chúng ta.” Tôi tin là thiên sứ đang nói, “Bạn của anh chị em, người bạn thân thiết nhất của anh chị em, hay chính là Đấng Cứu Rỗi đã đến. Và nếu anh chị em biết Ngài đã cẩn thận coi sóc anh chị em như thế nào, anh chị em đã hướng về Ngài nhiều như thế nào khi anh chị em sống với Ngài trước đây, nếu anh chị em hiểu những gì Ngài sẽ hy sinh cho mình và Ngài sẽ sẵn sàng làm bao nhiêu để giúp anh chị em trở về nhà, thì anh chị em sẽ vội đến chào đón Ngài tại máng cỏ.”

Tôi làm chứng rằng Hài Đồng trong máng cỏ, Đấng mà chúng ta thờ phượng và thậm chí có thể dám tưởng tượng sẽ như thế nào nếu được ôm Hài Đồng ấy vào lòng, Đấng đã đến để làm điều đó cho chính chúng ta.

Vâng, Đấng Ky Tô hài đồng được sinh ra vì anh chị em!

Trong tôn danh của Chúa Giê Su Ky Tô, A Men.

Ghi Chú

  1. “Infant Holy, Infant Lowly,” Gospel Library

  2. Xin xem John R. Lasater, “Shepherds of Israel,” Ensign, tháng Năm năm 1988, trang 74.

  3. Ê Sai 40:11.

  4. Giăng 21:15–17; sự nhấn mạnh được thêm vào.

  5. Lu Ca 2:11; sự nhấn mạnh được thêm vào.

  6. Ê Sai 9:6; sự nhấn mạnh được thêm vào.

  7. Ê Sai 53:6.

  8. Sách Hướng Dẫn Tổng Quát: Phục Vụ trong Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô, mục 29.2.1.1, Thư Viện Phúc Âm; xin xem thêm Patrick Kearon, “Chào Mừng đến với Giáo Hội của Niềm Vui,” Liahona, tháng Mười Một năm 2024, trang 37.

  9. 3 Nê Phi 15:17; xin xem thêm Giăng 10:16.

  10. 3 Nê Phi 17:9.

  11. 3 Nê Phi 17:9.

  12. Bruce D. Porter, “Come, Let Us Adore Him,” Ensign, tháng Mười Hai năm 2013, trang 22.

  13. “O Holy Night,” Recreational Songs (năm 1949), số 143.