“Hôn Nhân và Gia Đình Vĩnh Cửu,” Các Câu Chuyện trong Sách Giáo Lý và Giao Ước (năm 2024)
“Hôn Nhân và Gia Đình Vĩnh Cửu,” Các Câu Chuyện trong Sách Giáo Lý và Giao Ước
Năm 1843–Năm 1846
Hôn Nhân và Gia Đình Vĩnh Cửu
Được gắn bó nhờ quyền năng của Chúa Giê Su Ky Tô
Khi Emma và Joseph kết hôn, họ tin rằng cuộc hôn nhân của họ sẽ kết thúc khi họ qua đời. Đây là cách mà tất cả các cuộc hôn nhân đều diễn ra. Nhưng rồi Chúa phán bảo Joseph rằng hôn nhân và gia đình có thể tồn tại mãi mãi.
Saints, 1:413
Chúa đã dạy Joseph về hôn nhân vĩnh cửu. Qua quyền năng của chức tư tế, một người nam và một người nữ có thể lập giao ước với Chúa. Nếu họ tuân giữ giao ước của mình, Chúa hứa rằng hôn nhân của họ sẽ tồn tại mãi mãi. Việc này được gọi là gắn bó. Chẳng bao lâu, Joseph và Emma đã được làm lễ gắn bó cho thời vĩnh cửu.
Giáo Lý và Giao Ước 132:7, 19–24; Saints, 1:413, 432–433, 481–482, 492, 502–503
Joseph cũng biết được rằng khi một người nam và một người nữ được làm lễ gắn bó thì con cái của họ cũng sẽ được gắn bó với họ. Nhờ vào quyền năng của Chúa Giê Su Ky Tô, gia đình họ có thể tồn tại mãi mãi. Khi Joseph chia sẻ phước lành này với Các Thánh Hữu, họ vô cùng vui mừng! Họ nóng lòng được làm lễ gắn bó với nhau.
Giáo Lý và Giao Ước 131:2; 132:6–7; Saints, 1:492–493, 580
Về sau, Chúa dạy rằng các lễ gắn bó cần phải được thực hiện trong đền thờ. Các Thánh Hữu đã cố gắng rất nhiều để hoàn thành ngôi đền thờ ở Nauvoo để họ có thể được làm lễ gắn bó với nhau. Khi đền thờ đã sẵn sàng, nhiều gia đình đã được làm lễ gắn bó. Họ thậm chí còn được làm lễ gắn bó với những người trong gia đình mà đã qua đời. Họ rất biết ơn về phước lành này!
Saints, 1:579–580