“Gia Đình Martins,” Các Câu Chuyện trong Sách Giáo Lý và Giao Ước (năm 2024)
“Gia Đình Martins,” Các Câu Chuyện trong Sách Giáo Lý và Giao Ước
Tháng Tư năm 1972–Tháng Mười Một năm 1978
Gia Đình Martins
Chờ đợi các phước lành của Chúa
Helvécio Martins đang lái xe từ nơi làm việc trở về nhà ở Rio de Janeiro, Brazil. Con đường kẹt xe đến nỗi không ai trong số họ có thể di chuyển được. Helvécio đã nghĩ về cuộc đời mình. Ông có một công việc tốt. Ông rất yêu vợ mình, là Rudá, và hai đứa con của ông, là Marcus và Marisa. Nhưng ông cảm thấy như thiếu sót điều gì đó.
Saints, 4:229–230
Helvécio bước ra khỏi xe và bắt đầu cầu nguyện. Ông nói: “Kính thưa Thượng Đế, con biết Ngài đang ở đâu đó, nhưng con không biết là ở đâu.” Ông thưa với Cha Thiên Thượng rằng gia đình của ông đang tìm kiếm một điều gì đó, và họ cần Ngài giúp đỡ. Sau đó, Helvécio quay trở lại xe và lái xe về nhà.
Saints, 4:230
Sau đó, Chúa đã gửi những người truyền giáo từ Hoa Kỳ đến. Họ đã đến thăm gia đình Martins. Helvécio nhận thấy rằng họ đã mang lại một tinh thần yên bình cho ngôi nhà của ông. Ông biết rằng, vào thời điểm đó ở Hoa Kỳ, những người có làn da tối màu thường không được đối xử tử tế. Ông hỏi: “Tôn giáo của anh đối xử với người Da Đen ra sao?”
Saints, 4:230–231
Những người truyền giáo giải thích rằng tất cả con cái của Thượng Đế đều có thể được báp têm. Nhưng vào thời điểm đó, những người Da Đen có tổ tiên từ Châu Phi không thể nắm giữ chức tư tế hoặc không thể nhận được hầu hết các phước lành đền thờ. Helvécio và Rudá đặt ra thêm nhiều câu hỏi. Những người truyền giáo cố gắng hết sức để trả lời những câu hỏi đó.
Saints, 4:231
Trong nhiều năm, các vị tiên tri đã cầu nguyện để biết khi nào các phước lành chức tư tế và đền thờ có thể được ban cho tất cả mọi người.
Saints, 4:71
Helvécio và Rudá quyết định thử đi đến nhà thờ. Các Thánh Hữu ở đó rất thân thiện và tử tế. Gia đình Martins thích những điều họ học được ở nhà thờ.
Saints, 4:231–232
Một ngày nọ, trên đường từ nhà thờ trở về nhà, Marcus nói với gia đình rằng họ dường như hạnh phúc hơn. Marcus nói: “Anh biết tại sao có được niềm hạnh phúc này. Chính là nhờ phúc âm của Chúa Giê Su Ky Tô.” Mọi người trong gia đình đều biết Marcus đã nói đúng. Họ quyết định chịu phép báp têm và được làm lễ xác nhận.
Saints, 4:232
Nhiều năm sau, Các Thánh Hữu ở Brazil đang bận rộn xây cất một ngôi đền thờ. Gia đình Martins rất phấn khởi, nhưng họ cũng buồn. Họ sẽ không thể vào đền thờ sau khi đền thờ đã được làm lễ cung hiến. Helvécio nói với Rudá rằng: “Đừng lo lắng. Chúa biết rõ mọi việc.”
Saints, 4:293–294
Thật không dễ để vẫn luôn trung tín. Mọi người chế giễu gia đình Martins. Ngay cả bạn bè của họ cũng không thể hiểu lý do tại sao họ ở lại trong Giáo Hội. Nhưng Helvécio và gia đình ông biết rằng đó là Giáo Hội của Chúa Giê Su Ky Tô.
Saints, 4:251–252
Một ngày nọ, khi Helvécio đi làm về, Rudá nói, “Em có một tin rất hay, một tin rất tuyệt vời!” Sau nhiều lần nhịn ăn và cầu nguyện, vị tiên tri, Chủ Tịch Spencer W. Kimball, đã nhận được một điều mặc khải. Thượng Đế phán bảo ông rằng bất cứ người nào, bất kể màu da của họ là gì, đều có thể nhận được mọi phước lành của chức tư tế và đền thờ.
Tuyên Ngôn Chính Thức 2; Saints, 4:318–319
Gia đình Martins và nhiều người khác đã chờ đợi rất lâu. Giờ đây, sự chờ đợi đó đã kết thúc! Helvécio và Marcus nhận được chức tư tế. Helvécio, Rudá, và các con của họ được làm lễ gắn bó như một gia đình trong đền thờ. Giờ đây họ có thể nhận được tất cả các phước lành của phúc âm.
Saints, 4:319–321