“Một Khuôn Mẫu cho Tình Đoàn Kết trong Chúa Giê Su Ky Tô,” Liahona, tháng Mười năm 2024.
Sứ Điệp Hằng Tháng của Tạp Chí Liahona, tháng Mười năm 2024
Một Khuôn Mẫu cho Tình Đoàn Kết trong Chúa Giê Su Ky Tô
Khi chúng ta đoàn kết trong Chúa Giê Su Ky Tô giống như dân chúng trong sách 4 Nê Phi, ước muốn để hiệp một của chúng ta sẽ thay thế những khác biệt của chúng ta và dẫn đến hạnh phúc.
Chúng ta sống trong một thời đại khi làn sóng dâng trào của sự bất hòa và tranh chấp đang lan rộng khắp địa cầu. Với sự tiếp tay từ công nghệ và được cổ xúy bởi những người mà trái tim đã nguội lạnh, các thế lực gây chia rẽ này đe dọa lấp đầy tâm hồn chúng ta với sự khinh miệt và làm bại hoại sự giao tiếp của chúng ta bằng những cuộc tranh chấp. Mối quan hệ cộng đồng đang bị rạn nứt. Chiến tranh đang hoành hành.
Trong bối cảnh đó, các tín đồ chân chính của Chúa Giê Su Ky Tô khao khát hòa bình và tích cực tìm cách xây dựng một kiểu mẫu xã hội khác—một xã hội mà được đặt nền tảng trên những lời giảng dạy của Chúa Giê Su Ky Tô. Để đạt được mục đích này, Chúa truyền lệnh cho chúng ta: “Hãy hiệp làm một; và nếu các ngươi không hiệp làm một thì các ngươi không phải là của ta” (Giáo Lý và Giao Ước 38:27). Quả thật, tình đoàn kết là một nét đặc trưng của Giáo Hội chân chính của Chúa Giê Su Ky Tô.
Chúng ta làm cách nào để chống lại các thế lực gây chia rẽ và tranh chấp này? Làm thế nào để chúng ta có được tình đoàn kết?
May thay, sách 4 Nê Phi trong Sách Mặc Môn đã cho chúng ta một ví dụ. Chương này ghi lại ngắn gọn cách thức mà dân chúng đã sống theo sau khi Đấng Cứu Rỗi hiện đến cùng họ, giảng dạy họ, và thiết lập Giáo Hội của Ngài ở giữa họ. Câu chuyện này cho thấy cách mà những người dân này có được tình đoàn kết hạnh phúc và hòa thuận, và câu chuyện mang đến cho chúng ta một khuôn mẫu mà chúng ta có thể noi theo để đạt được tình đoàn kết đó.
Sự cải đạo
Trong 4 Nê Phi 1:1, chúng ta đọc: “Các môn đồ của Chúa Giê Su đã thành lập một giáo hội của Đấng Ky Tô ở khắp các vùng lân cận. Và [dân chúng] đến với họ và thực lòng hối cải tội lỗi của mình.”
Chúng ta đoàn kết với nhau trong Chúa và Đấng Cứu Rỗi Giê Su Ky Tô. Khi mỗi người học hỏi về Chúa Giê Su Ky Tô, phúc âm của Ngài, và Giáo Hội của Ngài, thì Đức Thánh Linh sẽ làm chứng về lẽ thật trong tấm lòng của mỗi người. Rồi mỗi người chúng ta có thể chấp nhận lời mời gọi của Đấng Cứu Rỗi để có đức tin nơi Ngài và noi theo Ngài bằng cách hối cải.
Và như vậy là bắt đầu cuộc hành trình cải đạo của một cá nhân—tránh xa những ước muốn ích kỷ và tội lỗi để hướng tới Đấng Cứu Rỗi. Ngài là nền tảng đức tin của chúng ta. Và khi mỗi người chúng ta hướng về Ngài trong mọi ý nghĩ (xin xem Giáo Lý và Giao Ước 6:36), thì Ngài trở thành một sức mạnh đoàn kết trong cuộc sống của chúng ta.
Các Giao Ước
Biên sử trong sách 4 Nê Phi tiếp tục nói rằng những ai đến với Giáo Hội và hối cải tội lỗi của mình “đều được báp têm trong danh Chúa Giê Su; và họ cũng nhận được Đức Thánh Linh” (4 Nê Phi 1:1). Họ đã lập một giao ước—một mối quan hệ đặc biệt, ràng buộc—với Thượng Đế.
