“Cảm Thấy Buồn,” Bạn Hữu, tháng Ba năm 2025, trang 36–37.
Cảm Thấy Buồn
Tại sao mình không thể cảm thấy vui vẻ như những người khác?
Một câu chuyện có thật từ Hoa Kỳ.
Savannah kéo chăn trùm kín đầu. Hôm nay là một ngày tồi tệ.
Suốt cả buổi học hôm nay, Savannah không thể tập trung vào bất cứ điều gì. Savannah cảm thấy mệt mỏi, chán nản, và buồn bã. Trong lòng Savannah luôn có một cảm giác nặng nề khôn nguôi. Đến cuối ngày, Savannah chỉ muốn chui xuống gầm bàn và trốn trong đó mà thôi.
Gần đây, hầu như lúc nào Savannah cũng cảm thấy buồn. Bạn bè của Savannah đã cố gắng giúp Savannah vui lên, nhưng đôi khi Savannah không muốn ở bên họ. Dường như lúc nào họ cũng rất vui vẻ. Đôi lúc Savannah nghĩ rằng họ sẽ vui vẻ hơn nếu không có Savannah.
Có chuyện gì với mình vậy? Savannah tự hỏi. Tại sao mình không thể cảm thấy vui vẻ như những người khác?
Savannah cảm thấy lạnh lẽo và cô đơn như những đám mây xám xịt ngoài kia. Và bấy giờ Savannah chỉ muốn ngủ.
Savannah nghe thấy tiếng mở cửa phòng ngủ của mình.
Mẹ bước vào ngồi bên mép giường và nói: “Savannah ơi, có chuyện gì thế con?”
Savannah nói: “Không có chuyện gì đâu mẹ à.” “Con chỉ hơi mệt thôi.”
“Con có chắc không?” Mẹ hỏi. “Mẹ rất lo cho con.”
Savannah nói: “Con ổn mà mẹ.”
“Được rồi.” Mẹ đứng dậy. “Chỉ cần nhớ rằng con có thể nói với mẹ về bất cứ chuyện gì, con nhé. Mẹ yêu con.”
Savannah nằm yên trên giường cho đến lúc ăn tối. Đêm đó, Savannah không thể ngủ được. Tâm trí của Savannah không ngừng suy nghĩ về tất cả mọi việc.
Ngày hôm sau, Savannah vẫn cảm thấy mệt mỏi. Lại thêm một ngày dài mệt mỏi nữa. Savannah đi học về và ngồi vào bàn ăn trong nhà bếp. Cô bé thở dài và nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời lại đổ tuyết nữa.
“Savannah đấy à?”
Savannah quay lại và ngạc nhiên khi thấy bà ngoại bước vào phòng.
“Cháu chào Bà Ngoại,” Savannah nói. “Cháu đang làm gì ở đây thế?”
Bà ngồi xuống. Bà nói: “Mẹ của cháu muốn bà đến.” “Mẹ rất lo cho cháu.”
“Cháu chỉ cảm thấy mệt mỏi thôi ạ. Nhưng cháu vẫn ổn,” Savannah nói.
Bà ngoại mỉm cười âu yếm. “Bà có bao giờ kể cho cháu nghe về mùa hè mà Ông Ngoại và Bà đã chuyển nhà chưa?”
“Cháu không nghĩ là bà đã kể cháu nghe,” Savannah nói.
“Bà lúc nào cũng cảm thấy buồn,” Bà Ngoại nói. “Bà muốn được vui vẻ, nhưng Bà lại không quan tâm đến bất cứ điều gì. Bà cảm thấy rất cô đơn.”
“Nhưng Bà có Ông Ngoại và mẹ của cháu cơ mà.” Savannah cúi nhìn xuống đôi giày của mình. “Tại sao Bà lại cảm thấy cô đơn?”
Bà Ngoại nói: “Bà không thể hiểu chuyện gì đang xảy ra. Bà chưa bao giờ cảm thấy như thế trước đây. Cuối cùng Bà đã đi gặp bác sĩ.”
“Chuyện gì đã xảy ra vậy Bà?”
Bà choàng cánh tay ôm lấy Savannah. “Bà biết được là mình bị trầm cảm.”
“Ồ, vậy là Bà chỉ cảm thấy buồn thôi à?” Savannah hỏi.
Bà giải thích: “Không, trầm cảm không chỉ là cảm thấy buồn.” “Nỗi buồn của Bà dường như không hề tan biến. Bà phải vật lộn để làm tất cả những điều mà bà thường làm. Và Bà gặp khó khăn trong việc kết nối với những người khác, ngay cả với gia đình của bà. Bà thật sự rất cần sự giúp đỡ.”
Savannah ngước nhìn. “Giúp đỡ như thế nào ạ?”
Bà nói: “Bác sĩ đã giải thích vấn đề là gì, và Ông Bà đã cùng nhau lên kế hoạch để giúp Bà cảm thấy tốt hơn. Nhưng đôi khi Bà vẫn cảm thấy buồn. Bà đã dành rất nhiều thời gian để cầu nguyện. Khi cô đơn, Bà tưởng tượng Đấng Cứu Rỗi đang ngồi bên cạnh mình. Bà cảm thấy tốt hơn khi nghĩ về Ngài.”
Savannah nhìn tuyết rơi ngoài kia và khẽ rùng mình. “Cháu cũng cảm thấy rất buồn. Cháu cố gắng để cảm thấy vui vẻ, nhưng đôi khi cháu không thể, và rồi cháu tức giận bản thân mình vì để cảm giác buồn bã xâm chiếm.”
“Bà hiểu mà, cháu yêu.” Bà ôm lấy Savannah. “Đôi khi Bà cũng cảm thấy như vậy. Nhưng cháu không đơn độc đâu. Bà rất yêu cháu, cha mẹ cháu yêu thương cháu, Cha Thiên Thượng và Chúa Giê Su Ky Tô cũng yêu thương cháu nữa. Hai Ngài hiểu nỗi đau của cháu và sẽ không bao giờ rời bỏ cháu.”
Có lẽ Bà nói đúng, Savannah nghĩ. Mình không đơn độc. Trong lòng Savannah không còn cảm thấy nặng nề nữa.
“Cháu nghĩ mình nên nói chuyện với mẹ,” Savannah nói. “Mẹ cũng muốn giúp cháu nữa.”
“Đó là một ý kiến tuyệt vời.” Bà nắm tay Savannah.
Savannah mỉm cười tựa vào vai bà. Savannah không còn cảm thấy lạnh lẽo và cô đơn nữa.
Hình ảnh minh họa do Marina Pessarrodona thực hiện