“Hãy Nghe Lời Người,” chương 2 của sách Các Thánh Hữu: Câu Chuyện về Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô, Tập 1, Cờ Hiệu về Lẽ Thật, 1815-1846 (năm 2018)
Chương 2: “Hãy Nghe Lời Người”
Chương 2
Hãy Nghe Lời Người
Joseph thức dậy sớm vào buổi sáng mùa xuân năm 1820 và đi ra khu rừng gần nhà mình. Ngày hôm đó trời quang đãng và trong xanh, ánh sáng mặt trời len lỏi qua các tán lá trên cao. Cậu muốn được ở một mình khi cầu nguyện, và cậu biết một chỗ yên tĩnh trong khu rừng nơi mà cách đây không lâu cậu đã phát quang cây cối. Cậu đã để cái rìu ở đó, chèn nó vào một gốc cây.
Tìm được địa điểm, Joseph nhìn quanh để chắc chắn là không có ai khác ở đó. Cậu đã lo lắng về việc cầu nguyện thành tiếng và không muốn bị ai quấy rầy.
Yên tâm là chỉ có một mình ở đó, Joseph đã quỳ xuống trên nền đất lạnh, và bắt đầu thổ lộ những ước muốn trong lòng với Thượng Đế. Cậu đã cầu xin lòng thương xót và sự tha thứ, cũng như sự khôn ngoan để tìm ra câu trả lời cho những thắc mắc của mình. Cậu đã cầu nguyện: “Ôi Chúa, con nên gia nhập giáo hội nào?”
Khi cầu nguyện, lưỡi cậu dường như căng lên đến mức cậu không thể nói được. Cậu đã nghe thấy tiếng bước chân đằng sau mình nhưng khi ngoảnh lại thì không nhìn thấy ai cả. Cậu cố gắng cầu nguyện lần nữa, nhưng tiếng bước chân lại càng lớn hơn, như thể có ai đó đang đi đến chỗ cậu. Cậu đứng bật dậy và ngoảnh lại nhìn quanh, nhưng vẫn không thấy ai hết.
Bỗng nhiên, một sức mạnh vô hình chiếm ngự lấy cậu. Cậu đã cố gắng nói lần nữa, nhưng lưỡi cậu vẫn như bị trói chặt. Một bóng tối dày đặc bao trùm lấy cậu đến mức cậu không còn nhìn thấy ánh sáng mặt trời nữa. Những sự nghi ngờ và hình ảnh đáng sợ vụt thoáng qua trong tâm trí cậu, làm cậu hoang mang và rối trí. Cậu cảm thấy như có một thế lực đáng sợ nào đó, thật sự hiện hữu và mạnh mẽ, muốn hủy diệt cậu.
Dồn hết sức lực, Joseph một lần nữa kêu cầu Thượng Đế. Lưỡi của cậu đã được nới ra, và cậu khẩn nài xin được giải thoát. Nhưng cậu thấy mình như đang chìm vào tuyệt vọng, bị bao trùm bởi bóng tối dày đặc và khiến cậu gần như phó mặc bản thân rơi vào hủy diệt.
Vào lúc đó, một cột ánh sáng hiện ra trên đầu cậu. Ánh sáng đó từ từ hạ xuống và trông như cả khu rừng đang bừng cháy. Khi ánh sáng đó chan hòa trên người cậu, Joseph đã cảm thấy như sức mạnh vô hình kia không còn trói buộc cậu nữa. Thay vào đó là Thánh Linh của Thượng Đế, làm cho cậu tràn ngập sự bình an và niềm vui không thể diễn tả thành lời.
Khi đang nhìn vào ánh sáng đó, Joseph đã thấy Thượng Đế Đức Chúa Cha đứng bên trên cậu giữa không trung. Khuôn mặt của Ngài rực rỡ và chói lọi hơn bất cứ điều gì Joseph đã từng thấy. Thượng Đế gọi tên cậu và chỉ vào một Nhân Vật khác mà đã hiện ra cạnh Ngài. Ngài phán: “Đây là Con Trai Yêu Quý của Ta,” "Hãy Nghe Lời Người!
