Các Buổi Họp Đặc Biệt Devotional năm 2025
Những Dấu Chấm Sẽ Kết Nối Với Nhau


29:23

Những Dấu Chấm Sẽ Kết Nối Với Nhau

Buổi Họp Đặc Biệt Devotional Toàn Cầu dành cho Các Thành Niên Trẻ Tuổi

Ngày 2 tháng Hai năm 2025

Anh chị em và các bạn thân mến, tôi xin gửi đến anh chị em tình yêu thương và các phước lành từ Đệ Nhất Chủ Tịch Đoàn và Nhóm Túc Số Mười Hai Vị Sứ Đồ.

Tôi rất vui được có mặt cùng anh chị em và đặc biệt biết ơn vì chúng ta đã có cơ hội được lắng nghe bài chia sẻ của vợ tôi.

Harriet là niềm hạnh phúc của đời tôi. Tất cả những ai quen biết cô ấy đều yêu quý cô ấy. Cô ấy khiến cho những người xung quanh cô ấy cảm thấy tốt hơn và hạnh phúc hơn. Chắc chắn cô ấy đã có ảnh hưởng như thế đối với tôi.

Kỷ Nguyên của Những Câu Trả Lời Ngay Lập Tức

Như các em đã nghe Chị Uchtdorf chia sẻ, chúng tôi kết hôn khi còn rất trẻ. Giờ đây, sau nhiều năm, tôi vẫn luôn biết ơn cho từng khoảnh khắc được ở bên Harriet.

Theo thời gian, tôi nhận ra rằng chúng tôi thuộc thế hệ cao niên, có nhiều câu hỏi về cuộc sống giống như các em đã có—nhưng chỉ khác là chúng tôi đã đặt những câu hỏi này cách đây lâu hơn mà thôi. Những câu hỏi như là:

Tôi có đang đi đúng đường không?

Thượng Đế có thật sự để ý đến tôi không? Ngài có quan tâm đến mỗi chúng ta không?

Tại sao đôi khi tôi cảm thấy trống rỗng, kiệt sức, bị xem thường, hoặc cô đơn?

Tại sao Thượng Đế không ban phép lạ mà tôi cần gấp?

Tại sao Ngài lại để cho tôi trải qua nỗi buồn, bệnh tật hoặc bi kịch này?

Đây là những câu hỏi khó ở mọi lứa tuổi.

Những câu hỏi như thế này có thể khiến chúng ta rất khó chịu khi không nhận được câu trả lời ngay lập tức. Ngày nay, chúng ta có thể hỏi Google hầu hết mọi thứ và nhận được câu trả lời chỉ trong vài giây.

Tuy nhiên, câu trả lời cho các câu hỏi mang tính cá nhân, quan trọng, và có ảnh hưởng sâu rộng nhất của chúng ta không phải lúc nào cũng đến nhanh chóng. Thông thường, chúng ta hướng lòng mình lên thiên thượng, và dường như tất cả những gì chúng ta nhận được chỉ là con trỏ chuột xoay vòng trong tình trạng chờ.

Chúng ta không thích chờ đợi, phải không?

Khi chúng ta phải đợi hơn một vài giây để một công cụ tìm kiếm câu trả lời, thì chúng ta vội cho rằng đã bị mất kết nối. Trong sự thất vọng chán chường của mình, chúng ta thậm chí có thể từ bỏ việc tìm kiếm. Nhưng khi nói đến những câu hỏi mang tính vĩnh cửu, những vấn đề của tâm hồn, chúng ta phải kiên nhẫn hơn.

Và không phải tất cả các câu trả lời đều có giá trị như nhau. Những câu trả lời đến từ sự khôn ngoan hoặc quan điểm phổ biến của thế gian thì rất dễ tìm, nhưng chúng sẽ nhanh chóng mất đi giá trị khi những lý luận hoặc xu hướng mới xuất hiện. Chỉ có những câu trả lời từ thiên thượng—những câu trả lời vĩnh cửu—mới là vô giá. Để nhận được những câu trả lời này thường đòi hỏi sự hy sinh, cố gắng và không ngừng nghỉ.

Nhưng tôi đảm bảo với các em rằng, những câu trả lời này rất đáng để chờ đợi.