Khi lập và tuân giữ các giao ước, chúng ta mang lấy danh của Chúa cho mỗi cá nhân mình. Bên cạnh đó, chúng ta cũng mang lấy danh Ngài với tư cách là một dân tộc. Tất cả những người lập và phấn đấu tuân giữ các giao ước đều trở thành dân của Chúa, sẽ thuộc riêng về Ngài (xin xem Xuất Ê Díp Tô Ký 19:5). Và thế là cả riêng cá nhân lẫn tập thể chúng ta đi trên con đường giao ước. Mối quan hệ trong giao ước của chúng ta với Thượng Đế mang đến cho chúng ta một mục đích chung và một bản sắc chung. Khi chúng ta tự ràng buộc mình với Chúa, Ngài giúp chúng ta “đồng tâm đoàn kết trong tình thương yêu lẫn nhau” (Mô Si A 18:21).
Công Bằng, Bình Đẳng, và Giúp Đỡ Người Nghèo Khó
Câu chuyện trong sách 4 Nê Phi viết tiếp: “Không có một sự bất hòa hay tranh luận nào xảy ra giữa họ, và mọi người đều đối xử với nhau rất công bình.
Và họ xem mọi vật là của chung; vậy nên, chẳng có ai giàu hay nghèo, nô lệ hay tự do, mà trái lại tất cả mọi người đều được tự do và cùng nhau chia sẻ ân tứ thiên thượng” (4 Nê Phi 1:2–3).
Trong các mối quan hệ thế tục của chúng ta, Chúa muốn chúng ta phải đối xử công bằng lẫn chính trực với nhau và không lừa gạt hoặc lợi dụng nhau (xin xem 1 Tê Sa Lô Ni Ca 4:6). Và khi chúng ta đến gần với Chúa hơn, chúng ta “sẽ không còn ý tưởng làm hại nhau nữa, mà sẽ sống an lành, và trả lại cho mọi người những gì họ đáng được hưởng” (Mô Si A 4:13).
Chúa cũng truyền lệnh cho chúng ta chăm sóc những người nghèo khó và túng thiếu. Chúng ta nên “san sẻ tài sản [của mình]” để giúp họ, tùy theo khả năng của chúng ta, mà không hề phê phán họ ( xin xem Mô Si A 4:21–27).
Mỗi người chúng ta phải “quý mến anh em mình như chính mình vậy” (Giáo Lý và Giao Ước 38:24). Nếu chúng ta là dân của Chúa và đoàn kết, thì không những chúng ta phải đối xử bình đẳng với nhau mà còn phải thật sự xem nhau là bình đẳng và cảm thấy trong lòng rằng chúng ta là bình đẳng—bình đẳng trước Thượng Đế, có cùng giá trị và tiềm năng ngang nhau.
Sự Vâng Lời
Bài học kế tiếp từ sách 4 Nê Phi có cách diễn đạt giản dị này: “Họ sống theo các lệnh truyền mà họ đã nhận được từ Chúa của họ và Thượng Đế của họ” (4 Nê Phi 1:12).
Chúa đã giảng dạy cho dân tộc này giáo lý của Ngài, ban cho họ các lệnh truyền, và kêu gọi các tôi tớ để phục sự họ. Một trong những mục đích của Ngài khi làm điều này là bảo đảm rằng sẽ không có sự tranh luận nào giữa họ (xin xem 3 Nê Phi 11:28–29; 18:34).
Việc chúng ta tuân theo những lời giảng dạy của Chúa và các tôi tớ của Ngài là thiết yếu để chúng ta trở nên đoàn kết. Điều này gồm có sự cam kết của chúng ta để tuân theo lệnh truyền phải hối cải bất cứ khi nào chúng ta phạm lỗi và giúp đỡ lẫn nhau khi chúng ta phấn đấu làm tốt hơn và trở thành người tốt hơn mỗi ngày.
Nhóm Họp Với Nhau
Kế đến, chúng ta biết được rằng dân chúng trong sách 4 Nê Phi “[tiếp tục] nhịn ăn và cầu nguyện, và thường cùng nhau tụ họp để cầu nguyện và nghe lời của Chúa” (4 Nê Phi 1:12).
Chúng ta cần phải nhóm họp với nhau. Các buổi họp thờ phượng hằng tuần của chúng ta là một cơ hội quan trọng để cả riêng cá nhân lẫn tập thể chúng ta có được sức mạnh. Chúng ta dự phần Tiệc Thánh, học hỏi, cầu nguyện, ca hát cùng nhau và hỗ trợ lẫn nhau. Những buổi nhóm họp khác cũng giúp nuôi dưỡng cảm giác được thuộc về, tình bằng hữu, và mục đích chung.
Tình Yêu Thương
Biên sử trong sách 4 Nê Phi mang lại cho chúng ta điều mà có lẽ là chìa khóa then chốt cho tất cả những điều này—một điều mà nếu không có nó thì tình đoàn kết thực sự không thể đạt được: “Trong xứ không có chuyện tranh chấp nào xảy ra, nhờ tình thương yêu của Thượng Đế đã ở trong lòng mọi người dân” (4 Nê Phi 1:15).