Joseph hướng mắt nhìn gương mặt của Chúa Giê Su Ky Tô. Ngài rực rỡ và chói lọi như Đức Chúa Cha của Ngài vậy.
Đấng Cứu Rỗi phán, “Joseph, ngươi được tha thứ các tội lỗi của mình.”
Gánh nặng của cậu đã được cất khỏi, và cậu đã lặp lại câu hỏi của mình: “Con nên gia nhập giáo hội nào?”
Đấng Cứu Rỗi phán cùng cậu rằng: "Không được gia nhập giáo hội nào cả. Chúng dạy các giáo lý bằng điều răn của con người, có hình thức bề ngoài rất tin kính, nhưng chúng chối bỏ quyền năng của sự tin kính đó."
Chúa phán với Joseph rằng thế gian đã đắm chìm trong tội lỗi. Ngài đã giải thích rằng: "Chẳng một ai làm điều lành. Chúng đã trở bỏ khỏi phúc âm và không tuân giữ các giáo lệnh của ta." Những lẽ thật thiêng liêng đã bị mất đi hoặc bị làm sai lệch, nhưng Ngài hứa sẽ mặc khải trọn vẹn phúc âm của Ngài cho Joseph trong tương lai.
Khi Đấng Cứu Rỗi ngỏ lời, Joseph đã nhìn thấy muôn thiên thần trên trời, ánh sáng bao quanh họ chói sáng hơn ánh mặt trời ban trưa. Chúa phán: “Này, và trông kìa, ta sẽ chóng đến, khoác lên mình quyền năng của Cha ta.”
Joseph đã nghĩ rừng cây sẽ bị sự chói sáng đó nuốt chửng, nhưng những cái cây bị đốt cháy đó không hề tàn giống như bụi gai của Môi Se .
Khi ánh sáng đó mờ dần, Joseph thấy mình đang nằm dưới đất, mắt ngước nhìn lên trời. Cột ánh sáng đó đã biến mất, và tội lỗi cùng sự hoang mang của cậu cũng không còn nữa. Lòng cậu tràn ngập cảm giác của tình yêu thương thiêng liêng. Thượng Đế Đức Chúa Cha và Chúa Giê Su Ky Tô đã ngỏ lời với cậu, và bản thân cậu đã học được cách thức tìm ra lẽ thật và sự tha thứ.
Vì không đủ sức để di chuyển sau khải tượng đó, Joseph đã nằm trong khu rừng cho tới khi lấy lại được chút sức lực. Sau đó cậu gắng gượng về đến nhà rồi ngồi tựa vào lò sưởi để lấy sức. Mẹ cậu thấy vậy liền hỏi xem cậu có chuyện gì không.
Cậu quả quyết với bà rằng: “Tất cả đều ổn ạ. Con vẫn như thường.”
Một vài ngày sau, trong khi đang nói chuyện với một vị giảng đạo, Joseph đã nói cho ông ta biết về khải tượng mà cậu đã trông thấy trong khu rừng. Vị giảng đạo đó là người rất tích cực trong việc phục hưng tôn giáo, và Joseph đã trông mong ông ta sẽ nghiêm túc lắng nghe khải tượng của mình.
Lúc đầu, vị giảng đạo đã xem nhẹ những lời nói của cậu. Người ta đôi khi tự cho là mình có được các khải tượng từ thiên thượng. Nhưng rồi ông ấy trở nên tức giận và công kích lại, ông nói với Joseph rằng câu chuyện của cậu là đến từ ma quỷ. Ông nói rằng các khải tượng và những điều mặc khải đã chấm dứt từ rất lâu rồi, và sẽ không bao giờ có lại những điều đó nữa.