Nếu các em có những câu hỏi chưa có lời giải đáp, thì tôi xin đưa ra lời chứng chắc chắn rằng Cha Thiên Thượng lắng nghe các em, Ngài biết các em, và Ngài sẽ không bao giờ từ bỏ các em. Vậy nên, đừng rời bỏ Ngài. Hãy tiếp tục cố gắng đi theo con đường của Ngài và Ngài sẽ “hướng dẫn [các em] đi” để tìm câu trả lời với sự hướng dẫn vừa đủ để tiếp tục đi đúng hướng—mà không hạn chế sự phát triển hoặc cơ hội để thực hành đức tin hay thực hành quyền tự quyết về mặt đạo đức của các em.

Kết Nối Những Dấu Chấm

Steve Jobs, người đồng sáng lập Apple, từng nói: “Không thể kết nối những dấu chấm nếu chỉ nhìn về phía trước. Bạn chỉ có thể kết nối chúng khi nhìn lại phía sau, thế nên bạn phải tin tưởng rằng những dấu chấm đó thế nào rồi cũng sẽ kết nối với tương lai của bạn bằng cách này hay cách khác.”

Ông ấy nói vậy có ý gì? Có lẽ các em đã từng thấy những bức tranh được vẽ bằng cách chấm những đốm màu rất nhỏ trên nền vải canvas. Khi nhìn cận cảnh, những dấu chấm này xuất hiện rời rạc và ngẫu nhiên. Nhưng khi các em nhìn toàn bộ bức tranh, các em sẽ thấy cách những dấu chấm đó hòa quyện thành các khối màu, và cách mà các mảng màu đó tạo thành hình dạng cho thấy một bức vẽ tuyệt đẹp. Những điều mà trước đó dường như tùy tiện ngẫu nhiên và thậm chí khó hiểu giờ bắt đầu trở nên có ý nghĩa.

Đôi khi cuộc sống của chúng ta giống như những bức tranh này. Những dấu chấm tạo nên những trải nghiệm của chúng ta trong cuộc sống có thể xuất hiện đôi khi rời rạc và hỗn loạn. Chúng ta không thể thấy bất kỳ trật tự nào trong những trải nghiệm này. Chúng ta không thể tưởng tượng được rằng chúng có một mục đích nào đó.

Tuy nhiên, khi nhìn cuộc sống của mình theo quan điểm vĩnh cửu của phúc âm của Chúa Giê Su Ky Tô, các em bắt đầu thấy cách mà những dấu chấm đó kết nối với kế hoạch vĩ đại mà Thượng Đế đã định sẵn cho các em.

Và khi các em cố gắng tin cậy Thượng Đế và noi theo Vị Nam Tử của Ngài, là Chúa Giê Su Ky Tô, thì một ngày nào đó các em sẽ thấy được thành quả của mình, và sẽ biết rằng Đấng Thầy Họa Sĩ đã có một kế hoạch cho những dấu chấm ngẫu nhiên đó từ lâu. Các em sẽ thấy rằng Ngài đang chuẩn bị các em cho những cơ hội và khả năng vinh quang hơn nhiều so với những gì các em có thể tự mình tưởng tượng hoặc hoàn thành. Tôi chắc chắn đã chứng kiến điều này trong cuộc sống của chính mình.

Cuộc Phiêu Lưu trong Cuộc Sống Hữu Diệt của Tôi

Một số các em có thể biết rằng khi tôi còn rất nhỏ, gia đình tôi đã hai lần trở thành dân tị nạn. Trong cả hai trường hợp, rõ ràng là mọi người ở khu vực mới đều xem chúng tôi là “thấp kém hơn họ.” Trong số những đứa trẻ đồng trang lứa với tôi, giọng nói của tôi khiến tôi là một người ngoài cuộc, và đó là nguồn gốc của sự chế giễu và cười nhạo cho họ.

Thật khó để cha mẹ tôi chu cấp đủ cho gia đình chúng tôi. Vậy nên, mẹ tôi bắt đầu kinh doanh giặt ủi, tất cả mọi người trong nhà đều phụ giúp, và tôi, với chiếc xe đạp và xe đẩy, tôi làm “chuyên viên giao hàng tận nhà” cho doanh nghiệp đó sau giờ học.

Tổn thương và căng thẳng từ những lần di dời của chúng tôi đã khiến tôi không theo kịp việc học, và tôi đã mất cả một năm học.