Chúng ta có được sự bình an cá nhân khi thật sự yêu mến Thượng Đế bằng sự phục tùng một cách khiêm nhường. Ấy là điều răn thứ nhất và lớn hơn hết. Việc yêu mến Thượng Đế hơn bất cứ ai hay bất cứ điều gì khác là điều kiện mang lại sự bình an, niềm an ủi, sự tự tin, và niềm vui thực thụ. Khi chúng ta phát triển tình yêu thương dành cho Thượng Đế và Chúa Giê Su Ky Tô, thì tình yêu thương gia đình và người lân cận sẽ tự nhiên mà đến.
Niềm vui lớn nhất mà anh chị em sẽ trải nghiệm là khi anh chị em tràn ngập tình yêu thương dành cho Thượng Đế và cho tất cả con cái của Ngài.
Lòng bác ái, tình yêu thương thanh khiết của Đấng Ky Tô, là liều thuốc giải độc cho sự tranh chấp. Lòng bác ái là đặc điểm chính của một tín đồ chân chính của Chúa Giê Su Ky Tô. Khi chúng ta hạ mình trước mặt Thượng Đế và cầu nguyện với tất cả mãnh lực của lòng mình thì Thượng Đế sẽ ban cho chúng ta lòng bác ái (xin xem Mô Rô Ni 7:48).
Khi tất cả chúng ta đều tìm cách để tình yêu thương của Thượng Đế ngự trong lòng mình, thì phép lạ của sự đoàn kết dường như sẽ hoàn toàn tự nhiên đến với với chúng ta.
Danh Tính Thiêng Liêng
Cuối cùng, dân chúng trong sách 4 Nê Phi đã cho thấy một dấu hiệu đoàn kết đáng để chúng ta chú ý: “Chẳng còn kẻ trộm cắp, sát nhân, và cũng chẳng có người nào gọi là dân La Man, và cũng không có một sắc dân nào riêng biệt. Mà trái lại, tất cả mọi người đều là một, đều là con cái của Đấng Ky Tô, và là những người thừa hưởng vương quốc của Thượng Đế” (4 Nê Phi 1:17).
Những cái tên được gán cho mà đã chia rẽ dân chúng trong hàng trăm năm đã rút lui trước một danh tính bền vững và cao quý hơn. Họ nhìn nhận bản thân—và tất cả những người khác—theo mối quan hệ của họ với Cha Thiên Thượng và Chúa Giê Su Ky Tô.
Sự đa dạng và khác biệt có thể tốt và quan trọng đối với chúng ta. Nhưng danh tính quan trọng nhất của chúng ta là những danh tính liên quan đến nguồn gốc và mục đích thiêng liêng của chúng ta.
Trước hết và trên hết, mỗi người chúng ta đều là con của Thượng Đế. Thứ hai, với tư cách là tín hữu của Giáo Hội, mỗi người chúng ta là con cái giao ước. Và thứ ba, mỗi người chúng ta đều là môn đồ của Chúa Giê Su Ky Tô. Tôi khuyến khích tất cả chúng ta đừng để cho bất kỳ danh hiệu nào khác “hoán chỗ, thay thế, hoặc đặt ưu tiên hơn ba tên gọi vĩnh cửu này.”
Hãy Hiệp Làm Một
Chúa Giê Su Ky Tô mời gọi tất cả mọi người đến cùng với Ngài. Có đủ chỗ cho tất cả mọi người. Chúng ta có thể khác nhau về văn hóa, chính trị, sắc tộc, thị hiếu và nhiều điều khác. Nhưng khi chúng ta đoàn kết trong Chúa Giê Su Ky Tô, những khác biệt đó dần trở nên vô nghĩa và được thay thế bởi ước muốn quan trọng hơn hết của chúng ta là hiệp làm một—để chúng ta có thể thuộc về Ngài.
Hãy ghi nhớ và áp dụng các bài học được giảng dạy trong sách 4 Nê Phi. Khi mỗi người chúng ta phấn đấu kết hợp các yếu tố đoàn kết thiết yếu này vào cuộc sống của mình, thì chúng ta cũng có thể được Ngài nhắc đến, như Ngài đã nói về họ rằng: “Quả thật, chẳng có một dân tộc nào trong tất cả những dân tộc do bàn tay Thượng Đế tạo ra mà được hạnh phúc hơn dân này” (4 Nê Phi 1:16).
© 2024 by Intellectual Reserve, Inc. All rights reserved. In tại Hoa Kỳ. Phê chuẩn bản tiếng Anh: 6/19. Phê chuẩn bản dịch: 6/19. Bản dịch Monthly Liahona Message, October 2024. Vietnamese. 19359 435