“Chuyến Thăm Ông Ngoại Là Nhà Vua,” Bạn Hữu, tháng Mười Một năm 2025, trang 20–21.
Chuyến Thăm Ông Ngoại Là Nhà Vua
Ông ngoại kể cho Gift nghe những câu chuyện về tổ tiên của em.
Một câu chuyện có thật từ Nigeria.
Gift dựa vào mép thuyền và say mê nhìn nước đập vào mạn thuyền. Em chạm tay vào những con sóng, nước bắn nhẹ vào tay em làm em cảm thấy dễ chịu. Đây là cuộc hành trình yêu thích của em. Em đang cùng gia đình đi đến làng của Ông Ngoại, và với mỗi khoảnh khắc, em đang tiến gần hơn đến một thế giới hoang dã và tự do hơn thành phố nơi em bỏ lại phía sau.
Ở thành phố, Gift cũng giống như mọi người khác. Em ấy là một trong số hàng triệu người. Đôi khi em cảm thấy thật tuyệt vời—chỉ là chính mình, mà không có ai quan tâm quá nhiều đến việc em ấy chọn mặc gì hoặc làm gì. Nhưng ở làng của ông ngoại thì khác. Ở đó, Gift thật đặc biệt. Em là một công chúa—cháu gái của một vị vua uyên bác.
Sau hai giờ, thuyền cập bến. Phần dài nhất của cuộc hành trình vẫn còn ở phía trước: sáu giờ đi xe buýt. Em biết rằng em sẽ mệt, nhưng chẳng mấy chốc em sẽ được ở bên ông ngoại mình. Điều đó làm cho mọi khó nhọc trở nên xứng đáng.
Đường đi rất gồ ghề. Gift cố gắng làm cho thời gian trôi qua nhanh hơn bằng cách ngắm nhìn những đám mây có nhiều hình thù và cảnh quan tuyệt đẹp đang lướt vội qua ô cửa xe. Mặt trời bắt đầu lặn thì chiếc xe buýt dừng lại. Cuối cùng đã tới! Đến nhà Ông Ngoại rồi! Gift vội vàng xuống xe và chạy vào ngôi nhà truyền thống của làng.
Em đi tìm Ông Ngoại ở khắp nơi trong nhà. Em tìm ở sân trong, nơi mà hồi nhỏ mẹ em đã nuôi dê. Em tìm trong phòng ngủ, nơi mà vào ban đêm em sẽ phải đóng cửa sổ để tránh muỗi. Em tìm ở sân sau ngôi nhà, nơi em đã mặc áo choàng hoàng gia—khăn quàng cổ sáng màu và vương miện bằng giấy—để tham dự các buổi họp hội đồng của làng.
Ở đó, Gift thấy Ông Ngoại ngồi bình yên trên một chiếc ghế dài, nhìn ra khu vườn của gia đình. Gift mỉm cười.
Em ấy gọi: “Ông Ngoại ơi!”
Ông ngoại đứng dậy và dang rộng đôi tay. “Cháu gái yêu quý của ông,” ông thì thầm trong khi ôm chặt em vào lòng. “Ngồi xuống đây nghỉ ngơi với ông.”
“Cháu nhớ ông lắm,” Gift nói.
“Ông nhớ cháu nhiều hơn đấy. Ông rất mừng là cháu đến thăm.” Ông ngoại dừng lại một chút rồi hỏi: “Cháu có biết khu vườn này đặc biệt như thế nào không?”
Gift lắc đầu.
Ông ngoại chỉ vào cái cây trước mặt. Ông nói: “Đây là cây gia phả.” Gift thấy rằng cái cây trông rất già và vững chắc.
“Những viên gạch trên mặt đất xung quanh cây có tên của tổ tiên chúng ta. Chúng ta phải luôn nhớ đến gia đình mình.”
Gift không nhận ra nhiều cái tên trên các viên gạch. Làm sao em có thể nhớ đến một người nào đó mà em không biết? Gift nói: “Ông ơi, ông kể cho con nghe về những người này đi ạ.”
Ông ngoại đọc từng cái tên một và kể cho Gift nghe những câu chuyện về tổ tiên của em. Trong khi ông kể, Gift nhận ra rằng theo một cách nào đó, đây cũng là những câu chuyện về bản thân em. Em thấy mình có nhiều điều giống với những người trong gia đình mà em chưa bao giờ gặp.
Trong khoảnh khắc đó, Gift đã hiểu ra một điều quan trọng. Không chỉ những con sóng và vùng đất khiến em cảm thấy tự do ở đây. Đó là một sự kết nối với gia đình mà em cảm thấy được khi ở đây, trong ngôi làng này với Ông Ngoại.
Ông ngoại kể chuyện cho đến khi các vì sao bắt đầu lấp ló trên bầu trời.
Cuối cùng, ông ngoại thở dài. “Chúng ta nên đi vào thôi.”
“Chỉ một chút nữa thôi ạ,” Gift nói.
Gift đi đến cái cây và nhẹ nhàng chạm vào lớp vỏ trên thân cây. Rồi em nhìn những viên gạch trên mặt đất, nhớ lại câu chuyện của mỗi vị tổ tiên. Một ngày nào đó, em ấy sẽ đi đến đền thờ và thực hiện các giáo lễ thiêng liêng cho họ. Nhờ có họ mà em ấy mới ở đây bây giờ. Em ấy sẽ làm phần vụ của mình để đáp lại món quà mà họ đã tặng cho em.
Ông ngoại đưa tay ra và Gift nắm lấy tay ông. Gift nhìn cây gia phả lần cuối rồi đi vào nhà, nơi có nhiều người trong gia đình đang chờ đón em.
Hình ảnh minh họa do Audrey Day thực hiện