Ở Đông Đức, tôi đã học tiếng Nga như ngôn ngữ thứ hai. Việc đó thật khó, nhưng tôi đã làm được. Nhưng bấy giờ, ở Tây Đức, tôi được yêu cầu phải học tiếng Anh.

Điều này dường như là bất khả thi đối với tôi! Tôi tin rằng miệng của tôi chỉ đơn giản là không được tạo ra để nói tiếng Anh.

Trong suốt thời niên thiếu, tôi đã phải lòng một cô gái tuyệt vời với đôi mắt nâu to tròn xinh đẹp. Thật không may, Harriet dường như chẳng có chút hứng thú nào đối với tôi cả. Dù tôi có cố gắng thế nào đi nữa, thì dường như sự may mắn cũng không đến với tôi. Vâng, các em đã nghe câu chuyện từ cô ấy rồi đấy.

Vì vậy, tôi đã ở đó, một thanh niên khá tầm thường và chật vật với cuộc sống ở Đức thời hậu chiến, người dường như không có nhiều cơ hội thành công trong cuộc sống.

Tuy nhiên, đã có một vài điều tốt lành đến với tôi.

Tôi biết rằng gia đình tôi yêu thương tôi. Trong trường học và trong nhà thờ có những giảng viên đã khuyến khích tôi luôn phải đặt mục tiêu cao và không bao giờ bỏ cuộc. Tôi vẫn còn nhớ khi một người truyền giáo trẻ người Mỹ đã dạy: “Nếu Đức Chúa Trời vừa giúp [anh chị em], thì còn ai nghịch với [anh chị em]?” Và “Đức Chúa Trời làm mọi sự được cả.”

Có điều gì đó trong các câu thánh thư này dường như đã tác động mạnh mẽ đến tôi. Tôi nghĩ, nếu đúng như thế thì tại sao tôi phải sợ?

Vì vậy, tôi đã tin. Và tôi tin cậy Thượng Đế.

Có một thời gian, tôi đã tham gia một chương trình học nghề. Một trong các giảng viên của tôi khuyến khích tôi đến lớp học buổi tối để học ngành kỹ sư cơ khí. Điều này đã dẫn dắt tôi khám phá ra niềm đam mê của mình đối với hàng không!

Và tôi đã bị sốc khi biết rằng để trở thành một phi công, tôi cần phải biết tiếng Anh. Tôi thực sự muốn trở thành một phi công, và bằng cách nào đó, thật kỳ diệu, miệng tôi dường như đã thay đổi, và tiếng Anh không còn là một ngôn ngữ bất khả thi nữa.

Dĩ nhiên, điều đó không có nghĩa là mọi việc luôn diễn ra suôn sẻ.

Khi tôi được 19 tuổi, tôi đã đến San Antonio, Texas, để bắt đầu khóa huấn luyện phi công Không Quân của mình. Trên máy bay, tôi ngồi cạnh một người đàn ông nói giọng Texas đặc trưng. Tôi bàng hoàng nhận ra rằng tiếng Anh mà tôi đã cố gắng hết sức để học lại không giống như tiếng Anh mà người dân Texas nói!

Ở trường đào tạo phi công, mọi thứ cũng rất khó khăn. Đó là một chương trình cực kỳ cạnh tranh, tất cả mọi người đều tranh giành vị trí đứng đầu khi tốt nghiệp. Tôi biết ngay rằng mình đang gặp bất lợi vì hầu hết các bạn cùng lớp của tôi đều là người nói tiếng Anh bản xứ.

Các giáo viên dạy bay của tôi đã cảnh báo tôi về một điều bất lợi tiềm ẩn khác là—tôi đã dành quá nhiều thời gian ở nhà thờ. Các tín hữu địa phương chào đón tôi vào chi nhánh và đến nhà của họ, và chúng tôi còn cùng nhau xây dựng một giáo đường trong thời gian tôi ở Big Spring, Texas. Những người huấn luyện của tôi lo lắng rằng những hoạt động như vậy đang làm giảm cơ hội đạt được thứ hạng cao trong lớp của tôi. Tôi không nghĩ vậy. Vậy nên tôi đã tin cậy Thượng Đế và cố gắng hết sức mình.

