“Kế Hoạch của Thượng Đế dành cho một Gia Đình Vĩnh Cửu,” Liahona, tháng Mười Hai năm 2025.
Sứ Điệp Hằng Tháng của Tạp Chí Liahona, tháng Mười Hai năm 2025
Kế Hoạch của Thượng Đế dành cho một Gia Đình Vĩnh Cửu
Những gia đình nào chấp nhận kế hoạch của Thượng Đế, yêu thương như Đấng Cứu Rỗi đã yêu thương, và tôn trọng các giao ước của họ thì một ngày nào đó sẽ thừa hưởng “các phước lành của cuộc sống vĩnh cửu và một niềm vui trọn vẹn.”
Gần cuối công việc truyền giáo toàn thời gian của mình, tôi đã vui mừng khi được làm lễ thiên ân và làm lễ gắn bó với cha mẹ tôi trong Đền Thờ São Paulo Brazil.
Cha mẹ tôi, ông Apparecido và bà Mercedes, có nền tảng tôn giáo khác nhau, nhưng những trải nghiệm trong cuộc sống đã chuẩn bị cho họ để chấp nhận phúc âm phục hồi.
Cha tôi lớn lên trong một gia đình tốt nhưng không theo tôn giáo nào. Tuy nhiên, khi còn trẻ, ông lại rất quan tâm đến tôn giáo. Ông đọc Kinh Thánh, tham dự các lớp học Kinh Thánh, và nghiên cứu cuộc đời của Chúa Giê Su Ky Tô. Việc học tập đã khiến cha tôi có mối quan tâm sâu sắc đối với phúc âm của Đấng Cứu Rỗi và đối với gia đình, để lại trong ông ước muốn kết hôn với một người có cùng chí hướng.
Ngược lại, mẹ tôi xuất thân từ một gia đình vô cùng sùng đạo. Họ chấp nhận các nguyên tắc phúc âm, tham dự các buổi lễ ở nhà thờ và trung tín thực hành tôn giáo của họ. Lớn lên trong môi trường đó, mẹ tôi trở thành người chưa bao giờ bỏ lỡ một buổi họp nhà thờ nào.
Vậy nên, sau khi cha mẹ tôi kết hôn và ba anh trai cùng với tôi lần lượt ra đời, họ đã cố gắng hết sức để nuôi dạy chúng tôi dựa trên sự hiểu biết của họ về các nguyên tắc phúc âm. Một ngày nọ, cô tôi, từng là một tín hữu kém tích cực trong Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô, nói với cha tôi rằng: “Anh có bốn đứa con trai đó, anh trai yêu dấu ạ. Nếu anh thực sự muốn nuôi dạy một gia đình tập trung vào Đấng Ky Tô và có Thượng Đế hiện diện trong đó , thì anh cần phải đến nhà thờ của em.”
Cha tôi đã nghe bà nói, nhưng ông không có hành động nào cho đến ngày những người truyền giáo toàn thời gian đến khu phố của chúng tôi, gõ cửa nhà, và bắt đầu giảng dạy cho chúng tôi. Ông nhanh chóng nhận ra rằng họ đại diện cho nhà thờ mà cô tôi đã khuyến khích ông tìm hiểu.
Sự Sáng và Lẽ Thật
Một trong những điều ban đầu khiến cha mẹ tôi quan tâm đến phúc âm phục hồi của Chúa Giê Su Ky Tô là tầm quan trọng mà Giáo Hội đặt nơi gia đình và lời giảng dạy rằng “hầu hết công việc cứu rỗi và tôn cao của Thượng Đế được thực hiện thông qua gia đình.” Trước khi họ chịu phép báp têm, cha mẹ tôi rất ấn tượng với điều họ học được đến nỗi họ đã mời những người hàng xóm cùng học với họ những bài học của người truyền giáo.
