“Đừng Đuổi theo Con Chó Đó!” Bạn Hữu, tháng Năm năm 2025, trang 8–9.
Đừng Đuổi Theo Con Chó đó!
Cảm giác này có phải từ Đức Thánh Linh không?
Một câu chuyện có thật từ Hoa Kỳ.
“Đi thôi!” Lauren hét lên khi băng ngang qua lối đi dẫn vào nhà.
Marcie đội mũ bảo hiểm lên. “Mình tới đây!”
Marcie đạp xe ra vỉa hè, tiến về phía các bạn của mình. Em ấy thích chơi hết mọi trò chơi với Lauren và Cassidy. Nhưng trên hết, em ấy thích đạp xe đạp với họ.
Khi các bé gái đạp xe dọc vỉa hè, con chó của người hàng xóm, Rocket, bắt đầu đi theo họ.
“Thôi rồi,” Cassidy nói. “Chúng ta cần phải dẫn nó về nhà!”
Nhưng con chó không muốn về nhà. Họ bảo con chó dừng lại, nhưng Rocket vẫn tiếp tục đi theo. Nó cứ vẫy đuôi chạy xung quanh, mặc cho các em ấy cố hết cách. Nó đang rất thích thú!
Khi các em đạp xe theo Rocket, Marcie nhận ra rằng những ngôi nhà dần trở nên ít quen thuộc hơn. Em ấy đang đi mỗi lúc một xa khỏi con đường nhà mình. Marcie không quen biết bất cứ ai sống trong những ngôi nhà này!
Chúng mình đang đi đâu vậy nhỉ? Marcie nghĩ. Liệu mình có thể tìm được đường về nhà không?
Marcie cố gắng không lo lắng và tiếp tục đạp xe. Nhưng cảm giác đó đã quay trở lại. Một điều gì đó đang bảo với em ấy rằng em ấy nên về nhà.
Marcie dừng xe đạp lại trên vỉa hè. Em ấy la lớn lên: “Có lẽ chúng ta nên quay trở về bây giờ!”
“Chúng ta cần dẫn Rocket về nhà!” Cassidy nói. Em ấy và Lauren tiếp tục đạp xe đuổi theo chú chó.
Marcie vẫn cảm thấy kỳ lạ. Tại sao em ấy lại cảm thấy lo lắng như vậy? Các bạn của em ấy có cảm thấy như vậy không?
Có lẽ cảm giác này chỉ dành cho mình mà thôi, Marcie nghĩ. Đây có phải là cảm giác từ Đức Thánh Linh không? Em ấy đã chịu phép báp têm và được làm lễ xác nhận cách đây vài tháng, và cha mẹ đã dạy cho em ấy về cách lắng nghe Đức Thánh Linh. Họ nói rằng Ngài sẽ phán bảo với em qua những cảm nghĩ trong lòng hoặc những ý nghĩ trong tâm trí của em. Em ấy biết Ngài sẽ hướng dẫn mình nếu em biết lắng nghe.
Em lại cảm thấy cảm giác đó nữa. Lần này thì nó mạnh mẽ hơn nhiều. Đừng đuổi theo con chó đó.
“Mình quay về đây,” Marcie nói vọng tới hai người bạn của mình.
“Được thôi!” Lauren nói.
Marcie quay đầu xe lại và đạp xe về hướng mình đã đến. Khi về đến nhà, em để xe đạp trên bãi cỏ và đi vào nhà. Mẹ đang tất bật trong nhà bếp.
“Mẹ ơi,” Marcie nói. “Con đã về rồi ạ. Con cảm thấy lo lắng trong lòng.”
Mẹ dừng lại. “Chuyện gì đã xảy ra vậy con?”
“Con cảm thấy một cảm giác cảnh báo khi con đang đạp xe với các bạn. Nên con quay về nhà”, Marcie nói. “Con nghĩ đó là Đức Thánh Linh.”
Mẹ ôm em ấy vào lòng. “Mẹ rất mừng là con đã nghe theo cảm giác đó.”
Marcie cảm thấy ấm áp trong lòng. “Con cũng vậy.”
Hình ảnh minh họa do Simini Blocker thực hiện