Bạn Hữu
Vở Kịch Lễ Phục Sinh
Tháng Ba năm 2026


“Vở Kịch Lễ Phục Sinh,” Bạn Hữu, tháng Ba năm 2026, trang 16–23.

Vở Kịch Lễ Phục Sinh

Em có thể cùng gia đình và bạn bè diễn vở kịch này để kể lại câu chuyện Lễ Phục Sinh. Thậm chí em có thể ăn mặc giống như những người dân ở Giê Ru Sa Lem trong thời của Đấng Cứu Rỗi.

Khi em diễn vở kịch này, hãy tưởng tượng xem sẽ như thế nào nếu em ở đó với Chúa Giê Su. Em sẽ cảm thấy như thế nào? Sau vở kịch, hãy nói về những gì em đã học và cảm nhận được.

Cảnh 1

Ngày Chủ Nhật Lễ Lá

Các môn đồ đứng thành một hàng để tạo thành một lối đi cho người cầm tranh và vẫy các lá cọ của họ.

Người kể chuyện: Vào ngày Chủ Nhật trước khi Chúa Giê Su Ky Tô chết, Ngài cưỡi lừa đến Giê Ru Sa Lem. “Khi Đức Chúa Giê Su đang đi tới … , cả đám môn đồ lấy làm mừng rỡ, và cả tiếng ngợi khen Đức Chúa Trời về những phép lạ mình đã thấy.”

Người cầm tranh đi qua con đường trong khi cầm bức tranh số 1 (Chúa Giê Su Ky Tô trên con lừa). Các môn đồ reo lên “Hô Sa Na!” một vài lần trong khi vẫy lá cọ.

Môn đồ 1: “Đáng ngợi khen Vua nhân danh Chúa mà đến! Bình an ở trên trời, và vinh hiển trên các nơi rất cao.”

Người kể chuyện: “Khi Ngài đã vào thành Giê Ru Sa Lem, thì cả thành đều xôn xao, nói rằng: Người này là ai?”

Môn đồ 2: “Ấy là Đấng tiên tri Giê Su ở thành Na Xa Rét, xứ Ga Li Lê.”

Mọi người hát câu thứ ba của bài hát “Beautiful Savior” (Children’s Songbook, trang 62–63).

Cảnh 2

Bữa Ăn Tối Cuối Cùng

Người kể chuyện: Vào thứ Năm, Chúa Giê Su Ky Tô đã quy tụ lại với các môn đồ của Ngài và ban cho họ Tiệc Thánh.

Người cầm tranh cầm bức tranh số 2 (Chúa Giê Su trong Bữa Ăn Tối Cuối Cùng). Các môn đồ ngồi xung quanh và nhìn vào bức tranh của Chúa Giê Su.

Người kể chuyện: “Khi đang ăn, Đức Chúa Giê Su lấy bánh, tạ ơn, đoạn bẻ ra trao cho các môn đồ, mà phán rằng: Hãy lấy, này là thân thể ta.”

Một trong các môn đồ nghiêm trang giơ bánh lên.

Người kể chuyện: “Ngài lại cầm chén, tạ ơn, rồi trao cho các môn đồ, và ai nấy đều uống. Ngài phán rằng: Này là huyết ta, huyết của sự giao ước đổ ra cho nhiều người.”

Một trong các môn đồ nghiêm trang giơ cốc lên.

Người kể chuyện: Chúa Giê Su cũng dạy họ một điều quan trọng. Ngài phán, “Ta ban cho các ngươi một điều răn mới, nghĩa là các ngươi phải yêu nhau; như Ta đã yêu các ngươi. … Nếu các ngươi yêu nhau, thì ấy là tại điều đó mà thiên hạ sẽ nhận biết các ngươi là môn đồ ta.”

Mọi người hát bài “Love One Another” (Children’s Songbook, trang 136).

Cảnh 3

Vườn Ghết Sê Ma Nê

Người kể chuyện: “Rồi Đức Chúa Giê Su cùng môn đồ đi đến một chỗ kêu là Ghết Sê Ma Nê. Ngài phán rằng: Hãy ngồi đây đợi ta đi cầu nguyện đằng kia.”

Các môn đồ ngồi với nhau ở một bên sân khấu. Người cầm tranh đứng ở phía bên kia của sân khấu, giơ lên bức tranh số 3 (Chúa Giê Su cầu nguyện trong vườn).

Người kể chuyện: “Rồi [Chúa Giê Su] bước tới một ít, sấp mặt xuống đất mà cầu nguyện rằng: Cha ơi! Nếu có thể được, xin cho chén này lìa khỏi Con! Song không theo ý muốn Con, mà theo ý muốn Cha.”