Một trong những điều ban đầu khiến cha mẹ tôi quan tâm đến phúc âm phục hồi của Chúa Giê Su Ky Tô là tầm quan trọng mà Giáo Hội đặt nơi gia đình.
Khi họ gặp những người truyền giáo, và tiếp tục học phúc âm sau phép báp têm của họ, cha mẹ tôi đã học được những cách “để nuôi dạy con cái [họ] trong sự sáng và lẽ thật” và cách “sắp xếp ngôi nhà [họ] cho có trật tự” về mặt thuộc linh (Giáo Lý và Giao Ước 93:40, 43).
Họ học được rằng “gia đình là trọng tâm kế hoạch của Đấng Sáng Tạo dành cho số mệnh vĩnh cửu của con cái Ngài” và rằng “hạnh phúc trong cuộc sống gia đình hầu như có thể đạt được khi được đặt trên những lời giảng dạy của Chúa Giê Su Ky Tô.”
Họ học được rằng “Các cuộc hôn nhân và các gia đình thành công được thiết lập và duy trì trên các nguyên tắc về đức tin, sự cầu nguyện, hối cải, tha thứ, kính trọng, yêu thương, lòng trắc ẩn, việc làm và những sinh hoạt giải trí lành mạnh.”
Họ học được rằng gia đình có thể tồn tại vĩnh cửu và rằng “cùng một xã hội tính mà tồn tại ở giữa chúng ta ở đây sẽ tồn tại ở giữa chúng ta ở trên đó, nhưng nó sẽ đi kèm với vinh quang vĩnh cửu” (Giáo Lý và Giao Ước 130:2).
Và họ học được rằng “mục đích tột bậc của mọi điều giảng dạy, mỗi sinh hoạt trong Giáo Hội là để cha mẹ và con cái được hạnh phúc ở nhà, được làm lễ gắn bó trong hôn nhân vĩnh cửu, và được liên kết với các thế hệ của họ.”
Với sự hiểu biết đó, họ mong muốn được làm lễ gắn bó với tư cách là một gia đình vĩnh cửu.
Con Mắt Hướng Về Thời Vĩnh Cửu
Sau khi cha mẹ tôi chịu phép báp têm, họ thực hành điều họ học được, khi chuyển từ lối sống thế gian sang nếp sống trong vương quốc phúc âm. Họ đã cố gắng để hiệp nhất gia đình chúng tôi bằng cách tổ chức buổi họp tối gia đình và học thánh thư cùng nhau, tham dự đều đặn các buổi nhóm họp của Giáo Hội, và làm công việc lịch sử gia đình. Với những nỗ lực hướng tới tình đoàn kết đó, họ hy vọng sẽ tạo ra một gia đình tập trung vào kế hoạch cứu rỗi với cái nhìn hướng tới thời vĩnh cửu.
Vào năm 1965, năm cha mẹ tôi chịu phép báp têm, ngôi đền thờ gần São Paulo, Brazil nhất, là ở Mesa, Arizona, cách xa gần 6.000 dặm (9.650 km). Việc đi lại quá tốn kém đối với gia đình chúng tôi, nên cha mẹ tôi phải chờ cho đến khi lễ cung hiến Đền Thờ São Paulo Brazil vào năm 1978 thì họ mới có thể nhận được các giáo lễ đền thờ và được làm lễ gắn bó. Vào lúc đó, tôi đang phục vụ truyền giáo ở Rio de Janeiro.
Khoảng hai tháng trước khi tôi kết thúc công việc truyền giáo của mình vào tháng Hai năm 1980, chủ tịch phái bộ truyền giáo của tôi cho phép người bạn đồng hành của tôi và tôi di chuyển xuyên đêm với các tín hữu giáo khu từ Rio de Janeiro đến đền thờ ở Sao Paulo để tôi có thể được làm lễ thiên ân và làm lễ gắn bó với cha mẹ tôi. Giống như cha mẹ mình, tôi đã chờ đợi nhiều năm để nhận được các phước lành đã được hứa về các giáo lễ và giao ước đền thờ.