Cuối cùng, tôi đã học tiếng Anh (mặc dù tôi vẫn đang cố gắng học tiếng Anh). Tôi đã hoàn tất khóa huấn luyện phi công của mình thành công mỹ mãn. Tôi trở thành phi công chiến đấu và về sau là phi công trưởng. Và còn cô gái xinh đẹp, có đôi mắt nâu trong mơ của tôi thì sao? Cô ấy hiện đang ở ngay đây với tôi.

Hãy Siêng Năng trong Những Điều Nhỏ Nhặt

Vì vậy, đừng để bị choáng ngợp bởi những nhiệm vụ to lớn, những khó khăn của cuộc sống, cho đến khi bức tranh đầy đủ được tiết lộ. Hãy nhớ rằng, những việc lớn lao được tạo thành từ những điều nhỏ nhặt. Nếu các em cam kết làm “những chuyện nhỏ nhặt tầm thường” mà Thượng Đế phán bảo các em phải làm—và các em làm những việc này một cách siêng năng nhất có thể, thì những việc lớn lao sẽ theo sau.

Một số “chuyện nhỏ nhặt tầm thường” này gồm có việc cầu nguyện hằng ngày một cách có chủ ý, học thánh thư, biến tài liệu Hãy Đến Mà Theo TaCổ Vũ Sức Mạnh của Giới Trẻ trở thành một phần trong thói quen của các em, sống theo Lời Thông Sáng, đi nhà thờ, đóng tiền thập phân và các của lễ, và đảm bảo rằng các em có một giấy giới thiệu đi đền thờ hiện hành.

Hãy làm những việc này ngay cả khi các em không muốn, thậm chí là khi chúng đòi hỏi sự hy sinh. Đó là sự hy sinh mà làm cho những việc đó trở nên thiêng liêng, “đền bù sự hy sinh là ơn phước cõi thiên đàng.”

Theo một nghĩa nào đó, những hy sinh “nhỏ nhặt tầm thường” của các em là những dấu chấm trong cuộc sống hằng ngày mà tạo nên kiệt tác của cuộc đời các em. Các em hiện có thể không thấy các dấu chấm này kết nối như thế nào và các em cũng chưa cần phải làm vậy. Chỉ cần có đủ đức tin vào thời điểm hiện tại mà các em đang sống. Tin cậy Thượng Đế, và “từ những việc nhỏ [sẽ mang đến] những việc lớn.”

Tin Cậy nơi Thượng Đế

Khi ở tuổi của các em, tôi không biết cuộc sống sẽ đưa tôi đến đâu. Tôi chắc chắn không nhìn thấy bất kỳ sự kết nối nào của các dấu chấm trước mặt mình.

Nhưng tôi đã tin cậy Thượng Đế. Tôi tin rằng nếu tôi làm hết sức mình vào lúc này, thì Thượng Đế sẽ lo liệu cho sự tiến triển của cả cuộc đời tôi.

Và Ngài đã làm như vậy.

Ngài biết sự cuối cùng từ lúc ban đầu, còn tôi thì không.

Tôi không thể nhìn thấy tương lai, nhưng Ngài có thể.

Ngay cả trong những lúc khó khăn, khi tôi nghĩ rằng mình đã bị bỏ rơi, nhưng Ngài vẫn ở bên tôi—giờ đây tôi đã thấy điều đó.

Trong sách Châm Ngôn, chúng ta tìm thấy lời hứa này: “Hãy hết lòng tin cậy Đức Giê Hô Va, chớ nương cậy nơi sự thông sáng của con. Phàm trong các việc làm của con, khá nhận biết Ngài, thì Ngài sẽ chỉ dẫn các nẻo của con.”

Tôi khuyến khích các em hãy tin rằng cuộc sống của các em sẽ tốt đẹp hơn rất nhiều nếu các em trông cậy vào Thượng Đế để hướng dẫn những bước đi của mình. Ngài biết những điều mà các em không thể biết được, và Ngài đã chuẩn bị sẵn một tương lai cho các em mà chính các em không thể tưởng tượng được. Sứ Đồ Phao Lô đã làm chứng: “[Những điều mà] mắt chưa thấy, tai chưa nghe, … [tâm trí] chưa nghĩ đến, nhưng Đức Chúa Trời đã sắm sẵn điều ấy cho những người yêu mến Ngài.”

Vì vậy, hãy tự hỏi: “Tôi có thể dồn hết đức tin để tin Thượng Đế không? Tôi có sẵn lòng tin cậy rằng Ngài yêu thương tôi và muốn hướng dẫn con đường của tôi không?”