Các môn đồ nằm xuống và giả vờ ngủ.

Người kể chuyện: Trong khi Đấng Cứu Rỗi cầu nguyện, các môn đồ của Ngài chìm vào giấc ngủ. Chúa Giê Su chịu đau đớn một mình trong khu vườn. Ngài cảm nhận được mọi nỗi đau và nỗi buồn của chúng ta để Ngài có thể hiểu và giúp đỡ chúng ta. Ngài đã chịu đau khổ để trả giá cho tội lỗi của chúng ta.

Mọi người hát bài “Gethsemane (Hymns—For Home and Church, số 1009).

Cảnh 4

Cây Thập Tự

Người kể chuyện: Sau khi Chúa Giê Su cầu nguyện xong, những người lính mang Ngài đi và trói Ngài lại. Dù Ngài không làm gì sai, nhưng các nhà cầm quyền đã quyết định giết Ngài.

Người cầm tranh giơ lên bức tranh số 4 (Đấng Cứu Rỗi trên thập tự giá). Các môn đồ quỳ xung quanh, nhìn lên bức tranh.

Người kể chuyện: Khi bị treo trên cây thập tự, Chúa Giê Su đã nói: “Lạy Cha, xin tha cho họ; vì họ không biết mình làm điều gì.” Ngay cả trong nỗi đau đớn tột cùng của Ngài, Ngài vẫn là tấm gương hoàn hảo về tình yêu thương và sự tha thứ.

Mọi người hát bài“Xa Xa Có Một Đồi Xanh,” (Thánh Ca và Các Bài Ca Thiếu Nhi, số 24).

Cảnh 5

Ngôi Mộ

Người kể chuyện: Sau khi Chúa Giê Su Ky Tô chết, xác của Ngài nằm trong một ngôi mộ trong ba ngày. Vào ngày thứ ba, Ma Ri Ma Đơ Len và những phụ nữ khác đến thăm ngôi mộ. “Họ thấy hòn đá đã lăn ra khỏi cửa mồ. … nhưng, bước vào, không thấy xác Đức Chúa Giê Su.”

Ma Ri và những người phụ nữ buồn bã bước lên sân khấu và nhìn xung quanh, bối rối.

Người kể chuyện: Hai thiên sứ hiện đến và nói chuyện với những người phụ nữ.

Thiên sứ 1 Thiên sứ 2 bước lên sân khấu bên cạnh Ma Ri.

Thiên sứ 1: “Các ngươi đừng sợ … vì ta biết các ngươi tìm Đức Chúa Giê Su, là Đấng bị đóng đinh trên thập tự giá.”

Thiên sứ 2: “Ngài không ở đây đâu; Ngài sống lại rồi.”

Người kể chuyện: “Hai người đàn bà đó bèn vội vàng ra khỏi mộ, vừa sợ vừa cả mừng, chạy báo tin cho các môn đồ [khác].”

Ma Ri và những người phụ nữ vui mừng chạy ra khỏi sân khấu để chia sẻ tin vui với mọi người.

Ma Ri: Ngài đã sống lại! Chúa Giê Su Ky Tô hằng sống!

Người cầm tranh giơ lên bức tranh số 5 (Đấng Ky Tô phục sinh). Mọi người quay lại sân khấu.

Người kể chuyện: Đấng Cứu Rỗi đã sống lại vào buổi sáng Phục Sinh. Nhờ có Ngài, tất cả mọi điều đều thay đổi. Chúng ta có thể có hy vọng, bình an và hạnh phúc. Vì Ngài hằng sống, nên Ngài ở cùng chúng ta hôm nay và mãi mãi.

Mọi người hát bài “Jesus Has Risen” (Friend, tháng Tư năm 2025, trang 18–19).

Trang PDF với hình minh họa trẻ em mặc quần áo thời Kinh Thánh và cầm lá cọ

Hình ảnh minh họa do Róisín Hahessy thực hiện. Tranh do Dan Burr họa. Chỉ được sao chép cho mục đích sử dụng trong Giáo Hội.

  1. Lu Ca 19:37

  2. Lu Ca 19:38

  3. Ma Thi Ơ 21:10

  4. Ma Thi Ơ 21:11

  5. Mác 14:22

  6. Mác 14:23–24

  7. Giăng 13:34–35

  8. Ma Thi Ơ 26:36

  9. Ma Thi Ơ 26:39

  10. Lu Ca 23:34

  11. Lu Ca 24:2–3

  12. Ma Thi Ơ 28:5

  13. Ma Thi Ơ 28:6

  14. Ma Thi Ơ 28:8