Kinh nghiệm đó đã thay đổi tầm nhìn của tôi về tương lai và mang đến cho tôi cái nhìn đầu tiên về lẽ trung thực của những lời gần đây của Chủ Tịch Russell M. Nelson: “Thời gian ở trong đền thờ sẽ giúp các anh chị em nghĩ tới những điều vĩnh cửu của thượng thiên và có được một sự hiểu biết về con người thực sự của các anh chị em, con người các anh chị em có thể trở thành, và cuộc sống mà các anh chị em có thể có vĩnh viễn.”
Thời gian ngắn ngủi của tôi trong đền thờ vào dịp đó đã ảnh hưởng sâu sắc đến phần còn lại của công việc phục vụ truyền giáo của tôi. Với tầm nhìn mới đó, việc làm chứng về đền thờ và tầm quan trọng của kế hoạch của Thượng Đế dành cho gia đình cũng có một ảnh hưởng lâu dài đến cuộc sống của tôi.
Khi vợ tôi Rosana, và tôi kết hôn hai năm sau công việc truyền giáo của tôi, chúng tôi đã được làm lễ gắn bó trong đền thờ với ước muốn nuôi dạy gia đình vĩnh cửu của chính mình. Để làm như vậy, chúng tôi đã cùng nhau tạo ra các truyền thống gia đình giống như những truyền thống mà cha mẹ chúng tôi đã dạy, tất cả đều tập trung vào Đấng Cứu Rỗi, những lời giảng dạy của Ngài, và những lời giảng dạy của các vị tiên tri thời hiện đại của Ngài.
Ngày nay, con cái chúng tôi đang nuôi dạy con cái của chúng với cùng một nguyên tắc của phúc âm hạnh phúc. Đối với chúng tôi, gia đình là quan trọng nhất bởi vì chúng tôi hiểu được tầm quan trọng của gia đình trong kế hoạch của Thượng Đế.
Là một Vị Thẩm Quyền Trung Ương, tôi đã được phước để làm lễ gắn bó cho ba đứa con của mình với người phối ngẫu của chúng trong đền thờ. Khi nhìn vào mắt chúng trong giây phút chúng quỳ xuống bên bàn thờ trong đền thờ là một trải nghiệm tuyệt vời. Tôi có thể thấy con cháu của tôi đang được ban phước bởi cùng các nguyên tắc phúc âm mà cha mẹ tôi đã dạy cho tôi, cũng như Rosana và tôi đã dạy cho chúng. Tôi có thể thấy các phước lành đó tiếp tục trong các thế hệ tương lai. Và tôi được nhắc nhở về Đấng làm cho tất cả mọi điều ấy trở nên khả thi.
Lời Nhắc Nhở Mùa Giáng Sinh
Gia đình là trọng tâm trong kế hoạch hạnh phúc của Thượng Đế, nhưng nếu không có Đấng Cứu Rỗi Chúa Giê Su Ky Tô, thì kế hoạch đó sẽ không thể thực hiện được. Sự Chuộc Tội của Ngài và các giáo lễ cùng giao ước được tìm thấy trong phúc âm của Ngài làm cho lời hứa về sự tôn cao trở nên khả thi.
Chủ Tịch Nelson đã nói: “Sự tôn cao là một công việc của gia đình. Chỉ qua các giáo lễ cứu rỗi của phúc âm của Chúa Giê Su Ky Tô mà gia đình mới có thể được tôn cao. Mục đích tột bậc cho điều mà chúng ta cố gắng làm là chúng ta được hạnh phúc chung với gia đình—được làm lễ thiên ân, được làm lễ gắn bó, và được chuẩn bị cho cuộc sống vĩnh cửu trong sự hiện diện của Thượng Đế.”
Khi đến thăm những nơi tôi chưa từng thấy trước đây, tôi cố gắng tìm một cảnh Chúa Giáng Sinh nhỏ mà nhắc nhở Rosana và tôi về Đấng Cứu Rỗi. Tôi đang xây dựng một bộ sưu tập khá lớn.