Nếu các em có thể tìm thấy dù chỉ là một hạt giống đức tin nhỏ bằng một hạt cải trong lòng mình—thậm chí đó chỉ là ước muốn để tin—thì hãy bắt đầu từ đó.

Thượng Đế biết cách biến những hạt giống nhỏ thành những cái cây lớn. Hãy làm những việc nhỏ nhặt tầm thường, rồi Thượng Đế sẽ “thêm lên gấp ngàn lần và ban phước cho, y như Ngài đã [hứa cùng các em]”

Chúng Ta Phải Chịu Trách Nhiệm trước Thượng Đế

Trong văn hóa thời nay, các em không cần phải đi xa để nghe thấy những tiếng nói mâu thuẫn làm nản lòng hoặc thậm chí nhạo báng niềm tin nơi Thượng Đế nói chung và tôn giáo của chúng ta nói riêng.

Phương tiện truyền thông xã hội lại khuếch đại những tiếng nói như thế.

Nhưng các em không phải là thế hệ duy nhất mà bị thử thách và nhạo báng vì có đức tin nơi Thượng Đế. Đây dường như là một phần của thử thách trên trần thế đối với tất cả con cái của Thượng Đế.

Chúa Giê Su đã nói với các môn đồ của Ngài rằng: “Nếu các ngươi thuộc về thế gian, thì người đời sẽ yêu kẻ thuộc về mình; nhưng vì các ngươi không thuộc về thế gian và ta đã lựa chọn các ngươi … , bởi cớ đó người đời ghét các ngươi.”

Các em cũng có thể chấp nhận rằng một khi lập cam kết để noi theo Đấng Cứu Rỗi, thì những người ở trong tòa nhà rộng lớn vĩ đại đó sẽ không tán thành—đôi khi còn lớn tiếng với các em. Thậm chí họ có thể cố gắng bắt nạt và làm các em cảm thấy hổ thẹn.

Nhưng hãy nhớ rằng các em không phải chịu trách nhiệm với họ. Mà các em phải chịu trách nhiệm trước Thượng Đế. Một ngày nào đó, các em sẽ phải đứng trước Ngài để giải trình về cuộc đời của các em.

Ngài sẽ hỏi xem các em có noi theo Đấng Cứu Rỗi không, các em có yêu thương người lân cận của mình không, các em có thực tâm cố gắng ở trên con đường làm môn đồ và tôn trọng các giao ước của mình không.

Các bạn trẻ thân mến của tôi ơi, bây giờ là lúc để cam kết với Đấng Ky Tô và đi theo con đường của Ngài.

Và một ngày nào đó, tất cả các con cái của Thượng Đế sẽ quỳ xuống và thừa nhận rằng Chúa Giê Su là Đấng Ky Tô, Đấng Cứu Chuộc, Đấng Cứu Rỗi của thế gian. Họ sẽ biết rằng Ngài đã chết cho họ.

Vào ngày đó, mọi việc sẽ được làm rõ rằng tiếng nói của Ngài là tiếng nói duy nhất thực sự quan trọng.

Điều Đó Không Quan Trọng

Giờ đây, khi chúng ta nói về việc để Thượng Đế hướng dẫn cuộc sống của mình, tôi muốn làm sáng tỏ một điều. Các em có thể không thích những gì mà tôi sắp nói với các em. Khi các em cầu xin Thượng Đế hướng dẫn về những quyết định trong cuộc sống của mình—kể cả một số quyết định quan trọng—Ngài có thể không ban cho các em một câu trả lời chi tiết.

Sự thật là đôi khi việc các em quyết định như thế nào cũng không quan trọng đối với Chúa, miễn là các em tuân theo các giao ước và nguyên tắc cơ bản của phúc âm phục hồi của Chúa Giê Su Ky Tô.

Có những lúc Thượng Đế có một con đường cụ thể mà Ngài muốn các em đi theo. Cũng có những lúc Ngài sẽ cảnh báo các em tránh những lựa chọn nào đó vì những nguy hiểm mà các em không thể lường trước được. Nhưng rồi có những lúc một câu hỏi lại có nhiều câu trả lời “đúng”, và các em có thể tìm thấy niềm vui trong bất cứ câu trả lời nào trong số đó, miễn là các em sống theo các lẽ thật vĩnh cửu của Thượng Đế.