Joseph đã rất ngạc nhiên, và nhanh chóng nhận ra rằng sẽ không có ai tin vào khải tượng của mình. Tại sao họ lại như vậy? Lúc đó, cậu chỉ là một thiếu niên mười bốn tuổi và thực sự là không được học hành. Cậu xuất thân trong một gia đình nghèo khó và tưởng rằng suốt phần đời còn lại của mình sẽ phải làm việc ở nông trại và làm các công việc vặt nhằm kiếm được chút ít để sống qua ngày.
Và hơn nữa, chứng ngôn của cậu đã khiến một số người khó chịu đến mức họ đã chế giễu cậu. Cậu nghĩ rằng thật là lạ lùng khi một cậu bé tầm thường không có ảnh hưởng gì quan trọng trong thế giới này lại có thể chịu nhiều sự cay đắng và khinh miệt đến vậy. Cậu đã muốn hỏi: “Tại sao lại ngược đãi tôi chỉ vì tôi đã nói ra sự thật? Tại sao thiên hạ lại muốn tôi phủ nhận điều tôi đã thực sự trông thấy?”
Joseph đã trăn trở với những câu hỏi này trong suốt quãng đời còn lại của mình. Sau đó, cậu có thuật lại: “Quả thật tôi đã trông thấy một ánh sáng, và giữa ánh sáng ấy, tôi đã trông thấy hai Nhân Vật, và hai vị đó đã thật sự ngỏ lời cùng tôi; và mặc dù tôi bị thù ghét và ngược đãi vì tôi đã nói là tôi đã trông thấy khải tượng, nhưng đó vẫn là sự thật.”
Cậu đã làm chứng rằng: “Tôi biết điều đó, và tôi biết là Thượng Đế biết như vậy, và tôi không thể phủ nhận được.”
Khi Joseph phát hiện ra rằng việc chia sẻ khải tượng chỉ khiến những người hàng xóm chống lại mình, cậu hầu như giữ kín cho riêng mình, và hài lòng với sự hiểu biết được Thượng Đế ban cho. Về sau, khi đã chuyển đi khỏi New York, và cậu cố gắng ghi lại kinh nghiệm thiêng liêng của mình ở trong khu rừng đó. Cậu đã miêu tả khao khát mong muốn được tha thứ của mình và lời cảnh báo của Đấng Cứu Rỗi rằng thế gian cần phải hối cải. Cậu đã tự viết lời cảnh báo đó, bằng thứ ngôn ngữ chưa mạch lạc, nhưng vẫn cố gắng thận trọng ghi lại sự kỳ diệu của khoảnh khắc đó.
Trong những năm tiếp theo, cậu đã thuật lại khải tượng đó một cách công khai hơn, và nhờ những người ghi chép mà có thể giúp cậu diễn đạt rõ hơn những điều mà không bút nào tả xiết. Cậu đã kể về ước muốn để tìm được giáo hội chân chính và miêu tả Thượng Đế Đức Chúa Cha hiện ra trước tiên để giới thiệu Vị Nam Tử. Cậu viết ít hơn về việc tìm kiếm sự tha thứ cho chính mình và viết nhiều hơn về sứ điệp phổ quát về lẽ thật của Đấng Cứu Rỗi và sự cần thiết phải có sự phục hồi của phúc âm.
Với mỗi nỗ lực ghi lại kinh nghiệm của mình, Joseph đã làm chứng rằng Chúa đã nghe và đáp ứng lời cầu nguyện của cậu. Khi còn là một thiếu niên, cậu đã học được rằng giáo hội của Đấng Cứu Rỗi không còn ở trên thế gian nữa. Nhưng Chúa đã hứa sẽ mặc khải nhiều hơn nữa về phúc âm của Ngài vào đúng kỳ định. Vì thế, Joseph đã quyết định tin cậy nơi Thượng Đế, vâng theo lệnh truyền mà cậu đã nhận được trong khu rừng và kiên nhẫn chờ đợi nhận thêm chỉ dẫn.