Trong khi suy ngẫm về cảnh Chúa Giáng Sinh khiêm tốn đó, vợ chồng tôi đã từng suy ngẫm: “Điều gì thật sự quan trọng nhất trong cuộc sống chúng ta?” Dĩ nhiên, câu trả lời là Đấng Cứu Rỗi, phúc âm của Ngài, và gia đình của chúng ta. Để nhắc nhở chúng tôi về tình yêu thương của Cha Thiên Thượng dành cho mình và chính nhờ Đấng Cứu Rỗi mà lời hứa về gia đình vĩnh cửu trở nên khả thi, trước lễ Giáng Sinh cách đây một vài năm, chúng tôi đã đặt tất cả các bộ tượng về cảnh Chúa Giáng Sinh lên hai cái kệ lớn trong nhà mình—và trưng bày chúng ở đó thay vì cất đi sau kỳ nghỉ lễ Giáng Sinh. Truyền thống đó giúp chúng tôi giữ tinh thần Giáng Sinh trong nhà quanh năm.
Mỗi ngày, khi nhìn vào những hoạt cảnh Chúa Giáng Sinh đó, chúng nhẹ nhàng nhắc nhở chúng tôi về vai trò chính yếu của Đấng Cứu Rỗi trong cuộc sống của chúng tôi. Những lời này nhắc nhở chúng tôi rằng sự bình an trên thế gian bây giờ (xin xem Lu Ca 2:14) và hạnh phúc vĩnh cửu trong thế giới mai sau tùy thuộc vào Đấng Cứu Rỗi và vào việc tôn trọng các giao ước mà chúng ta đã lập với Ngài. Và nó nhắc nhở chúng ta “rằng Ngài đã đến với thế gian, Ngài là Giê Su, đã bị đóng đinh trên thập tự giá vì thế gian, và để mang tội lỗi của thế gian, và để thánh hóa thế gian, và tẩy sạch nó khỏi mọi sự bất chính;
“Rằng nhờ Ngài mà tất cả đều có thể được cứu rỗi, những người mà Đức Chúa Cha đã đặt vào quyền năng của Ngài và đã do Ngài tạo ra” (Doctrine and Covenants 76:41–42).
Cũng giống như chúng tôi đã học được những lẽ thật này từ cha mẹ mình, Rosana và tôi đã cố gắng truyền lại các lẽ thật này cho con cái chúng tôi. Giờ đây, con cái chúng tôi cũng đang giảng dạy cùng các lẽ thật này cho con cái của chúng. Những hạt giống được gieo vào lòng của cha mẹ tôi cách đây 60 năm trong ngôi nhà nhỏ của chúng tôi ở Brazil đã nở hoa và kết trái “là trái quý giá nhất, là trái ngon ngọt hơn hết thảy những trái ngon ngọt khác, và trắng trẻo hơn tất cả những gì trắng trẻo, phải, và tinh khiết hơn tất cả những gì tinh khiết” (An Ma 32:42).
Tôi làm chứng rằng những ai chấp nhận kế hoạch của Thượng Đế dành cho gia đình, yêu thương như Đấng Cứu Rỗi đã yêu thương, và tôn trọng các giao ước của họ một ngày nào đó sẽ thừa hưởng “các phước lành của cuộc sống vĩnh cửu và một niềm vui trọn vẹn” với những người thân yêu của họ và với Đức Chúa Cha và Vị Nam Tử.
© 2025 by Intellectual Reserve, Inc. All rights reserved. In tại Hoa Kỳ. Phê chuẩn bản tiếng Anh: 19/6. Phê chuẩn bản dịch: 19/6. Bản dịch Sứ Điệp Hằng Tháng của Tạp Chí Liahona, Tháng Mười Hai năm 2025. Vietnamese. 19614 435