Khi điều này đã xảy ra với Joseph Smith và những người bạn đồng hành của ông, Chúa đã đưa ra một câu trả lời thú vị khi họ tìm kiếm sự hướng dẫn của Ngài. Ngài phán rằng: “Điều đó không [quan trọng đối với ta].”

Rồi Ngài nói thêm, “Nhưng phải trung thành.”

Có lẽ thật thất vọng khi biết rằng Chúa sẽ không ban cho các em một lộ trình chi tiết cho cuộc hành trình của cuộc đời các em. Nhưng các em có thật sự muốn được hướng dẫn cặn kẽ từng chi tiết không?

Các em có thực sự muốn sử dụng mã gian lận trước khi các em có cơ hội tự mình tìm ra mọi thứ không? Vậy thì đó sẽ là một cuộc phiêu lưu như thế nào? Liệu điều đó có làm mất đi cảm giác thành công của các em không? Làm thế nào các em có thể phát triển và gia tăng sự tin tưởng của mình nơi Chúa và vào bản thân mình?

Chúa đã phán bảo Oliver Cowdery rằng: “Ngươi phải nghiên cứu kỹ trong tâm trí mình; rồi ngươi phải hỏi ta xem điều đó có đúng không.”

Cha Thiên Thượng đã ban cho các em kế hoạch của Ngài, Con Đường của Ngài. Ngài cho phép chúng ta thấy được kế hoạch tổng quan về những điều mà Ngài muốn chúng ta làm. Và Ngài ban cho chúng ta khả năng để tự mình suy nghĩ và cảm nhận được ảnh hưởng của Đức Thánh Linh. Nếu chúng ta tin cậy Ngài, Ngài sẽ giúp chúng ta sử dụng cả hai khả năng đó một cách đúng đắn trong việc đưa ra quyết định. Ngài tin tưởng các em sẽ đưa ra những quyết định tốt nhất có thể bằng cách noi theo Chúa Giê Su Ky Tô.

Trong nhiều trường hợp, những quyết định các em đưa ra vào lúc đó có thể không quan trọng bằng điều các em làm sau khi đưa ra quyết định.

Ví dụ, một cặp vợ chồng có thể chọn kết hôn mặc dù một số người trong gia đình của họ không xem hai người họ là một cặp vợ chồng hoàn hảo. Tuy nhiên, tôi có nhiều hy vọng cho những cặp vợ chồng như vậy nếu, sau khi quyết định đã được đưa ra, họ vẫn luôn toàn tâm toàn ý giữ vững cam kết với nhau và với Chúa. Qua cách đối xử với nhau bằng tình yêu thương và sự tử tế,tập trung vào các nhu cầu về mặt tình cảm, thuộc linh, và vật chất của nhau—và theo cách không ngừng làm những điều “nhỏ nhặt”—thì họ sẽ trở thành cặp vợ chồng hoàn hảo đối với tất cả mọi người.

Ngược lại, hãy xem xét cặp vợ chồng mà mọi người nghĩ rằng họ đã chọn được người “hoàn hảo” và sau đó cho rằng mọi sự khó khăn đã không còn. Nếu họ ngừng bày tỏ tình yêu cho nhau, ngừng giao tiếp, thờ ơ với các giao ước thiêng liêng của họ, và rơi vào lối sống ích kỷ và tự cao, thì cặp vợ chồng này đang ở trên một con đường dẫn đến đau khổ và hối tiếc.

Nguyên tắc tương tự cũng áp dụng cho việc lựa chọn nghề nghiệp. Tôi đặt hy vọng rất nhiều vào những người quyết định có thể chọn một nghề nghiệp kém danh giá hơn, nhưng là những người làm hết sức mình và tìm cách dùng công việc của họ để tôn vinh Thượng Đế và ban phước cho con cái của Ngài.

Tôi không đặt nhiều hy vọng vào những người chọn nghề nghiệp nghe có vẻ ấn tượng nhưng trên đường thực hiện, họ mất tập trung vào nguồn gốc thiêng liêng của họ và điều tốt lành mà họ có thể đạt được bằng cách phục vụ Thượng Đế và con cái của Ngài trong cùng một lúc.

