Các Buổi Họp Đặc Biệt Devotional năm 2025
Sự Mặc Khải


5:41

Sự Mặc khải

Anh Cả Neil L. Andersen: Đề tài thứ ba của chúng ta là sự mặc khải. Đây là đề tài mà Chủ Tịch Oaks không chỉ đề cập đến mà ông còn sống theo nữa. Như tôi nói lúc nãy, ông đã nói: “Suốt cuộc đời tôi, người thầy quan trọng nhất của tôi vẫn luôn là tiếng nói êm dịu nhỏ nhẹ và những cảm giác nhận được qua Thánh Linh của Chúa.”

Trong một bài nói chuyện hùng hồn đưa ra vào năm 1992, ông đã kể về một trải nghiệm nguy hiểm đến tính mạng, lúc mà sự hướng dẫn của Đức Thánh Linh đã cứu ông và một thanh niên xa lạ tránh khỏi một thảm kịch. Lúc đó ông sống ở Chicago. Sau một buổi họp ở nhà thờ vào một buổi tối muộn, ông và Chị Oaks chở một chị phụ nữ trong tiểu giáo khu về nhà chị ấy ở một khu vực phức tạp của Chicago. Ông đưa chị phụ nữ đó về tận cửa nhà chị ấy.

Khi ông đang trở lại xe, thì một thanh niên từ đâu đó xuất hiện, tay cầm súng, và dí súng vào bụng của Anh Cả Oaks. Anh ta đòi tiền, với khẩu súng vẫn đang dí vào bụng ông, và lời qua tiếng lại đầy căng thẳng, Anh Cả Oaks thấy một chiếc xe buýt đang tiến tới và ấn tượng sau đây đã đến với tâm trí ông. Chúng ta hãy xem nhé.

Chủ Tịch Dallin H. Oaks (năm 1992): Trong khi chiếc xe tiến tới phía sau lưng tên cướp trẻ tuổi, khuất tầm nhìn của anh ta, anh ta trở nên lo lắng và mất tập trung. Khẩu súng trong tay anh ta run rẩy trước bụng tôi cho đến khi nòng súng hơi lệch sang bên trái. Tay tôi đang trong tư thế giơ lên nửa chừng, và bằng một động tác nhanh gọn, tôi hoàn toàn có thể giật lấy khẩu súng và vật lộn với anh ta trong khi vẫn tránh được nguy cơ bị bắn. Tôi cao và nặng hơn cậu thanh niên này và vào thời điểm đó trong đời, tôi có thể lực khá tốt. Tôi chắc chắn mình có thể thắng trận giằng co chớp nhoáng nếu tôi có thể tước được khẩu súng trong tay anh ta.

Ngay khi tôi chuẩn bị hành động thì tôi có một trải nghiệm đặc biệt. Tôi không hề trông thấy hoặc nghe thấy điều gì, nhưng tôi biết một điều gì đó. Tôi biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi giật lấy khẩu súng đó. Chúng tôi sẽ giằng co và tôi sẽ chĩa khẩu súng vào ngực anh chàng đó. Khẩu súng sẽ nổ và anh ta sẽ chết. Tôi cũng hiểu rằng tôi không được để máu của anh chàng đó vấy lên lương tâm tôi trong suốt quãng đời còn lại.

Tôi bình tĩnh lại, và khi chiếc xe buýt đi khỏi, tôi đã hành động theo sự thúc giục và đặt bàn tay phải của mình lên vai anh ta và dạy cho anh ta một bài học. June và tôi có con cái đang ở tuổi niên thiếu cho nên việc thuyết giáo đến với tôi một cách tự nhiên.

Tôi nói: “Nhìn này, như vậy là không đúng. Điều cậu đang làm là không đúng. Cái xe tiếp theo có thể là xe cảnh sát, và cậu có thể bị giết chết hoặc bị bắt vào tù vì hành động này đấy.”

Với khẩu súng dí lại vào bụng tôi, tên cướp trẻ đáp lại lời thuyết giáo của tôi bằng cách đòi tiền thêm lần thứ ba. Nhưng lần này giọng nói của cậu ta trầm hẳn. Khi cậu ta đưa ra lời dọa cuối cùng để giết tôi, nó nghe không có gì là thuyết phục cả. Khi tôi tiếp tục từ chối, cậu ta chần chừ một lúc, rồi đút khẩu súng vào túi và bỏ chạy. June mở khóa cửa xe, rồi chúng tôi lái xe đi, dâng lên một lời cầu nguyện cảm tạ.

Anh Cả Neil L. Andersen với Các Thành Niên Trẻ Tuổi: Và chúng tôi ở đây với Joy, Lindsey, Nicole và Max. Và chúng ta đang nói về sự mặc khải. Các em đã nghe Chủ Tịch Oaks kể lại sự việc đó. Ông nói: “Tôi không hề trông thấy gì. Tôi cũng không nghe thấy gì, nhưng tôi biết một điều gì đó.” Các em đã bao giờ trải nghiệm điều đó hoặc một điều tương tự không?

Nicole: Một điều đến với tâm trí em là quyết định để chọn lập gia đình. Em nghĩ điều đó đòi hỏi rất nhiều lời cầu nguyện và rất nhiều lần nhịn ăn đối với em. Em muốn mang con cái xuống thế gian. Em không hoàn toàn chắc chắn biết liệu mọi việc sẽ diễn ra như thế nào, và em chỉ nhớ là đã dâng lên Chúa những ước muốn của mình, nói cho Ngài biết rằng em muốn có con cái.

Và đó là ước muốn mà em đã có trong lòng mình. Và em nhiều lần cảm thấy sự bình an vô cùng đến từ Thượng Đế rằng Ngài nhìn thấu tấm lòng em, rằng Ngài nhìn thấu cảm nhận của em, rằng Ngài nhận ra những ước muốn của em, và đó là một ước muốn đáng trân trọng.

Anh Cả Neil L. Andersen: Olivia, em muốn nói gì với chúng tôi chứ?

Olivia: Em nghĩ những giây phút mặc khải em đã nhận được mà có ý nghĩa đặc biệt với em nhất là ở trong đền thờ, và em vẫn chưa thể hiểu hết mọi điều trong lễ thiên ân. Em nghĩ đúng hơn là—thay vì thực sự hiểu được mọi khía cạnh trong lễ thiên ân, điều quan trọng hơn là hiểu được hay cảm nhận được rằng Chúa Giê Su Ky Tô ở ngay đó trong giáo lễ đó, rằng sự trọn vẹn của chức tư tế của Ngài ở ngay đó, và chính Ngài là Đấng đang thanh tẩy em và cho phép em cảm nhận được sự hiểu biết đó.

Bài thánh ca yêu thích của em là “My Shepherd Will Supply My Need.” Lời cuối có ghi “Không còn là người xa lạ hay khách lạ, nhưng giống như một đứa con về lại nhà.” Và em biết chúng ta là khách trong đền thờ. Nhưng em đã thật sự hiểu được cảm giác là một đứa con về lại nhà. Trong khi em ngồi trong đền thờ và cố gắng giao tiếp với Thượng Đế.

Anh Cả Neil L. Andersen: Thật tuyệt vời.

Ghi Chú

  1. “Acknowledgements,” theo Dallin H. Oaks, Life’s Lessons Learned; (Deseret Book; năm 2011)

  2. Dallin H. Oaks, “Bible Stories and Personal Protection,” Ensign, tháng Mười Một năm 1992