Thượng Đế đã chuẩn bị các phước lành vĩnh cửu ngoài sức tưởng tượng của các em. Để giúp các em nhận được những phước lành này, Ngài đã ban cho các em các lệnh truyền, các giao ước thiêng liêng, lời khuyên dạy đầy soi dẫn của các vị tiên tri, ân tứ Đức Thánh Linh, và quyền tự quyết về mặt đạo đức. Điều này là quá đủ để dẫn các em đến với hạnh phúc trên trần thế và niềm vui vĩnh cửu. Ngoài ra, đừng tuyệt vọng nếu các em đưa ra một số quyết định chưa hoàn hảo. Đó là cách để các em học hỏi. Đó là một phần của cuộc phiêu lưu!

Không, những cuộc phiêu lưu không bao giờ diễn ra suôn sẻ từ đầu đến cuối. Cuộc đời của các em sẽ có những lúc thăng trầm. Nhưng nếu các em trung tín với Chúa Giê Su Ky Tô, xem sự hy sinh chuộc tội của Ngài như một món quà về tình yêu thương và sự hối cải là cách để chấp nhận nó, thì các em có thể yên tâm về những cái kết có hậu.

Các em có thể không thấy được điều đó cho đến mãi về sau, nhưng các em sẽ nhìn lại và biết rằng Chúa không bao giờ bỏ rơi các em, ngay cả khi Ngài để các em tự đưa ra nhiều quyết định. Các em sẽ thấy rằng các dấu chấm đó sẽ kết nối với nhau.

Năm Điều phải Ghi Nhớ

Vậy thì, tôi hy vọng các em sẽ nhớ điều gì trong thời gian chúng ta ở bên nhau ngày hôm nay?

Thứ nhất, hãy biết rằng các câu trả lời của Thượng Đế cho những câu hỏi sâu sắc nhất của các em có thể cần một chút thời gian, và chúng có thể đến theo những cách mà các em không ngờ tới. Những câu trả lời của Thượng Đế có giá trị vĩnh cửu. Chúng rất đáng để chờ đợi.

Thứ hai, đừng để bị kiệt sức khi các em bước đi trên con đường làm môn đồ. Chỉ cần làm tốt nhất có thể đối với những việc nhỏ nhặt, và rồi những việc lớn lao sẽ đâu vào đấy.

Thứ ba, hãy có một chút đức tin. Hãy tin rằng các em rất quan trọng đối với Thượng Đế, rằng Ngài nhìn thấy điều các em không thể nhìn thấy, và rằng Ngài sẽ dẫn dắt các em đi đúng đường. Ngài yêu thương các em. Hãy tin cậy Ngài.

Thứ tư, đừng để cho những tiếng nói làm nản lòng ngăn cản các em trên hành trình đức tin của mình. Hãy nhớ rằng, các em không phải chịu trách nhiệm đối với những người chỉ trích mình. Các em chỉ chịu trách nhiệm đối với Cha Thiên Thượng. Tiêu chuẩn của Ngài mới là quan trọng.

Thứ năm, hãy tìm kiếm sự hướng dẫn của Chúa, và khi Ngài phán: “điều đó không [quan trọng],” thì các em hãy đưa ra quyết định tốt nhất có thể dựa trên các lẽ thật mà mình biết. Rồi “hãy trung tín.”

Tôi để lại cho các em phước lành của tôi vào đầu năm mới này rằng khi các em thực tâm cố gắng để biết Cha Thiên Thượng, noi theo Chúa Giê Su Ky Tô, và tôn trọng các giao ước của Ngài, thì đức tin của các em sẽ gia tăng.

Các em sẽ tự tin hơn khi tìm cách để noi theo Đấng Cứu Rỗi và những lời giảng dạy của Ngài.

Trong Chúa Giê Su Ky Tô, phúc âm của Ngài, và Giáo Hội của Ngài, các em sẽ tìm thấy hạnh phúc, niềm vui và bình an! Và một ngày nào đó, Ngài sẽ ôm chặt lấy các em trong tình yêu thương thiêng liêng.

Với lòng biết ơn không thể kể xiết, các em sẽ thấy rằng chính Thượng Đế, trong tình yêu thương, ân điển và lòng trắc ẩn bao la của Ngài, đã luôn luôn hiện diện, trông nom, ban phước cho các em, và chuẩn bị sẵn một nơi cho các em.

Tôi làm chứng về điều này và ban cho các em phước lành của tôi trong tôn danh của Chúa Giê Su Ky Tô, A Men.